Mặc dù đã từng âm thầm chứng kiến Kim Dương Thu trong tình cảnh đó, nhưng lần này chính thức gặp mặt, Hứa Sơn vẫn không khỏi cảm thấy đôi chút phức tạp.
Đó là sự bi thương, cảm khái và cả tiếc nuối.
Người sư tôn đầu tiên mình nhận khi đến thế giới này, mặc dù ngay từ đầu không vừa mắt mình.
Nhưng khi nhập môn, ông ấy vẫn tận tình chỉ dạy.
Bây giờ ông lại sắp cạn thọ nguyên, đây cũng là người tu sĩ đầu tiên mà mình tận mắt chứng kiến tuổi thọ tự nhiên đã đi đến cuối cùng khi đến thế giới này.
“Sư tôn.” Hứa Sơn cung kính hành lễ.
Kim Dương Thu tiến lên đón, vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng khôn xiết, những nếp nhăn trên gương mặt lại càng hằn sâu thêm mấy phần.
Sự xuất hiện của Hứa Sơn không nằm ngoài dự liệu của ông, ông đã sớm nghe Lục Hương Quân kể về chuyện này.
Mặc dù không biết vì nguyên nhân gì mà Hứa Sơn phải che giấu thân phận, nhưng ông cũng không muốn hỏi sâu thêm.
Bản thân ông đã sớm không còn tư cách chỉ đạo đệ tử.
“Vào đây ngồi, ngồi xuống đi con.” Kim Dương Thu kéo Hứa Sơn đi vào trong, tựa như một ông lão bình thường.
Hai người ngồi xuống, Lục Hương Quân từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Hứa Sơn khẽ gật đầu rồi cũng ngồi xuống một bên.
Kim Dương Thu vỗ nhẹ tay Hứa Sơn, cảm khái nói: “Chuyện của con ta đều nghe Hương Quân kể rồi, ai nha... thật phi phàm! Kinh nghiệm của con quả thật phong phú hơn đời vi sư nhiều, thoáng cái con đã là Kim Đan viên mãn rồi.”
“Vi sư cố gắng cả một đời cũng không thể đi xa như con... ta không nhìn lầm người, lúc trước lần đầu tiên gặp con, vi sư đã biết con là nhân trung long phượng. Nay con có thực lực lại có tiếng tăm, tốt... tốt lắm!” Kim Dương Thu lẩm bẩm.
Hứa Sơn mỉm cười.
Lục Hương Quân cười khẩy một tiếng: “Không đúng, khi đó người còn muốn đuổi sư đệ ra ngoài, ngay cả Trúc Cơ Đan mà tông chủ ban cho sư đệ, người cũng đòi thu hồi lại, ta nhớ rõ mồn một.”
“Súc sinh, ngậm ngay cái mồm thối của ngươi lại!” Kim Dương Thu chửi ầm lên, “Lão phu nhận nhiều đệ tử như vậy, chỉ có ngươi là vô dụng nhất! Lão tử ta sớm đã mất hết mặt mũi vì ngươi rồi!”
“Người tổng cộng chỉ nhận có hai đứa thôi!” Lục Hương Quân phản bác lại.
“Mày cứ thích đối đầu với ta đúng không!” Kim Dương Thu trợn mắt.
Hứa Sơn vội vàng hòa giải: “Sư tôn à, thôi được rồi, người bớt giận đi. Sư huynh ở bên ngoài luôn nhớ đến người đấy, nếu không làm sao dám mạo hiểm trở về vì lo lắng cho người chứ?”
“Nhớ nhung à?“ Kim Dương Thu cười lạnh, “Nhớ để tiễn ta đoạn đường cuối thì có!”
“Không sai.” Lục Hương Quân cũng cười lạnh đáp lại.
“Cút ra ngoài! Cút ngay!”
Lục Hương Quân "ngoan ngoãn" lăn ra ngoài.
Hứa Sơn lắc đầu thở dài: “Làm gì mà căng thẳng thế này, thật vất vả lắm mới gặp mặt, dù có ở cùng nhau mỗi ngày cũng đâu thể cãi vã mãi như thế này được?”
Kim Dương Thu cố nén lửa giận: “Nó ở bên ngoài luyện hóa Thần Mạch Vương Thụ kia đúng không? Ta đã giúp nó đo lại tư chất tu luyện. trận bàn thông thường đã không cách nào đo được giới hạn của nó nữa rồi.”
“Cái tên súc sinh này, ở bên ngoài có được cơ duyên to lớn mà còn không chịu tu luyện... ta giục nó tu luyện thì nó lại hùng hồn phản bác ta bằng đủ thứ lý lẽ, con biết nó nói với ta thế nào không?”
Hứa Sơn tò mò hỏi: “Nói thế nào ạ?”
“Nó bảo nó muốn quay phim gì đó... nó nói có con nuôi thì nó không cần tu luyện, cứ ôm đùi con là có thể ăn sung mặc sướng cả đời.” Nói đến đây, Kim Dương Thu chợt vỗ bàn gầm lên, “Súc sinh! Sao ta lại có thể nhận một đứa đồ đệ vô dụng như thế chứ!!”
“Con cũng đâu phải không nuôi nổi nó, nó muốn đóng phim thì người cứ để nó làm thôi?”
“Cái gì?” Kim Dương Thu đôi mắt già nua vốn đã mờ lại lập tức trợn tròn, một bên to một bên nhỏ vì tức giận, “Hứa Sơn, con cũng là người từng trải sóng gió. Thế giới bên ngoài khắp nơi đều hiểm nguy, con có thể bảo đảm cho nó nhất thời, nhưng làm sao bảo đảm được cả đời chứ!”
“Nó từ nhỏ đã chẳng có tiền đồ gì, không ép thì nó tuyệt đối không chịu tu luyện. Thái độ như con chính là đang hại nó đó, con muốn nó chết sao?”
“Thôi được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa...”
“Nói, nhất định phải nói.” Kim Dương Thu thở dài, “Ta từ nhỏ nuôi nó đến lớn, vi sư không cầu con chuyện gì khác, ta cũng chỉ còn sống được mấy năm nữa thôi, con nhất định phải giúp ta trông chừng nó, con có thể hứa với ta không?”
“Con đáp ứng người.” Hứa Sơn an ủi, “Người cứ yên tâm đi ạ, nó muốn đi đóng phim cũng là để giúp con, hơn nữa gần đây con vừa có được một bộ công pháp Địa giai lục phẩm, đây chính là Phù Phong Đạo Nhân truyền thừa, giao cho nó tu luyện cũng không uổng phí thiên phú của nó.”
“Địa giai lục phẩm. Phù Phong Đạo Nhân truyền thừa? Thật hay giả vậy?” Kim Dương Thu hai mắt ông lập tức mở lớn, cảm xúc kích động lạ thường.
Ông đã làm tán tu hơn nửa đời người, loại công pháp cao cấp như thế này, chỉ xuất hiện trong mộng.
Phù Phong Đạo Nhân đối với ông mà nói cũng là một nhân vật cấp bậc truyền thuyết.
Hiện tại hai thứ này lại gộp làm một, trong lòng ông chẳng khác nào vừa xảy ra một vụ nổ hạt nhân.
Hứa Sơn lập tức lấy ra Ngọc Giản, đưa qua.
“Đương nhiên là thật, đây chính là công pháp, thật giả thế nào người xem qua sẽ rõ.”
“Ta... ta có thể nhìn à?” Kim Dương Thu cẩn trọng từng li từng tí, không dám nhận lấy.
“Có gì mà không được, quan hệ giữa chúng ta thế nào chứ? Hơn nữa bộ Lục Tâm Kiếm Điển kia còn tốt hơn bộ này, ta chẳng phải cũng đã công khai rồi sao?” Hứa Sơn trực tiếp đặt Ngọc Giản vào tay Kim Dương Thu.
Thấy hắn hào phóng như vậy, Kim Dương Thu cũng không tiện từ chối, cầm ngọc giản lên bắt đầu xem xét.
Cho đến nửa canh giờ sau, thần niệm của ông mới rời khỏi ngọc giản.
Kim Dương Thu ngồi phệt xuống ghế, ngửa mặt lên trời, đôi mắt thất thần.
Hứa Sơn hỏi: “Sư tôn, sao người lại ra nông nỗi này?”
“A... chết cũng đáng rồi...” Kim Dương Thu tự lẩm bẩm, rồi chợt phấn chấn hỏi, “Con thật muốn đem công pháp này truyền cho Hương Quân?”
“Đương nhiên rồi, con có thể lừa ai chứ đâu thể lừa người được.”
“Tốt tốt tốt... vậy con mau đi tìm nó mà nói chuyện này đi, kẻo cái tên khốn này lại phí hoài thời gian. Vi sư vừa xem qua công pháp này có rất nhiều điều để suy ngẫm, để ta tĩnh tâm một mình.” Kim Dương Thu lại nhắm mắt, chìm vào suy tư.
Hứa Sơn cười bất đắc di.
Ông lão quan tâm đến mình, nhưng suy cho cùng vẫn dành sự quan tâm cho sư huynh nhiều hơn một chút, tình cảm ấy càng giống tình cha con.
Bát nước này vĩnh viễn khó lòng bưng cho thật công bằng... nhưng điều này cũng rất tốt.
Đứng dậy đi ra ngoài, Lục Hương Quân ở ngoài cửa, trong hoa viên cầm giấy bút hí hoáy vẽ vời.
Cảm nhận có người đến, Lục Hương Quân ngước mắt: “Nói xong chưa, sư tôn đã nói gì với ngươi, lại không phải muốn ta tu luyện nữa đấy chứ?”
“Nên luyện một chút đi chứ, công lực của ngươi không tiến bộ thì sau này quay cảnh hoành tráng làm sao nổi!” Hứa Sơn lườm một cái, ném cho hắn một khối Ngọc Giản, “Công pháp này ngươi giữ gìn cẩn thận, có thời gian thì tự mình tu luyện, ta sẽ tìm vài người ở Nam Cương để đốc thúc ngươi thật kỹ.”
“Ngươi ở Nam Cương tìm người đốc thúc ta? Chẳng phải đều là Ma Đạo tu sĩ sao?” Lục Hương Quân ngập ngừng hỏi.
“Đúng vậy, phải là Ma Đạo tu sĩ.”
Đang khi nói chuyện, Hứa Sơn lấy ra chiếc hộp gỗ đựng đan dược, mở ra đặt lên bàn.
“Nơi này có một viên đan dược, giúp ta thử nghiệm viên đan này, đây chính là đan dược bảo mệnh đấy.”
“A?” Lục Hương Quân thay đổi thái độ, ánh mắt chuyển sang nhìn chiếc hộp gỗ.
“Sư đệ, ngươi không đùa ta đấy chứ, đây là đan dược ư? Không khéo lại nghẹn chết người thì sao!”
“Là đan dược, chỉ là cách dùng hơi kỳ lạ một chút, không phải dùng miệng ăn, mà là... ngươi hiểu rồi chứ?”
“Mẹ kiếp chứ không hiểu nổi!” Lục Hương Quân kinh hãi bật dậy, “Tu chân giới có lịch sử bao nhiêu năm rồi! Chưa nghe nói qua ai lại dùng mông để ăn đan dược chứ? Ngươi có phải muốn trêu ta không? Ta nói cho ngươi biết, ta tuyệt đối không thử đâu!”
“Chà, đây chính là điển hình của hàng tốt đấy! Là phương hướng phát triển mới của Đan Đạo trong tương lai đấy, đừng bảo ta lừa ngươi, ta với ngươi cùng thử, có dám không!”