Đệ Ngũ Luyện Phong hăng hái quan sát xung quanh, miệng tân dương: “Nhà tù này của các ngươi làm ngược lại khá mới mẻ, thậm chí còn nuôi được yêu thú.”
“Im miệng!”
Tu sĩ cầm đầu của Vân Chu Đạo Phủ liếc mắt ra hiệu với đồng môn bên cạnh.
Lập tức có người tiến lên, ép Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong ngồi xuống dãy bàn ghế.
Kỷ Nhân vẫn ngồi ở cuối hàng, làm bộ dáng tiểu đại nhân, tùy ý tìm một chỗ dựa vào, chờ xem kịch vui.
“Trước tiên nói một chút đi, hai người các ngươi tên là gì?”
Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong liếc nhau, lần lượt nói.
“Hứa Sơn.”
“Đệ Ngũ Luyện Phong.”
Rầm!
Đệ tử cầm đầu của Vân Chu Đạo Phủ vỗ bàn, sắc mặt khó coi nói: “Mạo danh ai không mạo, lại mạo danh hai người đã chết, bớt giả vờ giả vịt ở đây đi!”
Đệ Ngũ Luyện Phong không nói một lời, lấy ấn tín thân phận ra đưa tới.
Hứa Sơn vừa lau mặt, khôi phục diện mạo ban đầu, miệng trêu chọc nói: “Ngươi còn non lắm, ít nhất cũng phải trưởng lão nào đó đến thẩm vấn ta chứ?”
Cầm ấn tín của Đệ Ngũ Luyện Phong kiểm tra một lượt, rồi lại nhìn mặt Hứa Sơn.
Đệ tử Vân Chu Đạo Phủ đứng sững tại chỗ, đầu óc nhất thời có chút hỗn loạn.
Hứa Sơn là một danh nhân, nghe nói qua rất nhiều lần, nhưng hình dáng hắn thì không rõ ràng lắm, chỉ biết trong truyền thuyết hắn cực kỳ tuấn mỹ. điểm này thì đúng là khớp.
Nhưng chỉ dựa vào điểm này thì vẫn không thể chứng minh điều gì.
Dù sao người đẹp thì nhiều, ở tu chân giới việc thay đổi dung mạo cũng chẳng phải khó khăn gì.
Nhưng ấn tín của gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong thì chứng minh... điều này không hợp lẽ thường.
Đây là một loại Ngọc Giản cực kỳ cao cấp, bên trong còn có tin tức mà gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong lưu lại, việc làm giả gần như là không thể.
“Các ngươi.” Đệ từ Vân Chu Đạo Phủ nhướng mày, ánh mắt không ngừng đảo qua giữa Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong.
Quan sát một lúc, thần sắc hắn lại trở nên nghiêm nghị: “Các ngươi có biết không, hai người này bị cuốn vào đại trận truyền tống bị phá hủy ở Lôi Hỏa Sơn Trang, cả hai đều đã bị coi là người chết. Mạo danh bọn họ... các ngươi có biết hậu quả không?”
Hứa Sơn thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Được rồi huynh đệ, đừng có thử nữa. Bên ngoài cũng chỉ đồn là mất tích thôi, có ai từng thấy thi thể của chúng ta đâu.”
“Hừ.” Đệ tử Vân Chu Đạo Phủ cười lạnh, “Đệ Ngũ Luyện Phong chết hay chưa thì chưa rõ, nhưng Hứa Sơn thì chắc chắn đã chết rồi, không ít người còn viếng vòng hoa cho hắn đấy.”
“......”
Đệ Ngũ Luyện Phong cười khẩy một tiếng, rút Hỏa Vân Kiếm ra võ lên bàn.
“Ấn tín gia tộc ta đã đưa cho ngươi rồi, thanh kiếm này là Hỏa Vân Kiếm của gia tộc ta. Ngươi đi tìm người có kiến thức đến kiểm nghiệm xem, chẳng phải mọi chuyện sẽ rõ ràng sao?”
“Được, vậy ta cũng góp một phần. Đây là một phần của Lục Tâm Kiếm Điển, trên thị trường chắc hẳn vẫn chưa xuất hiện đâu, ngươi cứ cầm lấy đi.” Hứa Sơn vừa nói vừa đặt Lục Tâm Kiếm Điển xuống.
Trước thái độ thản nhiên của hai người, đệ tử Vân Chu Đạo Phủ lòng dạ dao động không ngừng.
Một lát sau, hắn đứng dậy nhìn quanh, nói: “Các ngươi trông chừng hai người họ, ta đi tìm trưởng lão xác minh một chút.”
Nói rồi, hắn cầm lấy những thứ trên bàn, vội vã rời đi.
Hứa Sơn dựa lưng vào ghế, chỉ tay về phía Kỷ Nhân, thản nhiên hỏi đệ tử đang đứng phía sau: “Huynh đệ, đứa bé này có thân phận gì trong môn phái các ngươi vậy? Trông có vẻ không tầm thường đâu.”
Đệ tử Vân Chu Đạo Phủ phía sau vẫn giữ im lặng, không nói một lời.
Thấy bị mất mặt, Hứa Sơn không hỏi thêm nữa, đưa mắt nhìn về phía Kỷ Nhân.
Kỷ Nhân vẫn căng mặt nhỏ, tiếp tục quan sát tình hình.
Thấy Hứa Sơn nhìn sang, hắn liền không cam lòng yếu thế, trừng mắt nhìn lại.
Hứa Sơn cười cười, lấy ra một khối ngọc giản, lắc lư trước mặt Kỷ Nhân hai lần.
Khuôn mặt nhỏ của Kỷ Nhân trong nháy mắt trắng bệch!
Hình ảnh Âm Sơn gặp nạn... máu tươi văng khắp mặt và nhiều hình ảnh khác thay nhau hiện lên trong đầu cậu bé.
Còn có cái tên biến thái kia cho hắn xem một giỏ gà đào hình thù kỳ quái.
Những hình ảnh này ngày càng rõ ràng, ngày càng rõ ràng.
“Ọe ~~!”
“Sư đệ, ngươi thế nào?”
Thấy Kỷ Nhân nôn thốc nôn tháo, có người vội vàng tiến lại gần lo lắng hỏi han.
Hứa Sơn cười phá lên, thu Ngọc Giản lại, khoanh tay nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ước chừng thời gian một nén nhang trôi qua.
Người đệ tử đi xác minh tin tức đã trở về.
Khi quay lại trước mặt Hứa Sơn, thái độ của hắn đã khách khí hơn nhiều.
Chắp tay nói: “Hai vị, vừa rồi thật thất lễ. Mời hai vị theo ta, thay mặt tông chủ đang chờ ở phòng trà.”
Nói rồi, hắn cung kính trả lại Lục Tâm Kiếm Điển, Hỏa Vân Kiếm và ấn tín của gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong.
Thu lại đồ vật, Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong thản nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.
“Thật không nghĩ tới, hai vị lại còn sống. Trong khoảng thời gian hai vị mất tích, Bắc Địa đã náo loạn ròng rã một tháng trời.”
Tại một căn phòng trà thanh u, ba người ngồi đối diện nhau trên phản.
Đối diện Hứa Sơn là một nam nhân trung niên ước chừng ngũ tuần, bộ râu đẹp rủ xuống ngực, toát lên vẻ phong thái nhàn nhã, thanh thoát.
Chính là thay mặt tông chủ của Vân Chu Đạo Phủ, Kỷ Vân Thiên.
Sau khi hàn huyện đôi câu, Hứa Sơn đi thắng vào vấn đề: “Chuyện này đúng là xảy ra ngoài ý muốn, ta và Luyện Phong huynh ở Nam Cương cũng gặp phải nhiều khó khăn, bất đắc đi phải trải qua một phen lịch luyện. Không ngờ bên ngoài lại xôn xao đến vậy, khiến Kỷ lông chủ phải chê cười.”
“Khi ta đến doanh địa thì nghe nói gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong vẫn đang tìm người, nhưng bên ngoài khắp nơi đều đồn ta đã chết, không biết lời đồn này từ đâu mà ra?”
Kỷ Vân Thiên suy tư một lát, nói: “Hình như là do Hoàng Chi Vấn nói ra, nghe nói hắn còn khóc trời lấp biển, nói gì mà hiền đệ đã chết, đau mất bạn thân tài giỏi.”
“Tôn Tông chủ của Tử Tiêu Kiếm Tông sau khi nghe tin liền tổ chức tang lễ linh đình ở Tử Tiêu Kiếm Tông để giúp người, sau đó Lý Gia Thôn cũng làm theo.”
“Chuyện này nhắc đến cũng gây ảnh hưởng khá lớn, không ít tán tu đều nhận được lợi ích ở Lý Gia Thôn, lúc đó người đến cũng không ít.”
Cơ mặt Hứa Sơn khẽ co giật.
Hay lắm, thật sự là hay lắm!
Không ngờ lại là từ Hoàng Chi Vấn mà ra.
Người mà mình tín nhiệm nhất, lại là người đầu tiên phát ra cáo phó cái chết của mình.
Tử Tiêu Kiếm Tông cũng nhúng tay vào, tổ chức hai trận tang lễ?!
Mẹ kiếp, chăng lẽ không có ai nghĩ đến tìm ta sao?
“Hoàng tông chủ có phản ứng như vậy thật ra cũng bình thường. Đại trận truyền tống bị phá hủy, nếu bị truyền tống ngoài ý muốn, thì những tu sĩ Kim Đan không tu luyện thể thuật gần như không có hy vọng sống sót. Tuy nhiên, gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong nói thiếu tộc trưởng có Bảo Giáp hộ thể, nên mới không ngừng tìm kiếm.”
Kỷ Vân Thiên cười nâng chén trà lên: “Không ngờ lại gây ra chuyện nực cười như vậy. Hai vị vẫn bình an vô sự thật là khổ tận cam lai, gia tộc Đệ Ngũ Luyện Phong cũng không cần phải khắp nơi tìm người nữa.”
Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong nâng chén trà mời nhau.
Hứa Sơn hỏi: “Kỷ Tông chủ, đệ tử Kỷ Nhân kia cũng họ Kỷ, không biết cậu bé có quan hệ gì với ngài?”
Kỷ Vân Thiên nói: “Đó là con trai của ta. Thằng bé tính tình hơi ngang bướng một chút, đã ngộ nhận hai vị là tu sĩ Nam Cương, nên cấp dưới mới gây ra hiểu lầm.”
“Thì ra là vậy, thảo nào ta thấy đệ tử này thông minh đến thế.” Hứa Sơn giơ ngón cái tán thưởng, sau đó lại nói: “Kỷ Tông chủ, lệnh lang mượn của chúng ta hai cây cần câu. Cần câu này không hề tầm thường, dù chỉ là Hoàng giai ngũ phẩm nhưng độ bền lại ngoài dự liệu, không biết trong đó có vật liệu đặc biệt gì không?”
Kỷ Vân Thiên nói: “Thật ra cũng không có gì. Môn phái chúng tôi có một rừng trúc, loại trúc đó tên là kim cương trúc, vốn đã cứng cáp rồi, cộng thêm vật liệu khác luyện chế mới làm ra được cần câu này.”
Hứa Sơn vỗ tay tán thưởng: “Thì ra là vậy, thảo nào thuê một tháng mà cần tới 3000 khối linh thạch trung phẩm.”
“Đắt đến vậy sao?” Kỷ Vân Thiên đang cầm chén trà thì khựng tay giữa không trung, trên mặt không thể hiện chút cảm xúc nào...