Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 38
tìm người

❊ ❊ ❊

Ngón trỏ của Phó Thần Thương hơi cong đỡ cằm, trầm ngâm nói, “Cho nên, ông ta hoài nghi do em làm?”

Tống An Cửu lắc đầu một cái, “Không phải hoài nghi, là xác định.”

Cô bị một người đàn ông xa lạ mang đi suốt cả một tháng ông đều không có một cuộc điện thoại, một lần tìm cô chính là đội cái bô lên đầu cô.

“Vậy bây giờ em đây là định đi đâu?”

“Đi tìm An Bình.” Mặt Tống An Cửu lộ vẻ lo lắng, tự lẩm bẩm, “Nếu thật sự là tôi bắt cóc thì tốt…”

“Thân thể em còn chưa khỏe, không nên chạy lung tung.” Phó Thần Thương nghĩ tới quan hệ giữa cô và em trai cùng cha khác mẹ này chắc cũng không phải rất tốt, cho dù không vui sướng khi người gặp họa cũng tuyệt đối sẽ không nhúng tay, không ngờ cô lại định hỗ trợ đi tìm người.

“Không được, An Bình mới bốn tuổi, nếu như không phải do tôi làm, vậy rất có thể gặp phải nguy hiểm gì đó.” Tống An Cửu kiên trì.

Cuối cùng Phó Thần Thương vẫn thỏa hiệp, lái ô tô mang theo cô bắt đầu tìm từng chỗ, từ rừng cây nhỏ phía sau lưng núi chỗ nhà họ Tống tìm đến chỗ bà cụ bán kẹo đường ở cửa công viên điêu khắc; từ chỗ ngựa gỗ xoay tròn ở khu vui chơi tìm đến cầu tuột ở nhà trẻ…

Nó một thằng nhóc, nếu như tự mình lạc đường, khẳng định ở gần nhà. Sợ rằng không phải.

Vì vậy Phó Thần Thương lại mở rộng phạm vi tìm kiếm, Tống An Cửu tập trung tinh thần tìm kiếm mỗi một góc ở phố lớn ngõ nhỏ, nhìn đến hoa mắt.

Ánh chiều tà le lói, dần có đèn đường sáng lên.

Phó Thần Thương liếc nhìn Tống An Cửu dựa đầu trên cửa sổ xe, rõ ràng mặt đã mệt mỏi lại không chịu nghỉ ngơi, “Trời sắp tối rồi, cứ tìm không có mục đích như vậy không có khả năng tìm được.”

“…” Cô còn không có hơi sức nói chuyện.

“Bên chỗ nhà họ Tống cũng đã báo cảnh sát, bây giờ có lẽ chúng ta nên trở về chờ tin tức thì tốt hơn. Còn nữa, em nên giải thích rõ với bọn họ chuyện này không phải do em làm, nếu không bọn họ đặt trọng điểm lên người em sẽ làm trễ nải chuyện tìm được thằng bé.” Phó Thần Thương tỉnh táo phân tích.

“Chỉ có thể phí lời.” An Cửu lướt lướt điện thoại di động, cuối cùng vẫn lướt đến số điện thoại của Tống Hưng Quốc.

Đang chuẩn bị nhấn phím gọi, hình như mới vừa xẹt qua cái gì, hai mắt Tống An Cửu đột nhiên tỏa sáng, “Dừng một chút! Quay ngược lại!”

“Sao vậy?”

“Ngược trở lại cổng trường học Thịnh Cẩn.”

“Ở đây không thể quay đầu.”

Tống An Cửu chỉ đành phải lòng như lửa đốt chờ Phó Thần Thương vòng một vòng trở lại Thịnh Cẩn.

Chạy tới gần vừa nhìn, quả nhiên có một đứa bé mặc quần yếm cao bồi, đội cái nón arale màu xanh có cánh nhỏ màu trắng, đeo ba lô in rất nhiều hình Doraemon lớn hơn rất nhiều so với thân thể của cậu bé đứng ở đó.

Tống An Cửu nhanh chóng xuống xe, vừa định chạy tới lại bị Phó Thần Thương kéo lại, “Đừng nóng vội, bình tĩnh một chút. Đừng hù tới thằng bé.”

Tống An Cửu gật đầu một cái, “Biết rồi.”

Nói xong vừa chạy vừa lấy khí thế tràn đầy quát lên, “Tống An Bình! Em nhất định phải chết! Không đánh gãy chân em chị liền cùng họ với em!”

Phó Thần Thương nâng trán, vốn không nghe vào lời của anh.

Hai bàn tay nhỏ của Tống An Bình vốn bám lấy cửa cổng trường học chạy bằng điện, vừa nghe thấy giọng nói sau lưng, lập tức vui sướng xoay người, bước chân ngắn bổ nhào qua.

“Chị -”

Tống An Cửu nặng nề đánh lên mông thằng bé, “Còn dám cười!”

Tống An Bình bị đánh cũng không hề để ý, vội vàng lôi ba lô sau lưng ra đằng trước, lôi hết đồ ở bên trong ra, nhét vào trong ngực Tống An Cửu.

“Chocolate ăn ngon, kẹo đường ăn ngon, khoai tây chiên ăn ngon ăn thật ngon, cái này cũng ăn thật ngon, đây là chị thích ăn nhất… Sách, chị cho em đọc…” Tống An Bình gần như cả cái đầu nhỏ cũng vùi vào trong ba lô rồi, rất phí sức lấy từng món đồ ra, nói chuyện đã mệt đến thở hồng hộc.

Rốt cuộc cầm xong toàn bộ, vui vẻ đến ôm cổ An Cửu, “Chị, em rất nhớ chị nha! Chị không ở đó cũng không có ai chơi với em rồi!”

“Ai cho một mình em chạy đến? Em có biết người nhà lo lắng bao nhiêu không?” Tống An Cửu nghiêm mặt.

“Nhưng mà… Chị chị luôn không trở về… Chị đã rất lâu không trở về…” Tống An Bình nước mắt ròng ròng.

“… Nhóc thúi!!!” Tống An Cửu hít mũi một cái, ôm lấy tiểu An Bình.

“Chị sao chị khóc? Có phải chị cũng nhớ An Bình không?”

“Nhớ cái đầu em!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »