Sau khi trao đổi ánh mắt, Tô Tranh cười với Hồ Trùng: "Sư huynh Hồ Trùng, vậy bọn ta lên chọn động.”
Thấy Tô Tranh thực sự muốn chọn động ở tầng trên cùng, Hồ Trùng mừng thầm trong bụng nhưng vẫn cố đè nén, xua tay: "Đi đi."
Tô Tranh cùng hai người kia không dây dưa thêm, lập tức bay lên, nhắm thẳng tầng trên cùng của Vạn Ma Quật mà đi.
Chờ bọn hắn vừa khuất dạng, Hồ Trùng không nén được đắc ý, cười ha hả: "Hừ, lũ ngu ngốc không biết trời cao đất dày, tưởng động trên kia dễ chọn lắm sao? Dễ thì lão tử đã lên rồi!"
Lúc này, đám ma tu khác cũng xúm xít lại, ngước nhìn Tô Tranh, thấy bọn hắn quả nhiên đã lên tầng cao nhất liền đồng loạt giơ ngón tay cái với Hồ Trùng: "Cao tay! Hồ sư huynh mượn đao giết người cao thật! Trên đó ở được thì có ở, nhưng không có thực lực thì lên đó chỉ có nước chết!"
"Đúng thế, toàn là cao thủ Tiên Tam cả thôi. Ba thằng ma mới đám nhảy lên, đúng là không biết sống chết!”
Có người lo lắng, ghé tai Hồ Trùng: "Sư huynh, lỡ bọn nó bị đánh xuống, lại quay ra gây sự với huynh thì sao?"
"Gây sự? Chúng dám chắc? Đừng nói là chúng có gan hay không, cứ cho là xuống được đi, còn đứng vững được thì Hồ Trùng ta từ nay viết ngược tên!" Hồ Trùng tự tin mười phần.
Nghe hắn nói vậy, đám đông sáng mắt: "Phải ha, trên đó toàn lũ hung thần, bọn nó mà xuống được chắc phải nằm bẹp cả nửa tháng."
"Ha ha ha..."
Đám ma tu cười 6, ngửa cổ lên chờ xem kịch hay.
Lúc này, Tô Tranh và đồng bọn đã đến tầng trên cùng.
Phải công nhận, động ở đây tốt hơn hẳn, ma khí đậm đặc, không gian rộng rãi, ánh sáng tốt, bố trí tinh xảo, so với tầng dưới khác hẳn một trời một vực.
Huyết Giao Vương không kìm được, bảo Tô Tranh và Tiểu Ma Thần: "Thôi, lão tử đi tìm động đây. Hai người liệu mà giữ mình, đừng để bị cướp động còn bị đánh xuống, thì nhục mặt lắm. Nhìn kìa, chúng nó dưới kia đang hóng chuyện cười đấy."
Tô Tranh liếc xuống, thấy Hồ Trùng và đám kia đang ngửa cổ nhìn mình, liền cười khẩy: "Thích xem trò cười à, ta cho chúng nó xem trò cười lớn. Chờ đó mà còn cười được thì Ngô Tu ta viết ngược tên!"
Tiểu Ma Thần quay sang hỏi Tô Tranh: "Ngươi định làm gì?”
Tô Tranh ngắm nghía mấy cái động trước mặt, nhíu mày, ra vẻ suy tư: "Ta thấy động ở đây vẫn bé quá, một gian chắc không đủ ở!"
"Một gian không đủ ở?!"
Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần ngớ người.
Tiểu Ma Thần nghi hoặc: "Đâu có, rộng thế này, một người ở thoải mái mà."
Huyết Giao Vương ngẫm nghĩ câu nói của Tô Tranh, lại nhớ đến câu trước đó, nhìn xuống Hồ Trùng và đám kia, liền hiểu ra, cười ha hả: "Ta hiểu rồi. Ta cũng thấy động này bé quá, một gian thù ít, mười mấy gian gộp lại mnay ra vừal”
Tiểu Ma Thần không thâm sâu như Huyết Giao Vương, nhưng cũng chẳng phải tay mơ, nghe vậy liền hiểu ra, đây không phải chuyện động lớn nhỏ có đủ ở hay không, mà là bọn họ cố tình gây sự.
Động trên này tuy nhiều, nhưng không ít cái đã có chủ, đang bị phong bế. Nếu bọn họ chiếm liền mười mấy gian, tức là đuổi người ở trên xuống.
Một khi đã bị đuổi khỏi động, những người kia mất mặt là cái chắc. Đến lúc chúng biết, Tô Tranh và đồng bọn bị Hồ Trùng xúi giục lên chiếm động, thì ai xui xẻo?
"À, ra là vậy, hóa ra các ngươi..."
Tiểu Ma Thần võ trán, bừng tỉnh.
Tô Tranh và Huyết Giao Vương đồng loạt chỉ tay vào Tiểu Ma Thần, nhắc khéo: "Biết rồi thì thôi, đừng nói toạc ra. Chúng nó muốn dằn mặt mình, ta cho chúng nó vố dằn mặt ngược, cho chúng biết, bọn ta không phải lũ mới đến dễ bắt nạt, muốn đối phó bọn ta cũng phải liệu cơm gắp mắm!"
"Được, cứ thế mà làm!" Tiểu Ma Thần gật đầu tán thành.
Huyết Giao Vương cười hắc hắc: "Vậy ta thi xem ai cướp được nhiều động hơn!"
"Được, chia nhau ra hành động, bắt đầu!"
Tô Tranh gật đầu. Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần lập tức chia nhau ra, một người từ trái qua, một người từ phải qua, bắt đầu càn quét.
Tô Tranh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở phía trước: "Vậy ta từ giữa mà tiến!"
Nói rồi, Tô Tranh nhắm thẳng cái động đang bị đá phong bế mà bay tới, giơ tay đấm thẳng vào tảng đá.
Ầm!
Toàn bộ Vạn Ma Quật rung chuyển. Đá vỡ vụn, Tô Tranh xông vào.
Và sự thật chứng minh, động bị phong bế là có người thật.
Tô Tranh vừa xông vào, trong động có một ma tu trạc ngoài ba mươi, đang bế quan tu luyện, nghe tiếng động liền mở mắt, ánh mắt sắc như dao găm khóa chặt Tô Tranh, quát lớn: "Hỗn trướng, ngươi là ai, dám xông vào Thanh Ma động phủ của ta?"
Tô Tranh liếc nhìn kẻ tự xưng Thanh Ma, đảo mắt dò xét, cảm nhận được khí tức Tiên Tam, liền nhếch mép cười: "Thanh Ma à? Xin lỗi, ta nghe sư huynh Hồ Trùng bảo, cứ thích cái động nào thì cứ lên mà chọn. Không khéo, ta lại ưng cái động này của ngươi, nên ngươi dọn nhà đi là vừa."
Nghe Tô Tranh nói ngang ngược như vậy, Thanh Ma hình như cũng ý thức được điều gì, cười lạnh: "Ngươi mới tới đúng không? Hừ, Hồ Trùng nói không sai, ngươi đúng là có thể tùy ý chọn, nhưng hắn không nói cho ngươi một câu, là muốn chọn được thì phải xem có thực lực hay không!"
Tô Tranh đáp: "Đúng vậy, sư huynh Hồ Trùng có nói câu này. Hắn còn dặn ta là, động của ai ta không cướp được, chứ Thanh Ma ngươi yếu nhất, ta nhất định cướp được!"
"Cái gì? Thằng khốn đó đám bảo ta yếu nhất?!"
"Đâu có, ta thấy hắn nói chuẩn đấy chứ. Trong mắt ta, ngươi đúng là yếu thật!" Ánh mắt Tô Tranh tràn ngập khinh thường và khiêu khích.
Nghe đến đây, Thanh Ma không nhịn được nữa, vung tay đánh tới: "Hỗn trướng, muốn chết!"