Hạ Phi Quang hơi thở hỗn loạn, ánh mắt tràn đầy không cam lòng.
Hứa Sơn từng thắng hắn một lần, phá vỡ kỷ lục bất bại của hắn. Chuyện này vẫn luôn khiến lòng hắn bất an.
Nhưng khi đó, Hứa Sơn chỉ thắng nhờ mưu mẹo, hắn căn bản chưa dùng hết toàn lực.
Chỉ cần tìm được cơ hội rửa nhục, mối hận trong lòng này sẽ được giải tỏa.
Thêm vào đó, nhiều năm liều mạng tu luyện, hắn tin rằng gặp lại Hứa Sơn cũng chẳng qua là nắm trong lòng bàn tay.
Lần này tại động phủ Phù Phong vốn là một cơ hội tốt. nhưng bây giờ.
Không thể nào, nếu Hứa Sơn thật sự dựa vào thực lực bản thân mà làm bị thương năm mươi hai người.
Mình tuyệt đối không thể thắng hắn.
Thế nhưng, chuyện này thật sự là hắn làm được bằng thực lực sao?
Biết đâu còn có biến cố khác.
Mọi người thấy Hạ Phi Quang đang ngồi sụp xuống đất, lâm vào trạng thái cứng đờ, ai nấy đều lo lắng trong lòng.
Giết năm mươi hai người đã có thể gọi là thần tích, vậy mà bây giờ năm mươi hai người đó chỉ bị thương chứ không chết... điều này thật sự không thể dùng ngôn ngữ nào để miêu tả.
Hạ Phi Quang đứng dậy, đối mặt Hứa Sơn trầm giọng hỏi: “Hứa Sơn, ngươi đã đột phá? Đột phá đến Nguyên Anh rồi sao?”
Ánh mắt đám đông chợt sáng lên.
Đúng rồi, đột phá!
Hơn phân nửa tu sĩ ở đây đều ở cảnh giới Kim Đan Đại viên mãn, đoán chừng Hứa Sơn cũng vậy.
Nếu như đột phá Nguyên Anh ngay trong trận chiến, thì việc đánh ra kết quả như thế này mới có thể giải thích hợp lý được.
Sự chênh lệch giữa người với người không thể lớn đến mức phi lý như vậy được!
Họ suýt chút nữa đã bị đánh tan đạo tâm.
“Hắn không có đột phá...” Phù Phong chậm rãi nói thêm một câu.
Toàn bộ tu sĩ trong sân lập tức mặt mày xám ngoét.
Hạ Phi Quang nghiến răng, không cam lòng nói: “Làm sao mà ngươi làm được, làm sao mà ngươi làm được!”
Hứa Sơn hừ mũi coi thường: “Ngươi có bệnh à, bây giờ là lúc để cân nhắc những chuyện này sao?”
“Trả lời ta!” Hạ Phi Quang gầm lên.
Những ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía Hứa Sơn.
Thấy mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời, Hứa Sơn trầm ngâm, tĩnh khí: “Những người này không hoàn toàn là do ta làm bị thương.”
“Có lẽ là lão già Phù Phong này quá nôn nóng, đã thiết lập huyễn trận bên trong, lợi dụng nội loạn để vây giết tất cả chúng ta. Thật không may, âm mưu của hắn đã bị ta khám phá. Ta ở bên trong một mặt ứng phó sát trận của Phù Phong, một mặt cứu người.”
“Lão già Phù Phong này đã giết không ít người trong căn phòng đó. Khắp nơi đều là những thứ ghê rợn mà hắn để lại (*) – không tin thì các ngươi cứ vào xem.”
Phù Phong sững sờ, hoàn toàn không ngờ mình lại bị đổ một cái xô nước bẩn lớn đến thế lên đầu.
Không ít người đã vội vã chạy đến Bạch Thạch phòng.
Nhìn thấy máu tươi và những thứ ghê rợn (*) nằm la liệt trên sàn phòng, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi rời đi.
Hợp lý... cuối cùng cũng hợp lý!
Sắc mặt Hạ Phi Quang cũng dịu đi, lòng hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Khi mọi người quay lại, Hứa Sơn trầm giọng nói: “Không có thời gian để nói chuyện dài dòng với các ngươi! Bây giờ, tất cả mọi người hãy nghe lệnh ta, lập tức đưa những người bị thương rời khỏi đây, trở về tầng trên chờ đợi. Ta muốn nói chuyện riêng với Phù Phong.”
Hứa Sơn dứt lời, Đệ Ngũ Luyện Phong tiến lên, thì thầm: “Hứa Gia, ngươi nói thật với ta đi, những thứ trên sàn trong phòng kia chắc chắn là do ngươi để lại... Phù Phong có nhúng tay vào không, hay là chỉ một mình ngươi làm ra tất cả?”
“Thật ra bên trong có người giúp ta. Đừng hỏi nữa, bây giờ lập tức đưa người lên trên đi, ta có vài lời muốn nói với Phù Phong.”
Nghe được câu trả lời của Hứa Sơn, Đệ Ngũ Luyện Phong gật đầu rồi rời đi.
Lời Hứa Sơn nói người ngoài có thể tin, nhưng hắn thì thật sự không dám tin.
Trên đời này đi đâu tìm ra người thứ hai nguyện ý cất giữ những thứ đó (*) chứ? Căn bản không thể nào có.
Hắn chết ở đây thì còn chấp nhận được, nhưng nhìn huynh đệ một mình đánh bại 52 người thì hắn còn khó chịu hơn chết.
Bây giờ biết được chân tướng, thì ra có người giúp hắn, xem ra bên trong là hai phe phái chém giết lẫn nhau.
Thật nhẹ nhõm...
Lần lượt lại có vài người tiến lên hỏi, Hứa Sơn lần lượt đối phó.
Chẳng bao lâu sau, một số lượng lớn tu sĩ bay khỏi vị trí cũ, quay về tầng trên.
Thấy những người này đều cúi đầu nghe theo Hứa Sơn, Phù Phong liền mở miệng.
“Hứa Sơn, lão phu không thể không thừa nhận bản lĩnh của ngươi không nhỏ, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể khiến nhiều người tin và nghe theo ngươi.”
Nói đến đây, phong thái của Phù Phong thay đổi, ngữ khí trở nên âm trầm.
“Nhưng vừa rồi ngươi nói xấu lão phu là có ý gì? Ngươi, kẻ tiểu nhân hèn hạ này, vậy mà lại thích sưu tầm các chi thể cụt!”
“Cái gì mà chi thể cụt, đó là thuốc dẫn.” Hứa Sơn cười nhạo một tiếng, ánh mắt u ám: “Hơn năm mươi người kia vẫn chưa chết. Nếu bọn họ còn sống mà ra ngoài, chắc chắn sẽ la ó ầm ĩ. Ta Hứa Sơn cũng là nhân vật có tiếng tăm, lẽ nào cái tội danh này có thể đổ lên đầu ta sao?”
“Ngươi, lão chó già không răng kia, đã hại ta đến nông nỗi này, thì gánh giúp ta một chút tiếng xấu thì có sao?”
Phù Phong đánh giá Hứa Sơn từ trên xuống đưới một lượt, cười nhạt nói: “Tốt, tốt. đến bây giờ mà ngươi vẫn không chịu buông xuôi, vẫn còn tưởng rằng các ngươi có thể sống sót. Lão phu quả thực bội phục tâm tính này của ngươi.”
“Nhìn ngươi đứng vững cũng thành vấn đề rồi kìa, bây giờ không còn ai khác, ngươi không cần giả bộ nữa đâu.”
Hứa Sơn khẽ kêu một tiếng rồi đổ gục, đặt mông ngồi xuống bên hồ nước, dựa vào vòng bảo hộ vô hình.
Thở hổn hển cười hai tiếng.
“Xem ra thật sự là không có gì có thể gạt được ngươi.”
Một trận đại chiến trong Bạch Thạch phòng, liên tiếp chiến đấu với năm mươi hai người. dù là tiêu diệt từng phần, nhưng cũng có thể nói là khó như lên trời.
Năm mươi hai tu sĩ này vốn dĩ đều có tố chất phi phàm.
Đến giữa trận chiến, cảnh giác của các tu sĩ gần như đã kéo căng đến cực điểm, không ai còn dám giấu giếm, đòn sát thủ trực tiếp nhằm vào mặt mà ra chiêu.
Chiêu thức của những người này biến hóa khó lường, dù cho là hắn cũng khó có thể phòng bị và chống đỡ.
Vết thương trên người hắn chồng chất, nếu không phải thể chất phi thường, nghị lực kinh người, lại thêm tác dụng của boomerang và một Cổ Anh Vệ bất ngờ xông vào làm phân tán lực lượng đối phương.
Con cổ trùng trong cơ thể hắn cũng sẽ không thể trụ vững.
Hiện tại hắn chỉ còn thoi thóp, tùy tiện một tu sĩ Kết Đan cũng có thể hạ gục hắn.
“Ngươi cũng không cần khiêm tốn như vậy, thật ra ngươi vẫn lừa được lão phu... Vừa rồi trong phòng, rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì để che mắt sự dò xét của lão phu?”
“À? Thì ra ngươi không phát hiện ra sao?” Hứa Sơn vừa nói vừa bỏ đan dược vào miệng.
“Nếu ngươi nguyện ý bẩm báo, lão phu có thể cho ngươi sống thêm vài ngày.”
Hứa Sơn hừ lạnh một tiếng, lặng lẽ cảm nhận trạng thái cơ thể, tăng tốc khôi phục.
Thấy hắn không nói gì, Phù Phong lại tiếp lời: “Lão phu nhận ra trên người ngươi có một vài thủ đoạn khác thường. Khi ngươi rảnh rỗi, chẳng lẽ ngươi đã nghĩ đến việc dùng những thủ đoạn đặc biệt đó để rời khỏi đây, hoặc là giết lão phu sao?”
“Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, tầm nhìn của ngươi đến mức này trong mắt lão phu vẫn còn quá nông cạn, không có cơ hội đâu. Thủ đoạn có thể đánh tan vòng bảo hộ bên ngoài, với cảnh giới của ngươi căn bản không đủ sức để thôi động. Cho dù cưỡng ép thôi động cũng không thể phát huy được uy lực đáng kể. Không phá được hộ giới này, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể ra ngoài.”
Hứa Sơn vừa nuốt chửng đan dược, vừa đứng dậy đi về phía dưới hồ nước, ngẩng đầu nhìn Phù Phong.
Kéo chiếc huyết bào trên vai xuống, để lộ cánh tay phải.
“Có đánh được hay không, còn phải xem mệnh số.”
Đồng tử Phù Phong co rút lại.
Cánh tay phải... một cánh tay phải màu nâu xanh, có màu sắc hoàn toàn khác biệt so với cánh tay trái của hắn.
Rõ ràng là một cánh tay ghép.
Chỗ nối tiếp còn có những mạch máu màu nâu xanh đang ngoe nguẩy một cách quỷ dị, không ngừng bò về phía ngực hắn.
Hắn vẫn luôn không phát giác ra sự tồn tại của cánh tay trái Hứa Sơn.
Bị áo choàng che khuất, hắn còn tưởng rằng cánh tay đó đã bị đánh gãy, đánh nát, chứ không hề nghĩ rằng nó vẫn còn.
Vậy tại sao lại không cảm ứng được?
“Đó là thứ gì?” Phù Phong vội vàng hỏi.
Hứa Sơn giơ tay kết kiếm chỉ, hướng về Phù Phong, khinh miệt nói: “Lão già, ta cứ tưởng tầm nhìn của ngươi sâu sắc đến mức nào chứ. Bản tôn hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào là cánh tay Kỳ Lân!”