Trước đây, Kỳ Dương chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội như thế này. Cho đến tận khi Đỗ Ngọc Kỳ gọi điện thoại cho mình, anh vẫn không thể tin đó là sự thật.
Kỳ Dương đã làm việc tại văn phòng chính quyền quận Lai Sơn được vài năm. Năm 28 tuổi, anh giữ chức Trưởng phòng Đảng chính thị trấn Hạ Đình, thời điểm đó được coi là cán bộ rất có tiền đồ. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, anh bị điều về văn phòng quận mà không một ai đưa ra lý do chính đáng.
Chỉ có bản thân Kỳ Dương hiểu rõ, mình đã đắc tội với người khác nên mới bị người ta "chỉnh".
Vì Bí thư Đảng ủy thị trấn có ý kiến với anh trong một sự việc, vốn dĩ anh là ứng cử viên sáng giá cho chức Phó thị trưởng, nhưng đối phương đã chơi một chiêu hiểm độc, khiến anh phải đổi chỗ với thư ký của một vị lãnh đạo sắp đến tuổi về hưu tại Nhân đại quận. Người thư ký kia thuận lợi nhậm chức Phó thị trưởng thị trấn Hạ Đình, còn anh thì bị đẩy vào văn phòng quận, rơi vào cảnh "dở dở ương ương", bị gạt ra rìa không chút tiếng tăm.
Khi còn làm Trưởng phòng Đảng chính tại thị trấn Hạ Đình, Kỳ Dương từng viết vài bài báo khá nổi bật. Đỗ Ngọc Kỳ lúc đó là Phó phòng Tuyên truyền của Ban Tuyên giáo, cũng từng muốn chiêu mộ một người có ngòi bút tốt về phòng mình nên đã để mắt tới Kỳ Dương, thậm chí còn đưa vào chương trình nghị sự. Đáng tiếc, sau đó con đường làm quan của cả hai đều xuất hiện chệch hướng: Kỳ Dương bị điều về văn phòng quận Lai Sơn, còn Đỗ Ngọc Kỳ chuyển sang làm Trưởng phòng Văn nghệ, chuyện này đành bỏ dở.
Vì chồng cũ của Đỗ Ngọc Kỳ là Lỗ Kiên đang làm Trợ lý Quận trưởng tại Lai Sơn, nên Đỗ Ngọc Kỳ từng dặn dò Lỗ Kiên hãy quan tâm đến Kỳ Dương, Lỗ Kiên cũng đã đồng ý.
Không ngờ vật đổi sao dời, Lỗ Kiên lên chức Phó quận trưởng, còn Đỗ Ngọc Kỳ thì ly hôn với Lỗ Kiên rồi lặng lẽ rời khỏi Lam Đảo.
Thế nhưng Kỳ Dương vẫn luôn ghi nhớ ân tình của Đỗ Ngọc Kỳ. Trong hơn một năm rưỡi từ khi Đỗ Ngọc Kỳ rời đi, Kỳ Dương vẫn giữ liên lạc với cô. Thậm chí có những lúc Đỗ Ngọc Kỳ cần liên lạc với con gái mà không muốn nói chuyện với chồng cũ, cô cũng thông qua Kỳ Dương để giúp đỡ.
Chính vì vậy, lần này Đỗ Ngọc Kỳ mới dốc hết sức lực muốn giúp Kỳ Dương một tay.
Khi Đỗ Ngọc Kỳ bảo Kỳ Dương nghĩ cách đăng ký để lọt vào danh sách rút gọn, Kỳ Dương vẫn cảm thấy chuyện này như trò đùa. Nhưng khi Đỗ Ngọc Kỳ khẳng định chắc nịch rằng đây không phải đùa mà là thực tế, Kỳ Dương mới như bừng tỉnh. Người ta đều nói Bí thư Thành ủy mới nhậm chức tốt nghiệp Đại học Lĩnh Nam, mà chị Đỗ cũng tốt nghiệp Đại học Lĩnh Nam. Hơn nữa, hiếm có hơn là cả hai đều học khoa Lịch sử, mối quan hệ này đương nhiên không tầm thường.
Tất nhiên, có mối quan hệ này là một chuyện, nhưng chị Đỗ cũng nói việc lọt vào danh sách lớn phải dựa vào nỗ lực của chính anh, đến cửa ải cuối cùng cô mới giúp sức.
Kỳ Dương dù sao cũng lăn lộn ở Lai Sơn bao nhiêu năm, ít nhiều cũng có chút quan hệ. Anh tìm đến vị Phó Bí thư Quận ủy khá thân thiết nhờ giúp đỡ tiến cử. Đối phương quả thực đã giúp đỡ và nỗ lực, cuối cùng anh cũng lọt vào vòng trong.
Nhưng kết quả cuối cùng ra sao thì không ai biết được. Ngay cả chị Đỗ cũng chỉ có thể nói rằng sẽ cố gắng hết sức giúp anh, nhưng đây là bạn học của cô chọn thư ký chứ không phải chính cô chọn. Vì vậy, chẳng ai dám đảm bảo chắc chắn.
"Kỳ Dương, Trưởng phòng Trương gọi cậu đến văn phòng một chuyến." Tiếng của Tiểu Vương ở phòng bên vọng ra từ hành lang.
"Chuyện gì vậy?" Kỳ Dương đứng dậy, thu dọn đồ đạc rồi tiện miệng hỏi.
"Không hỏi, lúc tôi đi ngang qua cửa, Trưởng phòng Trương hình như vừa nghe điện thoại xong, thấy tôi nên bảo gọi cậu." Tiểu Vương phòng bên có chút thiếu kiên nhẫn: "Cậu đến đó chẳng phải sẽ biết ngay sao? Không phải lại gọi cậu làm thêm giờ để gấp rút hoàn thành tài liệu đấy chứ? Chẳng phải quận vừa thành lập nhóm tài liệu cho hai kỳ họp sao? Có tên cậu không?"
"Ai mà biết được?" Kỳ Dương cũng có chút bất lực. Trưởng phòng Trương có phong cách thích "quất roi vào con bò chạy nhanh", cậu càng chăm chỉ làm được việc thì càng phải làm nhiều và mệt hơn. Còn những kẻ suốt ngày kêu không biết cái này, không hiểu cái kia thì ông ta lại chẳng buồn hỏi đến, dù sao vẫn luôn có người để sai bảo.
Đi đến văn phòng Trưởng phòng, Kỳ Dương gõ cửa, bên trong Trưởng phòng Trương cất giọng ồm ồm: "Vào đi."
Kỳ Dương bước vào, vị Trưởng phòng Trương vốn đang không vui vẻ gì bỗng thay đổi thái độ như tắc kè hoa, vội vàng đứng dậy: "Kỳ Dương đến rồi à? Ngồi đi."
Thấy thái độ của Trưởng phòng, Kỳ Dương sững sờ. Vị Trưởng phòng này có khả năng "nhìn mặt bắt hình dong" cực cao, có thể lăn lộn nhiều năm trong chốn quan trường sóng gió ở quận, một người tốt nghiệp cấp ba mà leo lên được tới chức Trưởng phòng văn phòng quận. Nghe nói vốn dĩ ông ta có hy vọng lớn làm Phó quận trưởng, chỉ tiếc là vì vụ việc của Vương Thắng Chi đợt này mà tất cả cán bộ ở quận Lai Sơn đều bị ảnh hưởng, cơ hội thăng tiến trở nên ảm đạm, ngược lại nguy cơ gặp chuyện lại tăng lên đột ngột.
Tuy nhiên, theo sự hiểu biết của Kỳ Dương về vị Trưởng phòng này, e rằng ông ta vẫn chưa đủ tư cách và gan dạ để nhúng tay vào chuyện của Vương Thắng Chi, tầng lớp của ông ta còn quá thấp và lá gan cũng hơi nhỏ.
Đây chắc chắn là lần đầu tiên vị Trưởng phòng này đứng dậy chào đón mình bằng nụ cười niềm nở, dù cho trước đây những bài viết của anh được đăng trên báo tỉnh và nhận được lời khen ngợi của lãnh đạo thành phố, ông ta cũng chưa bao giờ niềm nở với anh như vậy.
"Trưởng phòng." Kỳ Dương thầm nghĩ trong lòng nhưng không dám để lộ chút sắc mặt nào, trên mặt nở nụ cười khiêm cung.
Vị này kỵ nhất là cấp dưới gọi mình kèm theo họ, gọi các Phó trưởng phòng khác thì nhất định phải kèm họ, nhưng gọi ông ta thì chỉ được gọi hai chữ "Trưởng phòng" không kèm họ, vì ông ta là sếp lớn ở văn phòng quận. Đây là cách khẳng định chủ quyền, cho thấy ở văn phòng quận Lai Sơn, Trưởng phòng chỉ có một, chính là ông ta.
"Ha, Kỳ Dương, ngồi, mau ngồi!" Trên mặt người đàn ông lộ ra nụ cười nhiệt tình hiếm thấy, ông ta bước ra từ sau bàn làm việc, thân thiết vỗ vai Kỳ Dương: "Tôi vẫn luôn nói văn phòng quận Lai Sơn chúng ta có nhân tài, cậu ở đây đúng là uổng phí tài năng, là vàng thì kiểu gì cũng sẽ tỏa sáng."
"Trưởng phòng? Có chuyện gì vậy ạ?" Kỳ Dương thoáng đỏ mặt, anh đã dự đoán được vài điều, nhưng sự tôi luyện bao năm vẫn khiến anh cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.
"Ha ha, Kỳ Dương, đừng giữ vẻ dè dặt trước mặt tôi nữa. Tôi biết chuyện này chưa đến phút cuối thì chẳng ai dám nói ra ngoài, tôi hiểu. Nhưng giờ thì không còn chuyện đó nữa rồi. Ừm, Trưởng phòng Thang Thao của Văn phòng Thành ủy đã gọi điện cho tôi, cũng đã nói với Quận trưởng Mai. Công văn điều động đã phát ra rồi, chiều nay họ sẽ đến làm thủ tục, điều cậu về Văn phòng Thành ủy."
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Kỳ Dương, trong lòng cũng thầm cảm thấy đắng chát.
Tên nhóc này đúng là gặp vận may cứt chó, không biết sao lại lọt vào mắt xanh của Văn phòng Thành ủy, của Bí thư Lục, thế mà lại muốn đi làm thư ký cho Bí thư Lục. Chuyện này còn khó hơn cả "cá chép hóa rồng", một kẻ chỉ hưởng đãi ngộ cấp Phó khoa, thậm chí chưa được sắp xếp chức vụ thực tế như cậu mà lại được Bí thư Lục chọn làm thư ký riêng. Đây chẳng phải là phiên bản đời thực của việc một bước lên mây sao?
Kỳ Dương cũng biết nếu mình còn giả vờ như không biết gì thì hơi không nể mặt Trưởng phòng, chỉ đành cười gượng giải thích: "Trưởng phòng, tôi chỉ là đi thử vận may, không ngờ giống như mua xổ số, lại trúng thật. Nhưng mà chuyện này là thật ạ?"
Người đàn ông cười hì hì: "Có thể không thật sao? Trưởng phòng Thang đích thân gọi điện, truyền đạt chỉ thị của Tổng thư ký Kính là phải làm gấp. Chiều nay tôi phải đợi họ đến làm thủ tục cho cậu. Kỳ Dương, cậu giờ đã leo được cành cao rồi đấy. Tôi cũng đã báo cáo chuyện này với Bí thư Bình Sơn và Quận trưởng Kiến Minh. Bí thư Bình Sơn không nói gì, còn Quận trưởng Kiến Minh chỉ thị, tối mai văn phòng quận sẽ tổ chức tiệc tiễn đưa cậu tại khách sạn Lai Đảo trong quận. Nếu Quận trưởng Kiến Minh không có lịch trình khác thì cũng sẽ tham dự, chuyện này cứ quyết định như vậy đi."
---❊ ❖ ❊---
Khi Kỳ Dương bước ra khỏi văn phòng Trưởng phòng, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Dường như chuyện không thể xảy ra này đã trở thành hiện thực, anh thậm chí còn muốn véo vào mặt mình để xem đây có phải là mơ hay không.
Trái tim đập mạnh trong lồng ngực dường như trở nên vô cùng mạnh mẽ, anh thậm chí cảm thấy lỗ mũi mình như nở rộng ra, có cảm giác như bị "say oxy". Kỳ Dương gần như chạy lon ton vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh, để dòng nước lạnh buốt làm tỉnh táo đầu óc. Một lúc lâu sau, anh mới bình tĩnh lại.
Lau khô mặt, Kỳ Dương bước ra khỏi nhà vệ sinh, suy nghĩ một chút rồi định gọi điện cho Đỗ Ngọc Kỳ.
Việc điều chuyển về Văn phòng Thành ủy đã xong, nhưng có phải làm thư ký cho Bí thư Lục hay không thì vẫn chưa rõ. Tất nhiên nhìn từ bề ngoài thì dường như chỉ có khả năng này, nhưng nhiều chuyện đến lúc nước rút lại có biến động, ai mà nói trước được điều gì?
Anh buộc phải gọi cuộc điện thoại này cho Đỗ Ngọc Kỳ, lúc này chỉ có giọng nói của cô mới là yếu tố quyết định nhất.
Vừa lấy điện thoại ra, nó đã reo lên. Kỳ Dương nhìn màn hình, hiện lên ba chữ: Quận trưởng Lỗ.
Kỳ Dương không nhịn được thở dài. Anh biết chuyện này không thể giấu kín, chỉ là anh không muốn để Lỗ Kiên biết quá sớm.
Lỗ Kiên đối xử với anh không tệ. Tất nhiên ban đầu là "yêu ai yêu cả đường đi lối về", chị Đỗ nhờ Lỗ Kiên quan tâm đến mình, Lỗ Kiên cũng quả thực rất chăm lo cho anh. Mặc dù ông ta xếp hạng cuối trong bảy vị Phó quận trưởng, thâm niên thấp nhất, nhưng dù sao cũng là lãnh đạo quận, ngay cả khi không giúp được gì trong những việc lớn, thì việc nói đỡ cho anh vài câu cũng có tác dụng nhất định.
Anh vẫn giữ lòng biết ơn với Lỗ Kiên, không vì chuyện chị Đỗ và Quận trưởng Lỗ ly hôn mà trở mặt thành thù. Tất nhiên chị Đỗ còn có ơn với anh lớn hơn nhiều. Chuyện của hai người họ chỉ có họ mới hiểu rõ, lý do cụ thể khiến họ ly hôn và chia tay, anh cũng không rõ, chỉ loáng thoáng nghe được vài lời đồn đại không xác thực.
Tính khí của chị Đỗ, Kỳ Dương biết rõ, thà gãy chứ không chịu cong, cương liệt kiêu hãnh. Ngay vào lúc sự nghiệp đang rạng rỡ, cô lại đột ngột rời khỏi Lam Đảo, khiến vô số người phải kinh ngạc.
Nhưng Kỳ Dương lại rất hiểu chị Đỗ.