Sau khi lão giả nói xong, hiện trường trở lại yên tĩnh, những tu sĩ ban đầu còn đang trò chuyện lập tức ai nấy tản đi. Dù tản mát khắp nơi, trong lòng mỗi người đều bắt đầu tính toán.
Thời gian còn khoảng ba giờ, hiện trường đông người như vậy, nhưng mọi người không hiểu rõ nhau nhiều. Trong động phủ Phù Phong có những khảo nghiệm gì, bên ngoài không có tin tức, nên không cần bận tâm. Vậy đối với những người tham gia tranh đoạt, điều duy nhất có thể lên kế hoạch chính là nhắm vào đối thủ cạnh tranh, để bố trí chiến thuật.
Ai có thể đối phó, ai không thể đối phó, phân chia lực lượng như thế nào mới là điều mấu chốt.
Hứa Sơn đưa mắt nhìn quanh, vốn định tìm vài người quen để trò chuyện một chút, không ngờ lão giả vẫn đứng yên trước đại môn động phủ Phù Phong, lại đang mỉm cười nhìn mình.
Thấy ông ta cứ nhìn chằm chằm mình, Hứa Sơn không chút suy nghĩ bước tới phía lão giả.
Chắp tay nói: “Văn bối Hứa Sơn, xin hỏi quý danh của tiền bối?”
“Lão phu Long Tu Minh.”
“Tiền bối vì sao nhìn ta?”
Long Tu Minh vuốt sợi râu dài, cười nói: “Sớm đã nghe danh Hứa viện trưởng, hậu sinh khả úy! Khi còn sống, Phù Phong đã vài lần nhắc đến ngươi trước mặt lão phu, hắn vẫn luôn cho rằng ngươi có công lao lớn đối với tu chân giới, đáng tiếc... đến khi lâm chung cũng không thể gặp mặt ngươi một lần.”
“Vãn bối đối với Phù Phong Đạo Nhân cũng ngưỡng mộ đã lâu rồi, đáng tiếc không có duyên gặp mặt một lần.” Hứa Sơn nói tiếp: “Vậy tiền bối và Phù Phong Đạo Nhân có mối quan hệ gì?”
“Lão phu và Phù Phong quen biết nhau mấy trăm năm, là bạn cũ. la cũng vì lời đặn đò của hắn mà ở lại đây trông coi động phủ, để tránh những kẻ không tuân thủ quy tắc tự tiện cướp đoạt truyền thừa.”
Hứa Sơn trong lòng khẽ động.
Là lão bằng hữu quen biết mấy trăm năm, Phù Phong Đạo Nhân còn yên tâm phó thác hậu sự cho hắn, vậy hẳn là ông ta cũng là một cường giả Thần Phủ.
Mà lại khí độ nói chuyện của người này cũng không kém ta.
“Thì ra là vậy, tiền bối vất vả rồi... không biết trong động phủ này có những khảo nghiệm gì, nếu muốn nhận thua thì làm thế nào để thoát ra khỏi đó? Những điểm này vãn bối đến vội vàng nên chưa nghe ai nhắc đến.”
Long Tu Minh nói: “Khảo nghiệm cụ thể thì lão phu cũng không rõ, nhưng mục tiêu thì kỳ thực các ngươi đều biết, chỉ cần tìm được chân truyền của hắn bên trong, thì cuộc tranh đoạt này xem như kết thúc.”
“Nếu như tiếc mạng không muốn mạo hiểm thêm nữa, thì hãy tìm một nơi an toàn đừng di chuyển nữa. Khi có người tìm được truyền thừa, các ngươi sẽ được đưa ra sau 36 canh giờ.”
Long Tu Minh mỉm cười: “Kỳ thực lão phu tìm ngươi đến cũng là muốn tâm sự với ngươi, lúc tuổi còn trẻ ta cũng là tán tu, tu luyện không có môn phái chỉ có thể xông pha khắp nơi. Ngươi đã lập ra Lý Gia Thôn, điều kiện của tán tu bây giờ lại tốt hơn thời của ta rất nhiều...”
Hai người cười nói trò chuyện.
Đệ Ngũ Luyện Phong sau một lát quan sát bắt đầu hoạt động trong đám người.
Nhắm vào Hạ Phi Quang, lặng lẽ tiến đến gần.
“Tam hoàng tử.”
Hạ Phi Quang hơi nghiêng người sang, hờ hững nói: “A, tìm ta làm cái gì?”
Đệ Ngũ Luyện Phong nhìn chằm chằm Hứa Sơn, che miệng mũi lại, thấp giọng nói: “Lần này tranh đoạt cao thủ nhiều như mây, ta muốn cùng ngươi kết minh.”
Hạ Phi Quang thần sắc cổ quái, chỉ lên trời nhìn một chút, sau đó xì một tiếng cười khẩy.
“Đệ Ngũ Luyện Phong. ngươi hình như không giống với Đệ Ngũ Luyện Phong trong ấn tượng của ta lắm. Sao lời kết minh thế này lại có thể thốt ra từ miệng ngươi? Vào đây đều là cạnh tranh bằng bản lĩnh, vả lại truyền thừa chỉ có một phần, kết mrủnh thì có ý nghĩa gì?”
“Hay là... ngươi sợ chết? Sợ chết thì mau chóng rời khỏi đây.”
Đệ Ngũ Luyện Phong bình tĩnh nhưng giọng đầy tức giận nói: “Ta biết ngươi cảm thấy buồn cười, nhưng sự tình không đơn giản như mọi người nghĩ. Ta cảm thấy Hứa Sơn là mối phiền toái lớn nhất, chúng ta trước tiên có thể tạm thời kết minh, đẩy Hứa Sơn ra khỏi đây, sau đó muốn cạnh tranh thế nào thì cạnh tranh.”
“Nếu hắn còn ở trong đó thì ai cũng chẳng đạt được gì tốt đẹp.”
“Hừ! Chính ngươi cảm thấy không bằng hắn, đừng lôi bản vương vào.” Hạ Phi Quang hừ lạnh nói: “Trước đây hắn từng thắng ta một lần, nhưng thắng bằng cách nào thì ngươi cũng rõ rồi, xét về thực lực... trước đây hắn đã không bằng ta, bây giờ càng không bằng ta!”
“Đệ Ngũ Luyện Phong, ta đối với ngươi thật sự là ba ngày không gặp kẻ sĩ phải lau mắt mà nhìn. Trong khoảng thời gian ngươi và Hứa Sơn mất tích, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến ngươi gặp hắn lại sợ hãi như gặp hổ vậy?” Khóe miệng Hạ Phi Quang mang theo vẻ khinh miệt.
“Tam hoàng tử, chuyện ta và hắn xảy ra ngươi không cần hỏi nhiều. Ta cũng tuyệt đối không phải sợ hắn, đây là cái nhìn khách quan của ta về đối thủ, coi thường Hứa Sơn nhưng sẽ phải trả giá đắt.”
Đệ Ngũ Luyện Phong bình tĩnh nói: “Trước đây tại quần anh hội, hắn đã đóng vai một thằng hề ở đó, kết quả một đường xông thẳng lên vị trí thứ tư. Tự mình độc đấu, ngươi chủ quan phân tâm nên thua dưới tay hắn, ta cứ nghĩ nhiều năm như vậy ngươi đã rút ra được bài học rồi, ngươi bây giờ còn giữ thái độ này với Hứa Sơn, muốn té ngã hai lần trong cùng một cái hố sao?”
“Ngươi nói đúng, lúc đầu ta quả thật chủ quan.” Hạ Phi Quang cũng không tức giận, thản nhiên nói: “Nếu ta lại đối đầu hắn, đương nhiên sẽ không phạm phải sai lầm tương tự. Nhưng ta giao thủ với hắn là để công bằng quyết đấu, liên thủ với người khác ép hắn thì đó chính là sỉ nhục, khúc mắc cũng không thể hóa giải.”
“Tốt... tốt.” Đệ Ngũ Luyện Phong gật đầu hai cái, thấp giọng nói: “Ngươi nghĩ vậy không sai, tất cả mọi người có thể hiểu. Nhưng làm sao ngươi biết Hứa Sơn sẽ nguyện ý công bằng quyết đấu với ngươi? Đừng ngây thơ, hắn đã lộ rõ bản chất, một mực thẳng thắn, không để ý những thứ khác!”
“Ta khuyên ngươi nên gác lại cái sự giáo đưỡng hoàng tộc của ngươi đi, hắn không cùng đẳng cấp với chúng ta! Ngươi cho rằng hắn sẽ giảng thể diện, còn chơi trò công bằng quyết đấu gì đó sao?”
Đệ Ngũ Luyện Phong nói, vừa nhìn khắp bốn phía, đồng thời duỗi ngón tay chỉ ra ngoài.
“Ngươi xem đó, hôm nay số tán tu có mặt đoán chừng phải chiếm đến bốn thành. Kế hoạch Nguyên Thần của Lý Gia Thôn đã tạo phúc cho bao nhiêu tán tu, ngươi hẳn phải rõ ràng hơn ta.”
“Ngươi ta không liên thủ, Hứa Sơn liền sẽ liên thủ với người khác. Thật sự ở bên trong mà gặp mặt, hắn dẫn theo hai mươi người đánh ngươi, ngươi có chịu nổi không?”
“Ha ha ha ha.” Hạ Phi Quang cười khẩy: “Ngươi đánh giá hắn quá cao rồi đấy? Ta thừa nhận, Lý Gia Thôn quả thật đã thắng được không ít hảo cảm từ tán tu, nhưng ngươi cũng đừng quên bản tính của tán tu, đây là truyền thừa của cường giả Thần Phủ, lợi ích dụ hoặc lớn như vậy chẳng lẽ không thể vượt qua chút hảo cảm này sao?”
“Những tán tu kia thật sự cam tâm tình nguyện làm áo cưới cho Hứa Sơn sao?”
“Ngươi....” Nỗi phiền não trong lòng Đệ Ngũ Luyện Phong dần dần dâng lên.
Hạ Phi Quang quả thực đã trở nên trầm ổn hơn nhiều, giống như một bảo kiếm giấu đi mũi nhọn.
Nhưng cái sự kiêu ngạo trong lòng hắn vẫn còn đó.
Hắn căn bản cũng không biết Hứa Sơn đáng sợ đến mức nào, thực lực chỉ là một phương diện...
Đang phân vân không biết làm thế nào để lôi kéo, Hạ Phi Quang bỗng nhiên nói: “Ta nhìn cái dáng vẻ của ngươi thế này, cũng biết Hứa Sơn hiện tại thật sự không đơn giản.”
“Hay là thế này đi, ngươi và hắn trước đây ở cùng một chỗ thời gian cũng không ngắn, hắn có tình báo gì, ngươi bán lại cho ta.”
“Tuyệt đối không thể!” Đệ Ngũ Luyện Phong không chút do dự nói: “Ta là người trọng nghĩa khí!”
“Cạnh tranh truyền thừa có thể hợp tác, điều đó là công bằng. Nhưng bán nội tình của hắn cho ngươi thì lại là chuyện khác, ta Đệ Ngũ Luyện Phong không phải loại người như vậy.”
“Hừ, bây giờ lại giả bộ làm gì. Cả người đầy uất khí, cái gì mà thiếu tộc trưởng gia tộc thứ năm, mặt mũi gia tộc của các ngươi đều bị ngươi làm mất hết rồi! Cút!”
“CỏI Gọi ngươi một tiếng Tam hoàng tử là đã nể mặt ngươi rồi, mẹ kiếp ngươi muốn đối đầu với ta đúng không! Ta đi!”.