“Bản môn thường xuyên đi lại trên biển, hiểu khá rõ tập tính của hải thú. Chúng ta có một loại hương liệu, chỉ cần rắc một chút là có thể dụ hải thú cắn câu. Vận may tốt, yêu thú cấp Hóa Thần Kỳ cũng sẽ bị hấp dẫn tới.”
Đệ Ngũ Luyện Phong cười lạnh: “Thằng nhóc, ngươi thật sự coi chúng ta là đồ đần sao? Yêu thú Kết Đan đã khai trí rồi, yêu thú Hóa Thần há có thể vì mấy thứ này mà bị hấp dẫn tới? Nói dối cũng không chịu động não gì cả.”
Kỷ Nhân bĩu môi nói: “Nghe ta nói thì các ngươi chẳng hiểu gì đâu. Hải thú và yêu thú trên cạn có sự khác biệt rất lớn. Đa số đều khai trí muộn, một số hải thú trời sinh cường đại, lại thích sống đơn độc, bỏ bầy đàn. Dù đã khai trí, nhưng những con thú độc hành đó linh trí tăng trưởng cũng cực kỳ chậm chạp, phần lớn hành động dựa vào bản năng.”
“Cho nên ta thật không có lừa các ngươi.”
Kỷ Nhân nói xong, Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong đều vui vẻ.
“Thằng nhóc lừa đảo, bịa đặt mà còn ra vẻ có lý có sự. Ngươi lừa linh thạch của chúng ta, ta sẽ không so đo với ngươi đâu.” Hứa Sơn nói, “Ta hỏi ngươi, phi thuyền của Vân Chu đạo phủ các ngươi cứ luôn vừa đi vừa nghỉ thế này à? Ta thấy các ngươi cũng thật biết cách kiếm tiền, chăng lẽ không có linh thạch để phi thuyền vận hành sao?”
“Đây là chuyện nội bộ của bản môn, dựa vào đâu mà ta phải nói cho ngươi biết? Hơn nữa, ta cũng đâu có lừa ngươi.” Kỷ Nhân bất mãn nói.
Hứa Sơn nghe vậy cầm cần câu trong tay, nhét vào tay Đệ Ngũ Luyện Phong, rồi quay đầu ngồi xổm trước mặt Kỷ Nhân.
Hớn hở nói: “Tốt tốt tốt, thôi được, tính là ngươi không gạt ta. Nhưng ta đã bỏ ra nhiều linh thạch như vậy rồi, thỏa mãn chút lòng hiếu kỳ của ta không được sao?”
“...” Kỷ Nhân do dự một chút, sau đó dõng dạc nói: “Thêm tiền nữa đi.”
“Hắc?” Hứa Sơn kinh ngạc vươn tay xoa đầu Kỷ Nhân: “Thằng nhóc ngươi thật đúng là một nhân tài, hay là theo ta mà làm?”
Kỷ Nhân vẻ mặt bất mãn, hất tay Hứa Sơn ra.
Cảm thấy bị coi thường, cậu ta không nhịn được mà nổi giận.
Lại nghe Hứa Sơn nói: “Linh thạch thì không có, nhưng ta đây còn có bảo bối hay ho này, ngươi có muốn xem không?”
“Bảo bối gì hay vậy?” Kỷ Nhân lập tức hứng thú hẳn lên.
Hứa Sơn thần thần bí bí nói: “Tử Tiêu Kiếm Tông truyện, ngươi biết chứ?”
“Ừm ừm ừm, ta đã xem mấy chục lần rồi.”
“Ta đây còn có tài liệu hậu trường độc nhất vô nhị, người ngoài chưa từng được xem. Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ cho ngươi xem một lần, thế nào?”
Kỷ Nhân đánh giá Hứa Sơn từ trên xuống dưới, nghi ngờ nói: “Ngươi lừa gạt ta?”
Hứa Sơn cũng không dài dòng, lấy ra một khối ngọc giản, chiếu một màn ánh sáng vào lòng bàn tay.
Nội dung chính là những cảnh hậu trường đặc sắc của Tử Tiêu Kiếm Tông truyện.
Chỉ là liếc mấy cái, mắt Kỷ Nhân đã sáng rực lên.
“Tê... ngươi thật sự có thật!”
“À, ngươi nói cho ta biết, ta sẽ cho ngươi xem thứ này, đảm bảo mở rộng tầm mắt của ngươi. Nếu ta nói dối một câu nào, cứ đánh chết ta!”
“Được thôi, ngươi đã nói vậy rồi, ta nói cho ngươi biết cũng không sao.” Kỷ Nhân quyết định: “Thật ra cũng chẳng có gì to tát. Phi thuyền của bản môn hoàn toàn có thể bay thẳng từ Nam Cương đến Bắc Địa chỉ trong một lần. Nhưng phi thuyền bay được là nhờ Tụ Linh đại trận duy trì, nếu tiêu hao linh thạch thì thật sự quá xa xỉ.”
“Lần này sở dĩ dừng lại trên biển để bổ sung linh lực, là vì nơi này linh khí nồng đậm nhất. Mặt khác. trong biển có một số yêu thú cực kỳ mạnh mẽ và hung hãn, có thể sẽ phát giác được phi thuyền và tấn công từ dưới biển lên. Cho nên khi vượt biển, bản môn luôn duy trì linh lực phi thuyền ở trạng thái sung túc để ứng phó bất trắc.”
“Thế nào, ngươi hài lòng chưa?” Trong mắt Kỷ Nhân ánh lên vẻ chờ mong to lớn.
Hứa Sơn vô thức gật đầu, miệng lẩm bẩm đáp: “Ừm ừm, ngược lại là hợp lý. Nhưng mà, thằng nhóc ngươi lại lại gần thế làm gì, không sợ chúng ta đánh ngươi sao?”
“Các ngươi cũng phải dám chứ!” Kỷ Nhân liếc một cái: “Ta đến đây là nể tình chỉ có hai người các ngươi thuê cần câu của ta, hảo tâm nhắc nhở một tiếng. Mồi câu đó thật sự không có vấn đề gì đâu! Dụ được đại yêu lên, kéo các ngươi xuống biển, lúc đó có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc!”
“Bản môn sẽ lại bổ sung linh lực một lần nữa ở gần bờ biển, các ngươi muốn câu thì cứ câu ở gần bờ biển ấy. Gần bờ biển thường có tu sĩ đến câu hải yêu, ngư yêu ở đó đặc biệt ngốc, dùng linh thạch đánh ổ mồi là rất nhanh có thể câu được. Đây là ta miễn phí nhắc nhở cho các ngươi đó!”
“Ha ha ha!” Đệ Ngũ Luyện Phong nghe xong khóe miệng nhếch lên: “Còn đại yêu kéo chúng ta xuống biển cơ à? Ngay bây giờ ta sẽ đánh ổ mồi xem thử, đại yêu ở đâu!”
Nói đoạn, Đệ Ngũ Luyện Phong lấy ra một nắm linh thạch tung xuống biển.
Kỷ Nhân mất hứng, lười phản ứng lại hắn.
Quay sang Hứa Sơn, cậu ta chìa tay ra nói: “Đồ đâu?”
Hứa Sơn cười gian một tiếng, xoay người kéo Kỷ Nhân lại: “Đi đi đi, ca dẫn ngươi đến chỗ nào không có ai xem. Người bình thường ta còn lâu mới cho xem, hôm nay thằng nhóc ngươi xem như được khai sáng sớm.”
Kỷ Nhân liếm môi, đi theo Hứa Sơn đến một góc vắng người.
Sau mười phút, hai người đi trở về.
Kỷ Nhân như người mất hồn, hồn vía lên mây, mặc kệ Hứa Sơn lôi kéo.
Vạt áo trước, ngực, phía trước quần cũng ướt đẫm một mảng lớn.
Khắp nơi đều dính đầy chất nôn.
Khóe miệng và căm còn dính không ít thức ăn thừa.
Đệ Ngũ Luyện Phong quay đầu nhìn thoáng qua, năm giác quan nhăn nhó lại.
“Không phải chứ, ngươi cho thằng bé xem cái gì vậy, mà nôn tháo nôn vát thế này?”
“Ọe ~~!”
Vừa nghe hắn hỏi vậy, Kỷ Nhân bỗng nhiên rùng mình.
Xoay người nôn oe từng ngụm từng ngụm, nôn thốc nôn tháo nước chua ra một bãi.
Hứa Sơn vỗ lưng cậu ta một cách thân mật, thản nhiên nói: “Cũng không có gì, thằng bé này... còn thiếu trải nghiệm. Sau này lớn lên, nó sẽ biết ơn ta thôi.”
Nôn ọe vài bãi, Kỷ Nhân thẳng lưng đứng dậy, trong mắt ngấn nước.
Giận dữ chỉ vào Hứa Sơn: “Ngươi đợi đấy cho ta! Cứ chờ đó mà xem!”
Nói xong một câu đe dọa, đầu đầy mồ hôi, chạy như bay đi mất.
Thôi rồi, Tà Tu Nam Cương đã lăn lộn được lên phi thuyền, phải nhanh chóng về bẩm báo thôi!
Nhìn Kỷ Nhân chạy thoát, Hứa Sơn lộ ra nụ cười gian xảo.
Thằng nhóc này lừa linh thạch của mình, mình còn giúp nó mở ra cánh cửa mới của cuộc đời.
Sớm bồi dưỡng ba quan điểm vững vàng.
Coi như làm thêm một việc thiện.
Đi trở lại mép thuyền, cầm lấy cần câu trong tay Đệ Ngũ Luyện Phong, Hứa Sơn tiếp tục thả câu.
Hai người không nói gì, đều đang yên lặng chờ mong có thể có thu hoạch.
Khoảng nửa canh giờ sau, hai người đã thấy chán nản.
Đệ Ngũ Luyện Phong hai tay đột nhiên rung lên, không nhịn được kích động thốt lên.
“Cắn câu rồi!”
Lòng Hứa Sơn thắt lại, lợi dụng lúc Đệ Ngũ Luyện Phong đang vật lộn với con mồi, lặng lẽ móc ra một nắm linh thạch lớn, dùng sức ném xuống biển.
Chẳng bao lâu sau, Đệ Ngũ Luyện Phong hai tay giơ một con ngư yêu dài năm mét, trên mình đã bị đâm mấy kiếm, mừng rỡ khoe khoang với Hứa Sơn.
“Thấy chưa! Thấy chưa! Yêu thú Kết Đan Đại Viên Mãn đó, cứ thế mà câu lên thôi!”
“À... à, cũng được.” Hứa Sơn cười gượng gạo, quay đầu lại, tiếp tục chuyên tâm thả câu, trong lòng dâng lên từng đợt buồn bực.
Mẹ!
Chuyện gì xảy ra, chỉ là câu một con cá cùi bắp, mà mình sao lại nóng vội thế này.
Mình từ lúc nào mà lại có ham muốn thắng thua mạnh mẽ đến vậy chứ? Thứ này có hơi lạ, sau này không thể chơi nhiều được.
Hứa Sơn đang cảm thấy buồn bực trong lòng, đằng sau lưng chợt vang lên một trận tiếng ồn ào.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đệ Ngũ Luyện Phong đã giơ con cá đi vào giữa đám người.
“Thế nào! Ngư yêu Kết Đan Đại Viên Mãn đó, mọi người đến xem đi! Ha ha ha ha, đến...”
Xung quanh một đám tu sĩ Trúc Cơ nhao nhao xúm lại, miệng không ngừng phát ra lời tán thưởng.
“Ôi chao, lợi hại quá! Tiền bối cảnh giới đến mức nào mà yêu thú cỡ này cũng câu lên được chứ.”
“Tuyệt vời! Quá tuyệt vời!”
“Tiền bối, con cá này bán không?”
“Đắc ý thật.” Hứa Sơn liếc Đệ Ngũ Luyện Phong một cái đầy khinh bỉ, lại thò tay xuống biển thả thêm một nắm linh thạch lớn.
Nhưng linh thạch vừa tuột khỏi tay, Hứa Sơn bỗng nhiên biến sắc.
Một luồng cự lực truyền đến từ cần câu, khiến hắn bị kéo lảo đảo một cái.
Cả người suýt chút nữa bay ra khỏi mép thuyền, may mắn là va vào hàng rào, phát ra một tiếng động lớn trầm đục.
Trong mắt Hứa Sơn lập tức bùng lên tinh quang, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn.
Xoẹt một cái, quần áo sau lưng xé rách toạc, lộ ra tấm lưng vạm vỡ.
Nghe thấy tiếng động lạ, Đệ Ngũ Luyện Phong vội vàng quay đầu.
Thấy Hứa Sơn trong tình trạng như vậy, vừa mừng vừa sợ, vội vàng vứt con ngư yêu trong tay xuống, lớn tiếng hô: “Cố lên, ta đến giúp ngươi đây!”
Hứa Sơn mặt đỏ bừng, ghì chặt lấy cần câu, đã dùng hết toàn lực nhưng cần câu trong tay vẫn không hề nhúc nhích.
Một dự cảm cực kỳ chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng.
Nguy rồi! Đây chắc chắn là một vật khổng lồ! Mà thực lực lại còn trên cả hắn.
Bằng năng lực của hắn. có vẻ như căn bản không thể câu nổi.
Nghe Đệ Ngũ Luyện Phong muốn chạy đến giúp đỡ, Hứa Sơn gầm lên một tiếng.
“Ngươi đừng đến đây! Để ta tự xử!”