Từ trên giường bò dậy, Lục Dân vẫn còn chút chưa quen. Ani xoa xoa mắt, ngồi trên giường hồi lâu. Mùi ẩm mốc khó thoát nhắc nhở anh rằng nơi này đã không còn là ký túc xá cũ của trường Trung học số 2 mà là nhà khách của huyện ủy huyện Song Phong.
Căn phòng hơi ẩm mốc tuy rộng rãi, nhưng rõ ràng là đã quá lâu không có người ở. Kiểu phòng bộ lớn như thế này với nhà khách của huyện ủy và huyện chính quyền Song Phong thực chất là một thứ thừa thãi. Diện tích tuy rộng nhưng cơ sở vật chất thì quá cũ kỹ. Người ở nhà khách sẽ không thuê loại phòng này, còn ai muốn điều kiện tốt hơn chút thì lại chẳng đến đây, thà đi khách sạn hay nhà nghỉ.
Dù người phụ trách nhà khách đã dặn dò người ta dọn dẹp từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới hẳn hoi, nhưng cái mùi ẩm mốc tích tụ lâu ngày không có người ở thì không phải một hai ngày là xóa được, nó phải dựa vào hơi người sống để từ từ khử đi.
Khác với mấy huyện khác, huyện Song Phong không có nhà khách riêng của huyện ủy, mà dùng chung một cái với huyện chính quyền. Thực ra như thế kinh tế hơn, chỉ là điều kiện của nhà khách huyện Song Phông đúng là không ra gì. Căn phòng bộ lớn dành riêng cho Lục Dân này không biết đã bao lâu chưa có người ở rồi. Nhìn thấy căn phòng, ý nghĩ đầu tiên của Lục Dân là từ chối. Nhưng sau khi thấy phía sau có một khu vườn không nhỏ, cây cối xanh tốt, anh mới đổi ý.
Nếu không phải vì mở cửa sổ là thấy ngay khu vườn cây cối um tùm, rẽ một cái là vào được vườn, thì Lục Dân thà tự bỏ tiền thuê nhà ở ngoài chứ nhất quyết không ở đây.
Hơn hai năm trước, mình đến Nam Đàm công tác chỉ được ở phòng chứa đồ, việc gì cũng phải tự thân vận động. Hơn hai năm sau, mình trở thành ủy viên thường vụ huyện ủy, vậy là được hưởng phòng riêng trong nhà khách rồi, lại còn dài hạn miễn phí. Lại có người chuyên phụ trách dọn dẹp vệ sinh phòng mình, mỗi sáng mỗi tối hai bình nước sôi, thậm chí chăn cũng không cần gấp, quần áo cũng không cần giặt, tự nhiên có người đến lo liệu hết.
Cái chăn trắng tinh hiển nhiên là vỏ chăn mới, sờ vào còn hơi thô ráp. Từ gối, ga trải giường đến bông đệm, tất cả đều mới tinh. Kem đánh răng, bàn chải, xà phòng thơm, dầu gội đầu, khăn mặt, giấy vệ sinh, đầy đủ hết. Thậm chí kem đánh răng còn là loại cao cấp nhất Thượng Hải Mỹ Gia Tịnh, chứ không phải nhãn hiệu trong tỉnh mà dân Phong Châu thường dùng là Bạch Mẫu Đơn. Có thể thấy được, để đón mình đến, nhà khách này đã tốn không ít tâm tư chuẩn bị.
Chủ nhiệm nhà khách họ Đỗ, nghe nói là nữ, Lục Dân đến đây hơn chục ngày rồi vẫn chưa gặp mặt. Nghe bảo trong nhà có việc, hình như người nhà có người già qua đời, phải về quê xử lý hậu sự.
Trong nhà khách, loại phòng bộ như thế này chỉ có hai cái. Căn kia nằm đối diện với phòng Lục Dân. Lục Dân thấy lạ, kiểu phòng bộ thế này thì có ý nghĩa gì với nhà khách huyện Song Phong? Ai lại đến nhà khách huyện Song Phong thuê một căn phòng chẳng ra chẳng vào như thế này?
Sau đó nghe nhân viên lâu năm trong nhà khách nói, đại khái là lúc đó huyện ủy và huyện chính quyền nghĩ, nhỡ đâu có lãnh đạo nào từ khu vực hay thậm chí từ tỉnh xuống Song Phong nghỉ lại qua đêm, mà không có một hai phòng tươm tất để tiếp đón thì bất tiện, cho nên mới đặc biệt cải tạo hai căn phòng bộ này.
Kết quả là từ khi cải tạo xong đến giờ, hai căn phòng cơ bản nằm trong tình trạng bỏ trống. Mấy năm đầu, thỉnh thoảng khu vực Lê Dương có lãnh đạo xuống cần nghỉ trưa hay ở tạm một đêm thì còn dùng. Nhưng đến khi tòa nhà tám tầng Song Phong Đại Hạ của hợp tác xã cung tiêu huyện Song Phong xây xong, khách sạn Song Phong lập tức giành mất quyền tiếp đón lãnh đạo của nhà khách huyện chính quyền. Sau đó, khách sạn Song Phong Điện Lực mười tầng của cục điện lực huyện được xây dựng, càng không còn chỗ cho nhà khách huyện chính quyền nữa.
Bây giờ, đến cả huyện ủy và huyện chính quyền cũng tự giác tự nguyện chuyển việc tiếp đón, chiêu đãi sang khách sạn Song Phong hay khách sạn Điện Lực, còn mấy vụ ngủ lại thì càng không thể sắp xếp trong nhà khách được nữa. Vài năm nay, lãnh đạo huyện Song Phong toàn là cán bộ trong tỉnh được đề bạt lên, ai cũng có nhà trong thị trấn, nên không ai ở đây cả. Chỉ có Lục Dân, người ngoại tỉnh đến Song Phong làm lãnh đạo huyện, thì mới vừa vặn có thể tận dụng được.
Nước mát lạnh rửa mặt xong, Lục Dân thấy đầu óc thư thái hẳn. Ani liếc đồng hồ, chưa đến bảy giờ rưỡi. Căn tin nhỏ của nhà khách bắt đầu mở cửa lúc bảy giờ bốn mươi lăm, sẽ đem bữa sáng lên phòng cho anh đúng giờ. Vì thế, bếp của nhà khách còn đặc biệt đến hỏi sở thích ăn uống của Lục Dân. Lục Dân không muốn làm phiền họ, chỉ nói, nếu không có dặn dò gì đặc biệt, cứ mang một cái màn thầu, hai quả trứng gà và một bát cháo to lên là được.
Vốn dĩ Lục Dân tính đến căn tin của nhà khách mà ăn, nhưng nhân viên phục vụ của nhà khách nhất quyết không chịu, bảo rằng chủ nhiệm Đỗ đã dặn dò kỹ lưỡng, nhất định phải mang lên tận phòng, đó là yêu cầu.
Tiếng bước chân leng keng từ hành lang vọng đến, dừng lại ngay trước cửa phòng anh. Lục Dân đang ngồi trên ghế sofa tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong ngày. Ani đưa chén trà lên mũi ngửi ngửi, cảm nhận hương thơm ngào ngạt của lá trà sau khi được ngâm nước nóng thấm ra, rồi dùng vị giác đầu lưỡi từ từ thưởng thức cái thư thái ấy, thật đáng trân quý.
Khi tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng, Lục Dân hơi ngạc nhiên.
Mấy cô nhân viên phục vụ của nhà khách rất đúng giờ, nhất là cô gái nghe nói chuyên phục vụ riêng cho anh còn siêng năng hơn. Sáu giờ rưỡi sẽ mang phích nước nóng đến tận cửa, bảy giờ bốn mươi lăm thì bữa sáng cũng được đặt sẵn trên bàn ăn trong phòng khách của anh. Trừ chủ nhật ra, chín giờ sáng và ba giờ chiều đều đặn đến dọn phòng cho anh. Đến cả quần áo của anh cũng do cô ấy thu về giặt sạch, gấp gọn, mang trả lại. Đúng là một cô bảo mẫu nhỏ toàn năng.
Lúc này, lẽ ra nhân viên phục vụ không đến. Họ vẫn luôn rất đúng giờ.
“Cốc cốc cốc”, cửa để hé nửa, người đến gõ nhẹ.
“Mời vào.”
Một người phụ nữ lạ mặt hiện ra trước mắt Lục Dân. Chiếc áo khoác gió trắng sữa, thắt lưng hơi ôm lấy eo. Mái tóc đen dài bồng bềnh xõa trên vai. Váy ngắn màu trắng phối với đôi chân thon thả mượt mà được bọc kín trong tất màu da, cùng đôi giày cao gót màu tía hoa văn mây. Trang phục này rất hợp thời trang, nổi bật giữa thị trấn Song Phong.
Đôi mắt cô ta rất to, chút phấn son nhẹ nhàng. Đôi môi dày, bóng mượt, hơi giống phong cách của Sophia Loren hay Angelina Jolie. Nghe nói nhìn đôi môi phụ nữ có thể biết được nhu cầu tình dục của họ mạnh đến đâu. Nếu câu nói ấy đúng, thì người phụ nữ trước mắt hẳn là loại có nhu cầu tình dục cực kỳ mạnh mẽ.
Môi trên hơi cong lên, môi dưới hơi thụt vào, như đang mút một vật gì đó. Khóe môi hơi nhếch lên, mang theo nụ cười nhẹ. Cổ áo khoác dựng đứng tùy ý, che khuất phần lớn chiếc cổ, khiến người phụ nữ thêm phần tự tin.
“Chào đồng chí Lục, tôi là Đỗ Tiếu Mi. Trước đây trong nhà tôi có chút việc, nên lỡ dở hôm nay mới chính thức đi làm.” Cô ta đã đưa tay ra, thoải mái tự giới thiệu.
“Ồ, chủ nhiệm Đỗ, thật hân hạnh. Đã lâu nghe tiếng chủ nhiệm nhà khách chúng ta là một mỹ nhân nức tiếng gần xa. Hôm nay gặp mặt, tôi mới hiểu câu “nghe tiếng không bằng gặp mặt” đúng là như thế nào.” Lục Dân đứng dậy. Anh không ngờ chủ nhiệm nhà khách lại là một thiếu phụ duyên dáng đến vậy. Không biết cố ý hay vô ý, trước giờ chưa ai nhắc đến điều này với anh.
“Đồng chí Lục nói đùa rồi. Tôi chỉ là cây liễu yếu đào tơ, đồng chí Lục đang chế giễu tôi phải không?” Cô ta cười khẽ, mím môi lại càng quyến rũ.
“Ồ, chủ nhiệm Tiếu Mi mà cũng là liễu yếu đào tơ, thì các đồng nghiệp nữ trong cơ quan địa khu chẳng phải chỉ có ở nhà không dám ra đường gặp người sao?” Lục Dân khéo léo tâng bốc đối phương.
“Đồng chí Lục từng công tác trong địa khu, nói thế mà để các nữ đồng chí trong địa khu nghe được, không sợ không dám về à?” Cô ta cười ngặt nghẽo, hiển nhiên rất thích lời khen của Lục Dân.
“Trước khi đến Song Phong, họ đã nhắc tôi rồi: phụ nữ Song Phong đẹp như nước, đừng để hoa loạn mắt mê lòng mà quên mất đông tây nam bắc.” Lục Dân nói đùa.
“Đồng chí Lục thật hài hước quá! Ấy, “hoa loạn mắt mê lòng” còn có câu dưới đây: cỏ non vừa kịp che vó ngựa. Cỏ non che vó ngựa là chuyện bình thường, cũng chẳng sao, chỉ cần đừng để ngựa mất vó mà không trèo lên nổi là được.” Cô ta cười, nụ cười quyến rũ thấu xương. Lời nói lại khiến người ta kinh ngạc, nhưng không thể nói lại được.
Dù Lục Dân được coi là kẻ từng trải qua sóng gió giang hồ, dù là cái đêm quả phụ họ Tùy bất ngờ xé tung áo lót để lộ bầu ngực, cũng chưa khiến anh lúng túng đến thế. Cuộc nói chuyện của người phụ nữ này thật dữ dội, khó trách trước khi đi, Phan Hiểu Phương khi tiễn anh đã nói với giọng bất hảo: “Cẩn thận ở Song Phong bị hút cạn khô, đàn bà ở đây chị nào cũng lửa bỏng hơn gái điếm, phong tình hơn hết thảy.”
Đùa giỡn thêm nữa sẽ quá đáng, Lục Dân cười khổ giơ tay đầu hàng. Nhưng khoảng cách giữa hai người dường như nhờ những lời nói mập mờ ấy mà gần lại không ít. “Chủ nhiệm Tiếu Mi, tôi xin đầu hàng rồi. Có câu gọi các cô gái Song Phong là “nữ trung hào kiệt”, hôm nay tôi mới được mắt thấy tai nghe.”
Mặt Đỗ Tiếu Mi cũng hơi nóng lên. Đoạn đối thoại vừa rồi quả thực có chỗ hơi quá. Không hiểu sao, bình thường cô không phóng túng như thế, hôm nay không biết vì lý do gì, nghĩ đến đâu thuận miệng bật ra.
Khi về quê lo chuyện đám tang của cha già, cô có nghe nói trong huyện mới đến một ủy viên thường vụ huyện ủy trẻ đến nỗi người ta phải giật mình. Nghe nói là thư ký của bí thư trước đây của địa khu, bí thư Hạ. Vừa đến là đã phát cáu ở sở công an, làm cho chính ủy sở công an là con rể của huyện trưởng Lý là đơn hùng nghĩa không xuống đài được. Cái phong thái hổ báo ấy khiến người ta có cảm giác như một thằng ngốc mới vô nghề. Nhưng thư ký của bí thư địa khu lại chọn một thằng ngốc? Trò cười, thật là trò cười!
Điều này chỉ có thể nói, hoặc là tên này có thế có đủ, hoặc là muốn mượn thế dựng uy. Dù là lý do nào, biểu hiện của vị ủy viên trẻ này cũng khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Sở công an không phải nơi ai cũng có thể vào hò hét được. Chưa nói đến quan hệ với huyện trưởng Lý, chỉ riêng Đơn Hùng Nghĩa thôi cũng đâu phải dạng dễ đối phó? Thế mà tên này cứ giẫm lên mũi người ta mà trèo, lập tức gây chấn động không nhỏ trong huyện.