Chớp mắt, lại bảy ngày trôi qua.
Sự tình Địa Uyên chấn động dường như cũng lắng xuống, đội hộ vệ điều tra truy vết bên ngoài đã rút về, khiến đám Ma tu Vạn Ma Quật thở phào nhẹ nhõm.
“Hú vía thật, ta cứ tưởng Cự Ma Sơn lại có biến lớn chứ.”
“Ai bảo không phải, lúc trước bọn chúng túm lấy ta hỏi han, ta sợ vãi cả mật, sợ không tìm ra nguyên nhân thật sự, lại lôi cổ ta ra chịu tội thay!”
“Mà các ngươi bảo, Địa Uyên rốt cuộc làm sao mà náo động kinh thiên động địa vậy?”
“Ai mà biết được, chi biết chắc là có chuyện, còn chuyện gì thì đố ai hay. Tóm lại dạo này cứ ngoan ngoãn một chút thì hơn, nhỡ đâu bị chúng nó nghỉ ngờ mình gây sự, có mà khóc ra tiếng Mán!”
Đám Ma tu hết sức tán đồng, đều âm thầm gật gù.
Lần này ngay cả gã Hồ Trùng thích thượng cẳng chân hạ cẳng tay cũng không dám vung roi bừa bãi, sợ bị đội hộ vệ bắt gặp, cho rằng hắn ngông nghênh hống hách, lôi ra chịu tội thì toi đời.
Ngay cả Huyết Giao Vương cũng nghi hoặc, hỏi Tiểu Ma Thần: “Ngươi nói xem Địa Uyên kia rốt cuộc làm sao, mà khiến bọn chúng náo loạn kinh động vậy?”
Tiểu Ma Thần nghe vậy lắc đầu: “Ta biết thế nào được. Chắc là liên quan đến bí bảo dưới Địa Uyên thôi.”
Huyết Giao Vương gật gù: “Cũng phải, không thì chúng nó để ý làm gì. Nhưng cái bí bảo kia rốt cuộc là cái gì?”
Tiểu Ma Thần lắc đầu.
Rồi, cả hai như chợt nhớ ra điều gì, đồng loạt quay sang nhìn Tô Tranh. Tô Tranh đang mải nghĩ ngợi việc riêng, bỗng dưng thấy hai người cùng nhìn mình, giật thót trong lòng, hỏi: “Hai người nhìn ta làm gì?”
“Sao ngươi chẳng nói câu nào thế?” Huyết Giao Vương kỳ quái nhìn chằm chằm Tô Tranh.
Tô Tranh trong lòng đánh thùm thụp, ngoài mặt lại bình tĩnh đáp: “Hai người nói hết cả rồi, ta còn gì để nói?”
Huyết Giao Vương vẫn nhìn chằm chằm Tô Tranh, khẽ nheo mắt lại, nói: “Không đúng, ta thấy mấy hôm nay ngươi cứ là lạ, như thể chắng mấy khi mở miệng, chăng lẽ chuyện Địa Uyên này liên quan đến ngươi à?“
Tô Tranh chẳng buồn nhìn Huyết Giao Vương, nói: “Khùng!”
Nói rồi, Tô Tranh quay người bỏ đi, vừa quay đi sắc mặt liền khẽ biến đổi, thầm nghĩ: “Lẽ nào bị gã này nhìn ra cái gì?”
Huyết Giao Vương nheo mắt nhìn theo bóng Tô Tranh, đáy mắt lóe lên tia nghi hoặc. Đợi đến khi Tô Tranh khuất hẳn sau động quật, hắn mới thu lại vẻ mặt, tươi cười hớn hở nói với Tiểu Ma Thần: “Không sao, xem ra không phải thằng nhãi này. Nếu không, vừa rồi dưới con mắt tinh tường của ta, nó có mà giấu đằng trời.”
Bên cạnh, Tiểu Ma Thần ngơ ngác: “Vừa rồi ngươi lừa hắn?”
“Đương nhiên!”
“Ta còn tưởng vừa rồi ngươi biết gì đó nên mới nghi ngờ hắn, hóa ra ngươi…” Tiểu Ma Thần trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Huyết Giao Vương.
Hắn lại một lần nữa nhận ra sự gian trá của Huyết Giao Vương.
Huyết Giao Vương cười hắc hắc: “Đùa thôi mà, đừng nghiêm trọng thế, ta chỉ thử xem sao thôi. Mà ngươi nghiêm túc thế làm gì, chẳng lẽ chuyện Địa Uyên này liên quan đến ngươi à?”
Nói xong, Huyết Giao Vương lại ra vẻ nghi ngờ nhìn chằm chằm Tiểu Ma Thần.
Tiểu Ma Thần không ngờ gã này vừa chớp mắt đã quay sang nghỉ ngờ mình, lập tức tức giận mắng: “Ngô Tu nói thật không sai, ngươi đúng là đồ thần kinh!”
“Ngươi nóng nảy thế làm gì, thật là ngươi à?”
“Cút!”
Bên Địa Uyên, sau vài ngày dò xét không phát hiện điều gì bất thường, vốn là chuyện tốt, nhưng Thân trưởng lão lại càng thêm bất an.
Tuy nhiên, nỗi bất an của ông ta nhanh chóng bị dẹp xuống, bởi vì mấy vị Ma Quân xuất ngoại rốt cục đã trở về Cự Ma Sơn.
Trong một tòa Ma Cung đại điện, bốn vị Ma Quân uy nghỉ ngự trên vương tọa mỗi người một phương, quanh thân ma vụ bao phủ, không ai thấy rõ dung mạo. Nhưng uy áp tỏa ra từ họ lại như núi cao biển cả, khiến người ta cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Phía dưới, cùng mấy vị Ma Quân trở về còn có Bành Thiên Phóng, kẻ lúc trước bị bắt đi.
Lúc này Bành Thiên Phóng đang quỳ rạp trên mặt đất, cảm nhận uy áp của mấy vị Ma Quân, đầu hắn chạm đất, run như cầy sấy.
Lần này mấy vị Ma Quân xuất ngoại, chính là tin lời Bành Thiên Phóng, ra ngoài tìm kiếm tung tích ‘Tô Tranh’. Nhưng đi khắp Ma tộc rộng lớn một vòng, đến một sợi lông cũng chẳng thấy, thậm chí một lời đồn đại cũng không có.
Điều này khiến mấy vị Ma Quân vô cùng tức giận.
Thực ra hắn đã sớm nghĩ đến kết quả này, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy.
Lúc trước hắn bịa ra cái cớ Tô Tranh, đơn giản chỉ là muốn lừa mấy vị Ma Quân rời khỏi Vạn Ma Quật, không cho Tô Tranh cơ hội bái sư. Về phần sau này làm sao che đậy, hắn cũng đã tính, cứ lấy cớ Tô Tranh trốn tránh, hành tung bất định là xong.
Nhưng hắn không ngờ mấy vị Ma Quân lại coi trọng ‘Tô Tranh’ đến vậy, đích thân ra mặt, trực tiếp lật tung cả Ma tộc lên mấy lần.
Đến khi kết thúc, Bành Thiên Phóng mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc: “Cái thằng ‘Tô Tranh’ này rốt cuộc là nhân vật nào, mà được các Ma Quân đại nhân coi trọng đến vậy?”
Giờ khắc này, Bành Thiên Phóng hối hận đến xanh cả ruột.
Sao hắn biết, Tô Tranh trong lòng mấy vị Ma Quân chính là một đại sự, liên quan đến Phù Văn Nguyên Hiệt, còn quan trọng hơn cả Cự Ma Sơn, nếu không, bọn họ sao lại không tiếc thân rời núi, đích thân lục soát?
Bây giờ người không tìm được, nếu để mấy vị Ma Quân biết Bành Thiên Phóng lừa họ, hạ tràng của Bành Thiên Phóng có thể đoán được.
Cho nên giờ phút này, Bành Thiên Phóng ngã sấp trên đất vừa sợ hãi, vừa vắt óc nghĩ đủ mọi cách và lý do để biện minh.
Bầu không khí trong đại điện căng thẳng đến cực độ. Ngay khi các Ma Quân chuẩn bị mở miệng chất vấn Bành Thiên Phóng, thì thị vệ ngoài cổng bỗng nhiên tiến vào bẩm báo: “Khởi bẩm Ma Quân đại nhân, Thân trưởng lão và Trần lão tam của đội hộ vệ Địa Uyên đến cầu kiến.”
“Ừm? Bọn chúng đến làm gì, có nói là chuyện gì không?”
Vị Ma Quân đứng đầu trầm giọng hỏi.
Thị vệ đáp: “Thân trưởng lão nói có liên quan đến Hộ Phù Đại Trận Địa Uyên, nên mới đến cầu kiến Ma Quân đại nhân.”
Nghe đến Hộ Phù Đại Trận Địa Uyên, ma vụ quanh thân mấy vị Ma Quân đồng loạt cuộn trào dữ dội, rồi liền nghe thấy tiếng: “Cho bọn chúng vào.”
Trên mặt đất, Bành Thiên Phóng nghe có người đến, tuy tò mò Thân trưởng lão đến có việc gì, nhưng mừng rỡ nhiều hơn, như vậy hắn có thời gian để nghĩ lý do, nghĩ xem làm thế nào để lấp liếm.
Theo thị vệ lui ra, rất nhanh Thân trưởng lão và Trần lão tam của Địa Uyên đã đến bái kiến, quỳ rạp trên mặt đất rồi lần lượt hành lễ với các vị Ma Quân.
Khi hành lễ được phân nửa, một vị Ma Quân đã mất kiên nhẫn, việc Tô Tranh mới là điều họ quan tâm nhất, nên không muốn lãng phí thời gian, liền phẩy tay nói: “Được rồi, khỏi hành lễ, nói có chuyện gì đi.”
Thân trưởng lão ngừng hành lễ, chắp tay nói một câu, khiến khí tức quanh thân bốn vị Ma Quân rung động mạnh.
“Hộ Phù Đại Trận Địa Uyên xuất hiện dị động.”