Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 93
tranh đoạt

❊ ❊ ❊

Sau lưng máu thịt mơ hồ, cổ tay sâu thấy rõ xương, lúc xử lý nếu không cẩn thận động phải động mạch chủ sẽ đến xuất huyết, thương tổn trên An Cửu rất khó giải quyết, tài nguyên chữa bệnh trên máy bay có hạn, trước khi kiểm tra kĩ càng tỉ mĩ chỉ có thể cầm máu tiêu độc hạ sốt ban đầu thôi.

Trang thiết bị bên trong biệt thự của Phó Hoằng Văn ở thành phố X đều là hạng nhất, trạm kiểm soát tầng tầng lớp lớp không khác gì quân khu, huống chi thành phố X là địa bàn của ông, chỉ cần Phó Cảnh Hi đưa An Cửu đến đây, ngay cả Phó Thần Thương đến cũng không làm gì được.

Khi Phó Hoằng Văn nhìn thấy Phó Cảnh Hi ôm An Cửu đến mà kinh hãi, không nghĩ tới vết thương lại nghiêm trọng như vậy.

“Lên lầu trước, nơi này giao cho ta.” Phó Hoằng Văn dặn dò.

Phó Cảnh Hi gật gật đầu.

Phó Cảnh Hi vừa mới đi lên, thủ hạ có vẻ vội vàng giống như lâm phải đại địch chạy vào, nói nhỏ bên tai ông vài câu.

Sắc mặt Phó Hoằng Văn bỗng nhiên trầm xuống.

“Thế nào? Nhanh như vậy đã đuổi tới?” Tô Nhu ở một bên hỏi nhỏ, tiếp theo an ủi: “Thành phố X là địa bàn của chúng ta, chúng ta không mở cửa chẳng lẽ cậu ta còn có thể xông vào?”

Tô Nhu vừa dứt lời, trong viện liền vang lên tiếng gầm rú lớn, cây cối mặt cỏ bị một luồng khí mặt thổi qua nghiêng trái ngã phải.

Sau đó, giữa không trung có một chiếc trực thăng đang vững vàng đáp xuống khu đất trống giữa sân, Phó Thần Thương từ trong đi ra, giống như một thiên thần giáng xuống.

Biệt thự chiếm diện tích khá lớn giờ phút này có biết bao tai hại.

Cứ như vậy công khai từ trên trời đi xuống, tránh được tầng tầng lớp lớp bảo vệ, khiến cho toàn bộ chuẩn bị và thủ đoạn ngăn cản đều trở thành hư vô.

Lúc này sắc mặt Phó Hoằng Văn khó coi vô cùng, nhưng vẫn còn chịu đựng được, thân thiện hỏi: “Thần Thương, hôm nay sao lại rãnh đi đến đây?”

“Chỉ là tới hỏi, không biết anh cả giam em dâu cùng với con trai của mình ở cùng một phòng có ý gì?”

Phó Thần Thương ngoài ý muốn không có tính nhẫn nại, cũng không muốn chu toàn gì nữa, liền trực tiếp trở mặt, khiến cho Phó Hoằng Văn trở tay không kịp.

Trong lòng Phó Hoằng Văn sớm đã nghiến răng nghiến lợi, hơn nửa ngày cứng ngắc trên mặt mới giảm bớt, khôn ngoan giả bộ hồ đồ hỏi: “Em hai, nghe được lời này từ đâu?”

“Vậy không cần nhiều lời.”

Họng súng tối om nhắm ngay đầu Phó Hoằng Văn.

….

Giờ phút này trong phòng Phó Cảnh Hi.

Áo sơ mi màu trắng của An Cửu sớm đã nhuộm đỏ màu máu, cùng với máu thịt dính chung một chỗ, vô cùng thê thảm.

An Cửu nằm sấp trên khăn trải giường màu trắng, bác sĩ gia đình nhìn thấy vết thương sau lưng cô không dám xuống tay, chỉ có thể cẩn thận cắt lấy phần áo xung quanh, sau đó đi xuống gần miệng vết thương, cũng may cô phát sốt hôn mê, không cảm thấy đau đớn.

“Vết thương của cô ấy thế nào rồi?” Phó Cảnh Hi trơ mắt nhìn từng khối mảnh vải cắt nhỏ, từng chút một xé rách da cô, lại vô lực không thể thay cô chịu đau đớn.

Bác sĩ lắc đầu, thở dài một hơi: “Vết thương trên lưng không phải chỗ yếu hại, bắt đầu xử lý có chút phiền phức, tôi sẽ cố gắng cẩn thận, về sau khôi phục cũng không rõ có để lại sẹo hay không. Vết thương ở cổ tay nếu không kịp xử lý có thể bị phế bỏ, phía bên tôi chỉ có thể xử lý vết thương ngoài da, đề nghị cậu nhanh chóng đưa người đến bệnh viện.”

Phó Thần Thương đuổi theo nhanh như vậy, đến bệnh viện, Phó Hoằng Văn sẽ không đồng ý.

Huống chi vết thương này là do thiếu sót của Phó Thần Thương tạo thành, đối với Phó Hoằng Văn rất có lợi.

Phó Cảnh Hi cảm thấy hối hận khi đưa cô trở về.

……

Lúc Phó Thần Thương cưỡng chế xông vào, bác sĩ đang cẩn thận xử lý miệng vết thương nghiêm trọng bị hoảng sợ, tay run lên, trực tiếp kéo miếng da xuống, An Cửu bị đau đớn rên ra tiếng, tay nắm chặt lấy cái chăn trắng tinh ở phía dưới, miệng vết thương ở cổ tay bị kích động đến, chảy máu không ngừng, khiến cho khăn trải giường chuyển thành màu đỏ một mảng lớn, bác sĩ luống cuống tay chân xử lý.

Phó Thần Thương giành giật từng giây để đuổi theo đến đây, lại sững sờ đứng tại chỗ nhìn người đang nằm ở trên giường, không bước được thêm nửa bước.

Cả người dơ dáy dính đầy bùn đất, bởi vì mất máu quá nhiều nên khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch như tờ giấy, miệng vết thương sau lưng đáng sợ, nhất là vết thương ở cổ tay, có thể nhìn thấy rõ cả xương bên trong…

Phó Thần Thương không thể nào đoán được sẽ nhìn thấy bộ dáng thảm thiết này của cô khiến anh rung động đầu óc trống rỗng.

Không phải chưa từng thấy qua vết thương nào đáng sợ như vậy, chỉ là toàn bộ lại xuất hiện trên người cô bé anh nuôi dưỡng bên người, anh cảm thấy sức chịu đựng của bản thân giảm xuống.

Phó Cảnh Hi trào phúng nhìn vẻ mặt giãy dụa gần như hung dữ của Phó Thần Thương, nếu không phải vì 20% cổ phần công ty, một Phó Thần Thương hoàn mỹ lại yêu thích sạch sẽ, đối với mặt hàng thứ phẩm này, kết quả duy nhất chính là không do dự vứt bỏ.

Phó Thần Thương bước từng bước qua, không nói một lần muốn đưa người đi.

Phó Cảnh Hi biết, nếu anh ta đã xông được vào đây, bản thân sẽ không thể nào ngăn cản được anh, nhưng nhìn anh đến gần vẫn không nhịn được đưa tay ra ngăn cản: “Bây giờ cô ấy không thể lộn xộn được.”

“Quả thật cô ấy không phải là người cậu có thể lộn xộn được.”

……

Phó Thần Thương cẩn thận tránh miệng vết thương ôm lấy An Cửu đi ra ngoài, mới vừa bước xuống lầu vài bước liền nhìn thấy Phó Hoằng Văn đang không sợ hãi nhìn mình.

Ánh mắt dời đi nhìn trên sô pha, không biết từ khi nào có thêm Phó Chính Huân, Phùng Uyển ngồi ở bên cạnh, đứng ở một bên là Phó Hoa Sênh, người hầu tâm phúc của Phó Chính Huân đứng ở phía sau.

Nên đến, không nên đến, một người cũng không thiếu.

Phó Thần Thương cứ ôm An Cửu như vậy từ trên lầu đi xuống.

Theo bước chân Phó Thần Thương đến gần, khi Phó Chính Huân nhìn thấy An Cửu, hai tay run rẩy không kiềm chế được, sau đó đột nhiên đứng lên, dùng hết toàn lực lên cây gậy trong tay đánh trên lưng Phó Thần Thương, gậy lập tức gãy làm đôi, trong tay Phó Chính Huân chỉ còn lại một nửa.

Phó Thần Thương bị đánh phải quỳ một gối, đầu gối đùi phải nện trên nền gạch men “ầm” một tiếng vang dội, nhưng vẫn vững vàng ôm lấy người trong lòng.

Phó Chính Huân cảm thấy thở không thông.

Phó Hoa Sênh một giây trước đó còn đang khiếp sợ chìm đắm nhìn vết thương trên người An Cửu, một giây sau liền trợn tròn mắt, mặc dù đây là chuyện anh ta muốn làm mà không dám làm, nhưng sao ông già có thể đại tài tiểu dụng (tài cao dùng vào việc nhỏ) như vậy chứ? Cái gậy kia là do anh mua! Nó bằng tiền một chiếc xe thể thao của anh đó! Cứ như vậy bị gãy, gãy rồi….

So với chú ý sai lầm của Phó Hoa Sênh, phản ứng của Phùng Uyển mới bình thường.

Chẳng qua, cho dù trong lòng bà đã sớm chuẩn bị cơn tức giận của ông cụ, giờ phút này vẫn bị cây gậy kia làm cho hoảng sợ, vừa đau lòng vừa lo lắng, bước lên giữ chặt lấy Phó Chính Huân đang tức giận, đưa tay giữ lấy phía sau lưng ông: “Ông à, đừng tức giận hại thân.”

Phó Chính Huân tránh vị trí của An Cửu ném lấy nửa cây gậy trong tay vào đầu Phó Thần Thương: “Tên khốn nạn!”

Phó Thần Thương tùy ý để cho Phó Chính Huân đánh chửi, không rên một tiếng, chỉ ngẫu nhiên đổi tư thế để không đè lên miệng vết thương của An Cửu.

Phó Chính Huân thở hổn hển, tức giận đến mức ánh mắt cũng ứ máu, bị Phùng Uyển giữ lại mới bình tĩnh lại, ngồi lại trên ghế sô pha, nói câu đầu tiên: “Thôi Khiêm Nhân, đưa cô nhóc quay trở về đây.”

“Vâng, lão gia.”

Người hầu tâm phúc Thôi Kiêm Nhân của Phó Chính Huân nghe lời đi đến trước mặt Phó Thần Thương, đưa hai tay: “Nhị thiếu gia, mong cậu giao người cho tôi!”

Tuy Thôi Kiêm Nhân năm nay chỉ mới ba mươi sáu tuổi, nhưng đã đi theo bên cạnh ông cụ hai mươi năm, là trợ thủ đắc lực đáng tin cậy nhất của ông cụ, con cháu trên dưới Phó gia đều cho ông mấy phần mặt mũi.

Phó Thần Thương không hề có ý thỏa hiệp, nhìn về phía Phó Chính Huân: “Cô ấy là vợ con!”

Nhắc đến chuyện này càng khiến Phó Chính Huân nổi giận, đang muốn cầm lấy chén trà, lại phát hiện tất cả vật nguy hiểm đều bị Phùng Uyển cẩn thận lấy đi, chỉ đành bất đắc dĩ hét lớn: “Mày vẫn còn biết nó là vợ mày hả?”

“Ông…” Phùng Uyển có ý đồ muốn hòa hoãn không khí.

“Bà câm miệng! Hôm nay nếu còn có ai nói giúp cho nó liền cút ra khỏi nhà!” Phó Chính Huân hét lên.

Phùng Uyển ủy khuất đỏ hốc mắt, ông chưa bao giờ dùng giọng điệu nặng nề này nói chuyện với bà, mà mọi chuyện đều do cô nhóc kia.

Từ lúc ông làm ra cái quyết định, bà đã vô cùng để ý thân phận của cô nhóc này, còn có quan hệ giữa ông và bà ngoại cô nhóc là gì?

Nhưng bà biết, đây là nghịch lân của ông, bà không thể không giả ngu.

“Tao hỏi mày, lúc An Cửu bị bắt cóc, mày đang ở đâu?” Phó Chính Huân tiếp tục hỏi.

Phó Thần Thương đương nhiên không trả lời.

Cuối cùng Phó Hoằng Văn cũng tìm cơ hội để nói, đưa đến một tờ báo, trang đầu đưa tin là hình ảnh quần áo Phó Thần Thương không chỉnh tề cùng với Tô Hội Lê vào cùng chung một xe lúc đêm khuya.

Giọng điệu Phó Hoằng Văn tranh công: “Tổng biên của toàn soạn báo là bạn của con, may mắn con cản được phần tin tức này, nếu không, tin tức Phó nhị thiếu gia bỏ vợ đi cùng với tình nhân trong đêm khuya sẽ truyền ra ngoài, chỉ sợ…”

Phó Chính Huân không phải không biết tính của đứa con này, biết được khi anh muốn làm gì sẽ không ngăn cản được, cho nên bình thường cũng một nhắm một mở cho qua, nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện lớn trên người An Cửu, ông cũng sẽ không ra mặt, dù sao vẫn là vợ chồng qua ngày cũng không tệ lắm, An Cửu cũng ngày càng trở nên ưu tú hơn, luôn mỉm cười, ông cũng tin tưởng con trai sẽ có chừng mực, có thể xử lý tốt.

Nhưng mà, cho đến khi nhìn thấy vết thương đầy người An Cửu, trong nháy mắt ông biết được ông sai hoàn toàn rồi.

Trong nháy mắt Phó Chính Huân già đi rất nhiều: “Chuyện này là sai lầm của tôi! Sau khi An Cửu thức dậy, hai người làm thủ tục ly hôn đi, sau này An Cửu sẽ do tôi chăm sóc, cho dù tôi chiếu cố An Cửu cả đời, còn hơn tốt hơn đi theo một tên khốn như mày!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »