“Mẹ nó, cái này cũng quá. thô lỗ rồi!” Hứa Sơn vỗ bàn đứng dậy, nhưng vừa đứng lên đã lại lập tức ngồi phịch xuống.
Vốn định giận dữ mắng mỏ các Tông Môn Đan Tu ở Linh Mộc Vực vì thiếu đạo đức kinh doanh.
Chuyện làm ăn thì phải giải quyết bằng thủ đoạn kinh doanh chứ, sao lại cứ nhất định phải dùng bạo lực thế này!
Nhưng nghĩ kỹ lại, cách làm của đối phương hình như cũng không có vấn đề gì.
Tu chân giới ở đây tuy có trật tự tự phát tồn tại, nhưng để nói về trật tự kinh doanh thì rõ ràng là không thực tế.
Khiến người ta tức giận thì chăng phải cứ trực tiếp xông đến động thủ là được sao?
Giết người còn chẳng phải là điều cấm kỵ, huống chi lại còn chọc giận nhiều người.
“Vậy Tông chủ của ông sau này đã giải quyết thế nào?”
Hoàng Chi Vấn khoát tay, khổ sở nói: “Còn có thể giải quyết thế nào nữa, Bảo Đan Tông đều bị người ta vây quanh rồi. Nhưng những người đó cũng không dám giết tôi, tôi đành… không giữ thể diện mà lần lượt mời rượu xin lỗi thôi, sau này hứa hẹn sẽ không còn loại chuyện này nữa.”
“Lại tìm cái cớ nói là chuyện đó do chính hội viên của Bảo Đan Tông gây ra, cũng coi như hai bên có một lối thoát, miễn cưỡng coi như đã qua loa cho xong.”
“Hiện tại lại trở về như cũ, Bảo Đan Tông chúng ta ra khỏi Thủy Kính Vực, thực ra danh tiếng không được tốt. Mấy Thánh Tử ra ngoài chào hàng đan được, người ta cũng đều ngại phiền phức, người của chúng ta còn chưa kịp nói gì thì người ta đã bỏ đi rồi.”
“Vừa vặn, hiện tại anh trở về, thì nghĩ cách đi.”
Hứa Sơn suy nghĩ, nói: “Không có phát sinh xung đột trực diện là tốt rồi, biện pháp của tông chủ tuy hay, nhưng rất dễ bị người ta nắm được nhược điểm.”
“Chúng ta trước mắt không nên vội vàng, đứng vững gót chân đã là chuyện tốt, sau này hãy từ từ mưu tính.”
“Về phần việc chào hàng khó khăn mà ông nói, thực ra tôi có một biện pháp nhỏ, chỉ cần bảo cấp dưới điều chỉnh một chút cách nói là được.” Hứa Sơn suy nghĩ một chút: “Thay đổi lời mở đầu là được, đừng vừa đến đã tự giới thiệu rồi cứ thế chào hàng, nếu không ai mà chẳng chạy mất sao?”
“Đơn giản vậy sao, nói thế nào?”
“Tông chủ, đan dược đâu nhất định phải dùng miệng ăn.”
“Hả? Nói nhăng nói cuội gì vậy? Không dùng miệng ăn thì chẳng lẽ còn có thể dùng mông ăn?” Hoàng Chi Vấn vò đầu, “Kỳ lạ thật, anh nói thử xem còn có thể ăn bằng cách nào.”
“Đúng vậy, thái độ này của ông là được rồi. Truyền xuống bảo người của chúng ta cứ lấy câu này làm lời mở đầu, gặp người liền nói đan dược không nhất định phải dùng miệng ăn, đối phương sẽ ngớ người ra và muốn nghe tiếp, lúc này chúng ta thừa cơ chào hàng là được.”
“Cái này của anh…” Hoàng Chi Vấn sờ cằm, lẩm bẩm: “Cái này hơi bị ăn đòn đấy, rồi nói xong thì dù sao cũng phải cho người ta một lời giải thích chứ.”
“Có lời giải thích chứ. Dùng mông cũng không phải không thể ăn, trực tràng hấp thu thuốc nhanh, hiệu quả gấp đôi so với dùng thuốc thông thường.”
“Gấp đôi?” Hoàng Chi Vấn chấn kinh: “Thật hay giả vậy, lại có chuyện này sao?”
Hắn vừa nói xong liền lấy ra hai viên đan dược ném vào miệng, cẩn thận trải nghiệm.
Một lát sau, Hoàng Chi Vấn phát ra tiếng than thở trong miệng: “Trời đất của tôi ơi… trước kia sao không phát hiện ra, hình như khi đến ruột, dược hiệu phát huy và hấp thu được gia tốc, đó là một phương pháp hay mà.”
“Đan dược khôi phục linh lực thì hiệu quả không rõ ràng, thế nhưng đan dược chữa thương thì hiệu quả mạnh hơn không ít.”
“Hả?” Lần này đến phiên Hứa Sơn chấn kinh.
Đây là kiến thức từ kiếp trước, thuận miệng nói ra.
Khi dùng Đan dược, hắn cũng không để ý đến những điều này.
Khi dùng đan dược, dược lực phát ra đều theo linh lực vận chuyển mà khuếch tán khắp toàn thân.
Về phần bắt đầu hấp thu nhanh từ chỗ nào, hắn thật sự chưa nghiên cứu kỹ bao giờ.
Hắn chỉ là thuận miệng nói, không ngờ Hoàng Chi Vấn lại có tỉnh thần thí nghiệm mạnh mẽ đến vậy, tại chỗ liền nghiệm chứng ngay.
“Không phải, dùng mông ăn Đan thật sự có hiệu quả sao?” Hứa Sơn vội hỏi.
Hoàng Chi Vấn gật đầu trầm tư: “Đối với việc dược lực phát huy, quả thực có nhanh hơn, mặc dù tốc độ tăng lên không lớn, nhưng sai một li đi nghìn dặm mà. Trong chiến đấu cấp cao hơn, chút chênh lệch nhỏ bé ấy lại càng quan trọng, nhưng điều này cũng quá thấp hèn.”
“Trời ơi…” Hứa Sơn đảo mắt qua lại, “Vậy chúng ta có thể nhắm vào thị trường cao cấp chứ.”
“Ừm, nói thế nào?”
Hứa Sơn che miệng nói: “Tông chủ, đây chính là lĩnh vực chưa ai khai phá đấy. Ông thử nghĩ xem, chúng ta hoàn toàn có thể luyện chế một vài đan dược dị hình, làm thành hình trụ dài. cái chốt Đan, số lượng nhiều, được hiệu cũng lớn. Sau đó lại bao bọc bên ngoài đan được thành một lớp vỏ đặc biệt, khi nhiệt độ cơ thể bình thường có thể giữ không hòa tan.”
“Mua đan dược này, bình thường cứ kẹp lấy, một khi xảy ra bất trắc chiến đấu, uống đan dược chậm có thể tăng nhiệt độ cơ thể để hòa tan và hấp thu đan dược bên trong, nếu như có thể làm cho nó hòa tan từng phần để tiếp tục cấp thuốc, vậy thì càng tuyệt vời hơn… Đây chẳng phải là một ưu thế lớn đến trời sao?”
Bên ngoài gian phòng như có như không truyền đến tiếng “Phốc”.
“Tê ~~!” Hoàng Chi Vấn hít một hơi thật sâu: “Anh đúng là quá biến thái!”
“Đâu có!” Hứa Sơn nghiêm túc nói: “Mặt mũi sao có thể đánh đồng với sinh tử? Chúng ta đâu có phải hệ thống hội viên đâu, ngay từ đầu thử nghiệm, chỉ phục vụ khách hàng cao cấp, dùng các loại thủ đoạn để bảo vệ sự riêng tư… tôi tin rằng sẽ có rất nhiều người tự mình mua sắm.”
“Sau đó từ từ mở rộng ra, mọi người đều nhét thì chẳng khác nào không ai nhét, sau này sẽ bình thường hóa thôi. Hơn nữa, ai cũng bế cốc rồi, chỗ đó nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, lỗ hổng lại được tận dựng chắng phải là chuyện tốt sao?”
Hoàng Chi Vấn im lặng, chìm vào sự chấn động.
Lời Hứa Sơn nói quả thực có lý, mặt mũi so với sinh tử thì quả thực có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Tu sĩ luôn thông qua các loại thủ đoạn để tăng thực lực, giữ được tính mạng.
Dùng mông ăn Đan hình như cũng chẳng có gì, người ngoài không biết thì chẳng khác nào chưa hề nhét gì cả.
Hoàng Chi Vấn vừa lấy lại tỉnh thần, gãi đầu, bực bội nói: “Mẹ kiếp, tà môn thật. anh đúng là mỗi lần đều có thể nghĩ ra trò mới cho tôi.”
“Có điều thật là buồn nôn… anh nói loại đan dược này cũng không khó luyện, nhưng đánh nhau đến giữa chừng, một viên đan dược từ bên trong rơi ra thì cũng quá dọa người, hình ảnh này tôi cũng không dám nghĩ tới, mà đánh nhau thì cũng chẳng bận tâm kẹp lại, tình huống nào cũng có thể rơi ra!”
“Ừm, vậy ông cứ làm thô hơn một chút, thêm các điểm vân tay, điểm lồi gì đó để giữ chặt hơn.”
“Không được, dược hóa đến giữa chừng cũng có khả năng rơi ra, hơn nữa cũng chẳng tiện mà nhét vào lại… Sao mà càng nói càng buồn nôn thế này.”
“Ôi dào, ai mà nhát gan thế! Sao ông cứ nghĩ đến chuyện hạ lưu thế! Hơn nữa, rơi thì cứ rơi thôi, coi như bày ra vẻ yếu ớt trước kẻ địch, biết đâu đối phương thấy kẻ địch bị dọa đến mức ‘rớt Đan’ thì lại lộ ra sơ hở.”
Ngoài phòng lần nữa truyền đến tiếng “Phốc”, sau đó là một tràng tiếng bước chân đồn dập xa dần khỏi gian phòng.
“Đan dược kia luyện ra thì anh giúp tôi thử Đan chứ?” Hoàng Chi Vấn liếc mắt hỏi.
Hứa Sơn cười ha hả.
“Tôi không thử, tôi không cần dùng loại thủ đoạn này. Tôi khổ một chút, nguy hiểm một chút cũng không sao, quen rồi.”
“……”
Hoàng Chỉ Vấn bưng chén trà vẫn còn đang suy tư.
Nhưng nhìn nước trà vàng óng dưới mí mắt, chợt cảm thấy vô cùng ngán ngẩm.
Lại đặt chén trà xuống, thở dài: “Trên lý thuyết quả thực rất có tiềm năng, rất có giá trị thực tiễn, nhưng quá mất thể diện… Tôi sẽ về nghiên cứu một chút, thực hiện điều tra.”
“Tin tôi đi, sẽ không sai đâu, cái này nhất định có thị trường.”
“Được rồi, vấn đề này tôi sẽ nghiên cứu thêm. Chuyện của Bảo Đan Tông tạm thời không nhắc tới, nói một chút về Lý Gia Thôn của anh đi.”
Hoàng Chỉ Vấn lau mồ hôi, nói: “Anh đến chỗ tôi, chợ mới mở và Khế Lâu của Lý Gia Thôn chắc anh cũng đã thấy rồi.”
“Hai nơi này có thể nói là thuận theo thời thế mà sinh ra, nhưng ảnh hưởng lại không hề tầm thường. Lý Gia Thôn có rất nhiều người, nhưng số người có thể làm việc thì ít, phường thị bên này đều là tôi điều động các đệ tử lanh lợi từ Bảo Đan Tông sang giúp anh quản lý, về sau anh định làm thế nào?”……