Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 29
chú

❊ ❊ ❊

Buổi sáng Phó Thần Phương tỉnh dậy liền thấy bộ dáng ngủ gục trên bàn trà của Tống An Cửu.

Rút bài thi và sách bài tập của cô, nhìn lướt qua, vẫn là kết quả thảm không nỡ nhìn, nhưng ít ra lần này còn có tâm học tập, anh hài lòng gật đầu: ”Coi như nghe lời.”

Vừa mới chuẩn bị ôm cô đến giường ngủ thì Tống An Cửu tỉnh, đôi mắt thâm quầng, chân tay cô luống cuống lật từ điển: ”Em lập tứ đi làm! Chỉ còn mấy đề nữa thôi!”

"Miễn cưỡng vượt qua kiểm tra, đi ngủ đi! Buổi sáng không có lớp, có thể ngủ thêm một lát nữa."

Một câu vượt qua kiểm tra, thiếu chút nữa khiến Tống An Cửu kích động đến lệ nóng vòng quanh.

Còn chưa cảm động xong liền nghe được Phó Thần Phương nói, "Cái gốc của em quá kém, chỉ đến trường học thêm là không đủ, anh sẽ mời cho em một gia sư, buổi tối đến dạy kiến thức lớp mười một cho em.”

Tống An Cửu mới vừa đứng lên liền vô lực ngất đi, "Phó Thần Phương đời trước tôi bới mộ tổ tiên nhà anh sao mà bây giờ anh đối xử với tôi như vậy!”

Oan nghiệt a!

Mặc kệ cô nói gì, chuyện anh đã quyết định thì chắc canh sẽ không thay đổi.

Gia sư dạy tối đến ngay trong hôm đó. Đó là một nữ giáo viên trẻ rất đặc biệt.

Tống An Cửu vừa nằm ở đó đọc sách, vừa oán thầm, sẽ không phải là mang danh nghĩa cho cô học thêm để thoả mãn tư dục bản thân đi!

"An Cửu, chào em."

Tống An Cửu nhanh chóng để bút xuống đi đến: ”Chào cô giáo!”

"Tống An Cửu! Xin chào, tôi là Ngải Hinh, em có thể gọi tôi là cô Ngải là được. Phó tiên sinh đã trao đổi tình trạng của em cho tôi, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu học! sau đây, tôi sẽ nói cho em lịch làm việc của chúng ta trong hai tháng này.”

Chậc chậc, âm thanh dịu dàng, người nghe mà xương cũng mềm!

Tống An Cửu khéo léo trả lời, "Cô Ngải, mong chúng ta sẽ học tập hiệu quả.”

Phó Thần Phương xoa xoa đầu cô: ”Tối nay anh đi ra ngoài có chuyện, em ở nhà nghe lời cô giáo nghe chưa.”

"Ồ." Hai mắt Tống An Cửu rực lên.

"Nếu như bướng bỉnh, em cũng biết hậu quả."

Mỗi lần trước khi ra cửa đều uy hiếp cô! Tống An Cửu lau hàng lệ chua xót, một bộ chim cút, uể oải tiễn anh đi, ngược lại, Ngải Hinh bên kia nhìn bóng người rời đi không dời mắt.

Vóc người đẹp mắt, tính tình dịu dàng,lại đặc biệt cso kiên nhẫn, Ngải Hinh lên lớp không tồi, chỉ lầ khi dạy cứ có chuyện gì muốn nói lại thôi.

Sau khi kết thúc khoá trình, cuối cùng, cô ta cũng không nhịn được nói: ”An Cửu, chú em thật đẹp trai, bạn gái chắc canh cũng rất xinh đẹp nhỉ!”

Chú? Có vẻ Phó Thần Phương không nói rõ quan hệ giữa hai người rồi, An Cửu cắn cắn đầu bút: ”Không có bạn gái.”

"Thật?" Cả khuôn mặt Ngải Hinh đột nhiên toả sáng, thiếu chút nữa loé mù mắt cô.

"Tôi lừa cô làm gì!” Cô cũng không nói dối, anh ấy vốn không có bạn gái, chỉ có vợ mà thôi.

Ngải Hinh ra vẻ tuỳ tiện hỏi một chút: ”Vậy em biết anh ấy thích loại hình phụ nữ nào sao?”

"Ưmh, chủ động to gan!" Tống An Cửu nghĩ phỏng chừng Phó Thần Phương nhàn đến không có việc gì làm mới lấy cô làm đồ chơi tiêu khiển, bây giờ cô đưa cho anh ta một người phụ nữ xem anh còn có tinh lực đi đùa giỡn cô không, không chỉ như thế, cô còn có thể nhân cơ hội thu gom chứng cứ anh “lạc lối”!

Chậc, Tống An Cửu, sao mày có thể thông minh như vậy! Càng nghĩ càng đẹp, vì vậy càng thêm cố gắng nói.

"Thật, tôi hiểu rõ chú ấy nhất! chú từ trước đến nay vẫn chưa có bạn gái, có lẽ là bởi vẻ mặt người la chớ gần nên không có cô gái nào dám theo đuổi!” Tống An Cửu mở miệng một câu chú, đóng miệng một câu chú, nhắc nhiều đến quen miệng hẳn.

Đang nói, Phó Thần Phương trở lại.

Tâm tình Tống An Cửu không tệ, cho nên đặc biệt ân cần chạy tới cầm giầy đổi cho anh, Phó Thần Phương có chút ngoài ý muốn liếc cô một cái, "Ngoan."

Sau đó hỏi Ngải Hinh, "Như thế nào?"

"vẫn được, tuy gốc kém nhưng học được khá nhanh.” Ngải Hinh bày ra bộ dáng chuyên nghiệp, chỉ có đôi mắt đầy tình ý là tiết lộ tâm sự, khát vọng của thiếu nữ.

Phó Thần Phương gật đầu một cái, "Tôi đưa cô về."

Anh ấy cố ý trở về để đưa cô đi sao? Ngải Hinh tỏ vẻ thụ nhược sủng kinh, hai mắt không che giấu được sự mừng rỡ, dè dặt nói:” Tự tôi có thể về được.”

"Quá muộn." Phó Thần Phương cất giọng chân thật đáng tin.

"Vậy...... Cám ơn!" Ngải Hinh lòng của đều muốn phiêu lên rồi.

Phát triển thuận lợi như vậy, Tống An Cửu cũng hưng phấn đến mức trái tim cũng bay lên rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »