Lại còn có thiết kế thừa thãi, rườm rà sao?
Trong lòng Hứa Sơn, cảm giác bất an càng thêm sâu sắc, hắn điên cuồng suy tư đối sách.
Phù Phong hiện tại cho rằng mình đã nắm chắc phần thắng, ngược lại không hề nhận ra Hứa Sơn có chút giấu giếm dấu hiệu gì.
Phá hủy mật thất phía trên là có thể thoát khỏi nơi đây.
Phá hủy... Vậy phải phá hủy đến mức độ nào mới được coi là phá hủy? Nếu chỉ cần đánh xuyên qua mật thất đã được tính là phá hủy, thì ngược lại có một chút khả thi. Dưới trướng hắn có hơn hai trăm người.
Tất cả cùng ra tay đánh một lần Boomerang, sau đó phân tán vào từng mật thất.
Boomerang chắc chắn có năng lực tự phản phệ, dù cho linh lực không thể chịu đựng được một lần thì cũng có thể tiến hành từng đợt.
Đối với Thanh Ấn đạo cụ, hắn vẫn có đủ tự tin này.
Nhưng nếu định nghĩa phá hủy là phải khiến cả gian mật thất bị phá hủy hoàn toàn, thì dù có Boomerang trợ giúp, trong ba ngày cũng là nhiệm vụ bất khả thi.
Cho dù phương án thứ nhất có thể thực hiện, nhìn phản ứng của Phù Phong khi lần đầu thấy mình, hắn rất có thể đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra phía trên.
Rất có thể hắn còn có năng lực điều khiển mật thất.
Cả hai phương án, hiện tại xem ra đều không ổn.
Tình báo vẫn chưa đủ, còn phải tiếp tục dò hỏi.
Hứa Sơn lấy ngọc giản ra, âm thầm ghi hình lại, rồi nói: “Thủ đoạn của tiền bối quả nhiên cao minh, nhưng ta dường như chưa từng nghe nói người am hiểu trận pháp. Tà trận quy mô lớn thế này, người đã bố trí nó như thế nào? Và làm sao để giấu giếm được tai mắt của người khác?”
Phù Phong mỉm cười đáp: “Hứa Sơn, ngươi vẫn còn quá trẻ. Nếu có một ngày ngươi đạt đến cảnh giới của lão phu thì sẽ hiểu... khi công lực không thể tiến thêm một tấc nào nữa, người ta sẽ chuyển hướng sang những phương diện khác. Trận pháp chính là một môn phụ tu của lão phu, chỉ là người ngoài ít biết mà thôi.”
“Trận pháp trong động phủ này tên là “Tiềm Tức Làm Tinh Thần Hoảng Hốt, lão phu đã hao phí gần trăm năm để thôi diễn ra nó. Còn về việc làm sao để giấu giếm được bên ngoài thì cũng đơn giản thôi, ta đã tách trận pháp ra, tốn hao cái giá rất lớn để các đại trận tông luyện chế từng phần, cuối cùng mới do ta bố trí tổng trận.”
“Ngay cả Kỷ Cương luôn ở bên cạnh ta cũng không thể phát giác được.”
Hứa Sơn hỏi: “'Tiềm Tức Làm Tinh Thần Hoảng Hốt' có gì ảo diệu?”
Phù Phong lộ vẻ hơi đắc ý: “Người nhập trận này, trong vòng ba ngày thần hồn sẽ tiêu tan hoàn toàn mà bản thân khó lòng cảm nhận được. Những thần hồn thất lạc đều sẽ tụ hợp vào một thân, sau đó linh thể ngưng thực lại, rất khó tiêu tán.”
“Chỉ có thế thôi ư?” Hứa Sơn lộ vẻ cổ quái: “Cái này có ý nghĩa gì chứ? Linh thể không cách nào tu luyện, tiêu vong đối với chúng ta chỉ là chuyện sớm muộn, chẳng lẽ đoạt xá không phải là lựa chọn tốt hơn sao?”
“Đoạt xá ư? Ha ha ha ha.” Phù Phong phá lên cười trào phúng: “Đó không phải là lựa chọn tốt nhất đâu. Đoạt xá gieo rắc tai hại vô tận, thần hồn sẽ phải gánh chịu tổn thương không thể nghịch chuyển. Còn muốn tu luyện lại để đạt đến cảnh giới hiện tại của lão phu thì quả thực càng khó thêm khó.”
“Linh thể không cách nào tu luyện nhưng cũng không phải là không có khả năng tăng cường. Chỉ cần lão phu không ngừng cướp đoạt thần hồn sinh linh trong động phủ này, là có thể tự thân lớn mạnh, thậm chí duy trì vĩnh sinh. Đợi đến khi hấp thu tất cả các ngươi đến mức không còn một ai, đặt nền móng vững chắc, lão phu liền có thể khống chế động phủ này bay đi nơi khác.”
“Lão phu sẽ bịa ra một lý do thoái thác, Kỷ Cương không biết nội tình, đến lúc đó thậm chí còn sẽ hộ tống động phủ rời đi.”
“Đến một nơi an toàn, lại có gần như vô tận tuổi thọ, đợi thêm một thời gian nữa, lão phu nhất định có thể tìm ra manh mối con đường tu luyện. Kém nhất thì tìm người sống đoạt xá cũng không muộn.”
Hứa Sơn bước đi loanh quanh, trong lòng đầy ảo não.
Đối phương đã mưu đồ từ rất lâu, mọi chuyện đều đã tính toán kỹ lưỡng, quả thật càng nghĩ càng khó giải quyết.
Suy tư một lát, Hứa Sơn dừng bước, hỏi: “Ta còn có vài vấn đề. Trước khi chết, ngươi có phải từng đi qua Nam Cương không? Tại sao lại muốn đến Nam Cương?”
“Vả lại, nếu ngươi là tu sĩ Bắc Địa, sao không để động phủ ở lại Nam Cương? Dù sao ở đó không thiếu Ma Đạo tu sĩ sẽ tự động tìm đến, rơi vào bẫy rập của ngươi. Ngươi đã làm cả đời chuyện tốt, vậy tại sao còn muốn về Bắc Địa giết người?”
“Ta đến Nam Cương, thật ra là để bắt một số tu sĩ làm thí nghiệm, nhằm đảm bảo uy năng của đại trận cũng như sự an toàn khi lão phu chuyển hóa thành hồn thể. Ta không tiện làm loại chuyện này ở Bắc Địa...” Nói đến đây, Phù Phong Đạo Nhân bỗng nhiên dừng lại. “Còn về việc tại sao lại về Bắc Địa giết người, chỉ là vì ta hận tu sĩ Bắc Địa, không có lý do đặc biệt nào cả.”
“Hận ư?” Hứa Sơn khẽ rùng mình trong lòng.
“Trăm năm trước đó, tin tức ta sắp hết thọ nguyên bắt đầu lan truyền ở Bắc Địa.” Phù Phong Đạo Nhân kể lại, giọng điệu không chút xao động. “Ta vốn không để ý chuyện này, nhưng về sau ta đần dần phát hiện, rất nhiều người đều đang mong chờ cái chết của ta.”
“Có một chuyện mà ngoại giới không hề hay biết, đó là 70 năm trước, ta đã tự mình thu nhận hai tu sĩ có thiên tư siêu tuyệt làm đồ đệ. Ngay từ đầu, hai người họ không dám thất lễ nửa phần với ta, thế nhưng về sau, theo thời gian trôi đi, ngay cả hai tên đệ tử thân truyền do ta đích thân chọn lựa này cũng đang mong ta chết sớm.”
“Ngươi không thể tưởng tượng được ánh mắt đó như thế nào. Ta đối đãi hai người họ như con ruột, nhưng không một ngày nào bọn chúng không hy vọng ta chết bất đắc kỳ tử, để dễ dàng tiếp quản mọi thứ trên người ta. Rõ ràng chúng có rất nhiều thời gian, vậy mà lại vội vã, sốt ruột đến mức không chờ thêm nổi một ngày... Cả đời này ta đã giúp vô số người, thậm chí ngay cả ta cũng không nhớ nổi là bao nhiêu, nhưng đến cuối cùng lại nhận được kết quả như vậy.”
“Ngươi nói xem... ta trở về giết người, là có lý hay vô lý?”
Thế này thì mẹ nó đúng là bị oan ức quá lớn, trở về trả thù xã hội à!
Hứa Sơn chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng tràn ngập sự bất đắc đi.
Bỗng dâng lên một chút cảm xúc, Hứa Sơn động tình nói: “Tiền bối, ta đã hiểu. Đây không phải lỗi của người! Là lòng người ác độc! Nhưng thế giới này vốn là như vậy, luôn có tiểu nhân tồn tại, ai mà chẳng có lúc gặp phải những kẻ bẩn thỉu đó?”
“Trên thế giới này chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng, đó chính là nhìn rõ bản chất cuộc sống mà vẫn yêu quý nó. Người anh hùng thật sự là người có can đảm trực diện với cuộc đời thảm đạm...”
“Một niệm thu liễm, vạn thiện sẽ theo về; một niệm ngông nghênh, bách tà sẽ thừa cơ mà lấn lướt! Tiền bối, hiện tại mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn được, tuyệt đối đừng vì nhất thời nghĩ quẩn mà để khí tiết tuổi già khó giữ được, thậm chí còn khiến mình lâm vào hiểm cảnh.”
“Thật sự không được thì ta dẫn người đi Nam Cương làm một trận, bên đó có rất nhiều kẻ đáng giết.”
Không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng “miệng độn đại pháp 1
Biết đâu có thể cảm hóa đối phương, xoay chuyển cục diện.
“Hứa Sơn.” Giọng Phù Phong Đạo Nhân hơi cao lên, “Lão phu rất thưởng thức ngươi, cũng rất tán thành những cách làm của ngươi ở bên ngoài. Đây cũng là lý do ta nguyện ý nói cho ngươi nhiều như vậy.”
“Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ một lời khuyên của lão phu: nếu ngươi có thể sống sót mãi mãi... thì sớm muộn gì ngươi cũng sẽ có kết cục giống như lão phu thôi. Không ai sẽ nhớ đến những điều tốt ngươi đã làm, không ai nhớ đến tình cảm của ngươi, tất cả đều chỉ vì lợi ích mà thôi.”
“Tu sĩ... chính là những kẻ ích kỷ, tàn nhẫn như vậy. Khi còn trẻ, ta đã chán ghét một thế giới như thế này, ta từng nghĩ đến việc thay đổi nó, nhưng đến lúc lâm chung mới phát hiện mình đã sai hoàn toàn.”
“Ngươi bây giờ nói gì cũng vô ích thôi. Lão phu tâm ý đã quyết, không còn đường lui nữa.”
Hứa Sơn trầm mặc, từ vẻ mặt không cảm xúc chuyển sang một tia trào phúng, cuối cùng lại bật cười lớn.
“Có gì đáng cười chứ? Ngươi không cần phải giả vờ giả vịt trước mặt lão phu.” Phù Phong bất mãn nói.
“Ta cười... ta cười cái đồ đầu óc bị lừa đá của mày đó!” Hứa Sơn gào lên như muốn trút giận: “Lão tử làm sao ngay từ đầu lại không nghi ngờ loại người mang lòng quỷ như mày chứ?”
“Trên thế giới này, loại người như mày là không đáng tin cậy nhất! Làm chút chuyện tốt thì lại giương cờ quân tử hay cái gì đại công vô tư, ở bên ngoài giả danh lừa bịp! Trong bụng thì đầy rẫy tư tâm, một khi làm chuyện xấu thì mẹ kiếp có thể tìm ra 800 cái lý do chính đáng!”
“Muốn làm việc thiện thì tự mình làm là được rồi, thế mà mày hết lần này đến lần khác còn ngấm ngầm mang theo tư tâm, muốn người khác phải báo đáp, cảm kích! Vậy còn giả bộ Thánh Nhân làm gì? Mày không bằng đi làm con hát thì hơn?! Sống đến cái tuổi này rồi mà nhân tính, đức hạnh của mình ra sao còn không tự rõ ràng à? Bị người ta để mắt tới thì ở đó mà hối hận!”
“Mày có tư cách gì mà khuyên răn tao?” Hứa Sơn chỉ thẳng vào mũi Phù Phong Đạo Nhân mà mắng: “Tao nói cho mày biết, chúng ta không giống nhau. Hứa Sơn tao đây muốn làm việc thiện, hoặc là vì bản thân thấy thoải mái, hoặc là vì mục đích làm ăn.”
“Dù là loại nào đi nữa, những thứ tao muốn có được từ người khác đều đã sớm nằm trong tay rồi. Còn thái độ của người ngoài đối với tao thì xưa nay chẳng hề quan trọng.”
“Phù Phong! Ngươi bây giờ hoàn toàn tỉnh ngộ vẫn còn kịp! Tao hỏi mày lần cuối, cửa ra vào của động phủ này, mày có mở hay không?!”