“A?” Bạch Lỗi hai đầu gối mềm nhũn, khụy xuống đất, trông mong nhìn Hứa Sơn, lắp bắp nói: “Trưởng lão. ngài. ”
“Hứa Trưởng lão, như vậy không khỏi quá đáng sao. Đệ tử của ngươi bị người khác ức hiếp, ngươi còn phải đạp thêm một cái?” Hoàng Chi Vấn liếc Hứa Sơn một cái.
Hứa Sơn nói ra những lời này, hắn cũng không lấy làm bất ngờ.
Tu chân giới, phàm là người có thể có chỗ đứng, không ai là không thờ phụng triết lý cường giả.
Kẻ mạnh luôn xem trọng tâm tính, điều này nghe có vẻ là một lời nói hư vô mờ mịt.
Nhưng trong mỗi cuộc vật lộn sinh tử, người trụ lại sau cùng thường là kẻ có tâm tính mạnh mẽ hơn.
Trạng thái này, khi phàm nhân võ giả luyện võ hoặc rèn luyện thân thể gần kiệt sức cũng thể hiện rất rõ ràng.
Tâm chí một khi đã buông xuôi, muốn gượng dậy lại vô vàn khó khăn.
Trong môi trường an toàn, bị đánh mà không phản kháng, cứ thế nhận thua… chắc chắn sẽ bị người khác khinh thường.
Nhưng đệ tử Bạch Lỗi này dù sao cũng là người mới, xem ra cảnh giới cũng chỉ mới luyện khí trung kỳ.
Còn ba tên gấu kia lại là luyện khí hậu kỳ, cảnh giới chênh lệch quá lớn, khó lòng phản kháng cũng là chuyện bình thường.
Bản thân hắn đối với đệ tử cũng coi như nghiêm khắc, nhưng không đến mức quá đáng như Hứa Sơn.
Trực tiếp khai trừ người ta.
Hứa Sơn đăm đăm nhìn Bạch Lỗi: “Ngươi có phải đang cảm thấy ấm ức không?”
“Vâng… Đệ tử tự dưng bị người khác ức hiếp, dựa vào đâu mà còn bị đuổi khỏi học viện?” Bạch Lỗi ánh mắt vô thức liếc nhìn Hoàng Chi Vấn.
Trong cơn kinh hãi, cứ như chỉ có mỗi người này là cọng rơm cứu mạng vậy.
“Hừ, nếu như ngươi là lần đầu tiên bị người ức hiếp, vậy ta sẽ không trách ngươi, đánh không lại thì nhận thua là bình thường.” Hứa Sơn đạm mạc nói, “Thế nhưng ngươi nói ba người kia thường xuyên ức hiếp ngươi, vậy ta há có thể dung thứ cho ngươi?”
“Ngươi là phế vật à? Thời gian dài như vậy mà cũng không biết phản kháng sao?”
Bạch Lỗi yếu ớt nói: “Đệ tử… đệ tử chỉ là đang tích lũy thực lực, đợi đến khi cảnh giới đột phá rồi… rồi mới đi trả thù.”
“Đánh rắm!” Hứa Sơn cười lạnh, “Tất cả kẻ yếu đều nghĩ như ngươi, tìm một chỗ tu luyện, đợi đến khi mạnh hơn rồi mới đến trả thù, mà ngươi cũng không chịu hỏi thăm một chút! Trưởng lão nào trong học viện có được thực lực là do cắm đầu luyện tập mà ra? Thực lực là phải đánh mà có!”
“Học viện cho các ngươi thiết lập điểm kỹ năng, khuyến khích giao dịch hợp tác, một trủnh ngươi đánh không lại, chăng lẽ không biết tốn chút điểm kỹ năng để lôi kéo thêm vài người giúp đỡ saol”
“Lùi một bước mà tính cách khác, không ngại mặt mũi mà đi cầu cạnh, mời các sư huynh Bảo Đan Tông giúp ngươi lấy lại danh dự, chuyện này khó lắm sao?!”
“Dù sao thì, trong học viện không cho phép giết người. Ngươi cùng bọn chúng liều cho đầu rơi máu chảy, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần. Bọn chúng ăn cơm ngươi đi khiêu khích, bọn chúng đi ngủ ngươi đi khiêu khích, bọn chúng tu luyện ngươi cũng đi khiêu khích, từ sáng sớm đến tối, quấy rối không ngừng nghỉ một khắc.”
“Làm vài lần như thế ta cũng không tin bọn chúng còn dám tìm ngươi gây sự! Chuyện đơn giản như lợi dụng quy tắc mà cũng không làm được, còn muốn học người ta tu tiên sao?”
“Thế nhưng mà… bọn chúng đánh con cho tàn phế thì con sẽ không thể tu luyện bình thường được nữa, tiến độ sẽ bị chậm lại chứ! Trưởng lão!” Bạch Lỗi khóc lóc kể lể.
“Hữ, với tâm tính này thì đừng nói chuyện tu luyện.” Hứa Sơn thản nhiên nói, “Ngươi nếu là sợ bị thương, bản trưởng lão sẽ chỉ cho ngươi một con đường sáng! Ba tên đó chăng lẽ không có lúc đến nơi đông người sao? Ngươi cởi hết quần áo, trước mặt mọi người quỳ xuống trước mặt bọn chúng, làm cho tất cả mọi người đều biết bọn chúng ức hiếp đồng môn, bôi nhọ danh tiếng của bọn chúng! Ngươi nếu là sợ bị đánh, liền lăn một vòng trong đống phân rồi hãy đi, ta cũng không tin sau này còn có ai dám chọc ngươi nữa!”
“A?” Bạch Lỗi chấn kinh.
Hoàng Chi Vấn ghét bỏ lùi lại nửa bước.
“A cái gì mà a!” Hứa Sơn nghiêm nghị quát lớn, “Trong học viện ngươi còn không thể ngẩng đầu làm người, ra bên ngoài thì làm sao mà lăn lộn! Coi như ngươi vận khí tốt mà gia nhập những tông môn khác, ra ngoài cũng chỉ là làm pháo hôi mà thôi! Ngươi cho rằng nơi này là học đường phàm nhân, đọc sách giỏi là vạn sự đại cát sao?”
“Ở Lý Gia Thôn còn như vậy, gia nhập những tông môn xa lạ khác, người ta thấy ngươi là một tên nhuyễn đản còn không biết chúng sẽ làm thế nào để xa lánh, lợi dụng ngươi nữa!”
“Muốn sống sót, muốn trở thành cường giả, vậy thì hết thảy những gì có thể vứt bỏ đều vứt bỏ đi, hết thảy những gì có thể lợi dụng thì đều lợi dụng triệt để! Hiện tại bản trưởng lão đã chi rõ con đường này cho ngươi, ta cho ngươi thêm ba tháng thời gian, trong vòng ba tháng phải thu phục ba tên phế vật kia cho tal”
“Nếu không thì, không cần tiếp tục lăn lộn trong học viện nữa, nếu còn để ngươi ở lại thì ta chính là đang hại ngươi, đệ tử Lý Gia Thôn của ta tuyệt đối không thể làm bia đỡ đạn, nghe hiểu sao!”
“Đã hiểu…”
“Lớn tiếng chút, căn bản nghe không được!”
“Đã hiểu!” Bạch Lỗi gào lên một tiếng như quỷ khóc sói gào, nơm nớp lo sợ đứng dậy rời đi.
“Chờ một chút!”
Bạch Lỗi đứng cứng người tại chỗ, Hứa Sơn xoay người hỏi: “Đúng rồi, tại sao bọn chúng lại ức hiếp ngươi?”
“Không có gì lý do… chỉ… chỉ vì con là hội học sinh!”
Bạch Lỗi òa một tiếng, khóc sướt mướt rồi chạy đi.
Hứa Sơn lấy tay che trán.
Đúng rồi, vậy thì không có gì kỳ lạ.
Học sinh nhà mình vẫn có tố chất, ta đã nói rồi mà, sẽ không có chuyện bắt nạt học đường vô duyên vô cớ như vậy.
“Ngươi dạy đệ tử kiểu này thật là điên rồ rồi, dạy dỗ theo cách này cũng không sợ dạy ra mấy tên tiểu ma đầu, đến lúc đó đồng môn tương tàn sao?”
“Sẽ không… Cứ coi như sớm thích ứng xã hội đi, ta chính là như thế đi tới, chẳng phải ta cũng đâu có biến thành biến thái đâu chứ.”
Hai người tiếp tục đi tới phía trước, nhìn về phía xa, Hứa Sơn than thở nói: “Bất quá lần này trở về đúng là nên cho trường học làm một chút điều chỉnh, vừa hay nhân tiện khoảng thời gian này ta làm một chút điều tra nghiên cứu, đi thôi… chúng ta đi trước khối Hậu Sơn kia nhìn một chút, tìm một cánh đồng phù hợp.”
xz*
Ba tháng thời gian, thoáng qua tức thì.
Tu chân giới xôn xao.
Hứa Sơn cùng Đệ Ngũ Luyện Phong tái hiện giang hồ, cùng với tin tức về Phù Phong động phủ, hai chuyện này đã sớm truyền khắp thiên hạ.
Linh đường Lý Gia Thôn tự nhiên cũng vì thế mà bị dỡ bỏ, không ít người đã tìm đến Lý Gia Thôn để xác minh chuyện này, nhưng tìm kiếm không có kết quả.
Chỉ náo nhiệt hơn mười ngày, liền không còn ai chủ động đến hỏi thăm nữa.
Đại đa số người đều đang suy đoán, Hứa Sơn chiếm Phù Phong động phủ, và vì bị thương nặng nên đã âm thầm trốn ở đâu đó chữa thương.
Mà giờ khắc này, Hứa Sơn đang ở chính Phù Phong động phủ.
Trong đầm nước, một chiếc bình sứ tinh xảo đang đặt.
Trên đó dán một tấm Phược Linh Phù.
Hứa Sơn tiến lên, xé tấm phù lục đán trên miệng bình, thân ảnh Phù Phong từ đó tuôn ra.
Chỉ là liếc nhìn Hứa Sơn một cái, rồi nhắm mắt khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Hứa Sơn đi tới trước mặt hắn khoanh chân ngồi xuống, chăm chú nhìn đối phương.
“Ta có chuyện muốn hỏi ngài, tiền bối nguyện ý nói thì nói, không muốn nói ta cũng sẽ không hỏi nhiều.”
“Phong ấn lão phu lâu như vậy, thả ra lại chỉ vì hỏi một vấn đề? Ngươi nói đi, nói xong thì lập tức rời đi, ta không muốn nhìn thấy bất cứ ai.”
Hứa Sơn trầm ngâm một lát: “Quyền mà ta đánh ra trong động phủ đó ngươi cũng đã thấy rồi chứ. nhưng lần đó chủ nhân của cánh tay kia đã kéo ta vào trong ý thức, chính miệng nói với ta rằng ta có thể mượn dùng lực lượng của hắn.”
“Ta muốn hỏi tiền bối… rốt cuộc đây là phúc hay là họa.”
Vấn đề này cứ quẩn quanh trong lòng Hứa Sơn đã lâu.
Nghịch Pháp Đế Tôn hiện thân, khiến trong lòng hắn có nỗi sợ hãi, đây là một loại tồn tại mà cả trí lực lẫn thực lực đều không cách nào bù đắp nổi.
Có thể mượn dùng lực lượng của đối phương chẳng khác gì một tấm át chủ bài sinh tồn, nhưng cái giá phải trả là gì… hắn không cách nào lường trước được.
Trước mắt lại có cao nhân ở đây, cũng đã được chứng kiến thủ đoạn như vậy.
Gặp phải vấn đề không hiểu, tìm cao nhân thỉnh giáo thì tốt hơn nhiều so với việc tự mình mù quáng suy nghĩ.
Dù là người ta chỉ nguyện ý thổ lộ vài ba lời, có thể chỉ là một ánh mắt…