Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 3
tuyệt vọng

❊ ❊ ❊

Trong phòng hiệu trưởng, mẹ Tiết Hạo ngồi trên ghế sa lon, dáng vẻ hưng sư vấn tội.

Phó hiệu trưởng, giáo viên chủ nhiệm tất cả đều ở đây, cẩn thận từng ly từng tí cầu xin tha thứ.

“Đây là xảy ra chuyện gì? Đợi một ngày cũng không đợi được một giải thích, con trai của tôi cứ bị đánh không như vậy sao? Bị thương còn ở chỗ đó! Vậy nếu lỡ như sau này có chuyện gì, mấy người ai chịu trách nhiệm được!” Tiết phu nhân vênh váo hung hăng chỉ vào lỗ mũi người mà mắng.

Thấy Tống An Cửu đi vào, càng thêm giận dễ sợ, “Mấy người nhìn dáng vẻ con bé xem, còn giống như một học sinh sao? Lại lưu hạng người như thế ở trường học! Trường học các người có phải quá không chịu trách nhiệm không!”

Nói xong chuyển sang An Cửu, “Thật sự không biết cha mẹ cô dạy cô như thế nào!”

Rất dễ nhận thấy trường học đã sớm liên lạc với người nhà của cô trước, nhưng không ai chịu ra mặt mà thôi, cho nên không thể làm gì khác hơn là dẫn bản thân cô tới chịu đựng cơn tức giận của phụ huynh học sinh bị đánh.

Giáo viên chủ nhiệm lúng túng hỏi, “Vậy… Ngài muốn xử lý như thế nào?”

Tình huống bây giờ thật sự khiến cho ông đau đầu nhức óc, hai phe đều không dễ chọc, nhưng mà nếu như cha mẹ của Tống An Cửu mặc kệ, ông đương nhiên nghiêng về phía bên nhà họ Tiết.

Tiết phu nhân nhìn cô giống như nhìn một thứ gì đó đáng ghét, “Nghe nói năm nay cô ta còn phải tiếp tục học lại? Mặc dù Hạo Hạo của chúng tôi năm nay thi không tệ, nhất định có thể vào trọng điểm, về sau không cần ở chung một hoàn cảnh với hạng người như thế, nhưng tuyệt đối không thể khiến thứ người như thế hại nhiều đứa nhỏ hơn!”

“Dạ dạ, chúng tôi biết, cho dù Tiết phu nhân không nói, chúng tôi cũng chuẩn bị xử lý như vậy, theo quy định của trường học, chúng tôi sẽ khai trừ học bạ của học sinh này. Điểm này không thể nghi ngờ, ngài đại khái có thể yên tâm!”

Đôi môi Tống An Cửu run lên, sắc mặt trắng bệch.

Sắc mặt Tiết phu nhân hơi đổi, “Còn có tiền thuốc thang, phí bồi bổ, phí tổn thất tinh thần… Những thứ này cũng cần trả đi! Quan trọng nhất là, tôi muốn phụ huynh của cô ta mang theo cô ta tự mình tới cửa nói xin lỗi! Nếu không chúng ta lên tòa án, để cho cô ta chịu trách nhiệm hình sự, hơn nữa phải xử phạt nặng! Nếu như tôi nhớ không lầm, cô nhóc này đã trưởng thành đi! Hừ, học lại hai năm, dĩ nhiên trưởng thành!”

Người thành phố A nào không biết nhà họ Tiết và nhà họ Tống là kẻ địch lâu năm trên trường kinh doanh, có cơ hội này, sao có thể không cẩn thận lợi dụng ghê tởm đối phương một phen.

“Chuyện này…” Phó hiệu trưởng khó xử lau mồ hôi, “Bà cũng biết tình hình nhà họ Tống, chuyện này chúng tôi cũng không có cách nào. Gọi điện thoại qua, người bên kia chỉ nói về sau chuyện của Tống An Cửu không liên quan gì tới bọn họ. Huống chi đứa nhỏ này, cũng thật đáng thương…”

Không liên quan gì tới bọn họ sao?

Tròng mắt Tống An Cửu giống như đầm sâu tĩnh mịch.

“Cô ta đáng thương? Chúng tôi bị đánh không đáng thương ngược lại cô ta đáng thương! Còn nữa, cái gì gọi là mấy người không có cách nào! Chuyện xảy ra ở trường, các người sẽ phải phụ trách liên lạc với phụ huynh của đối phương! Phụ trách giải quyết vấn đề! Các người đây là định trốn tránh trách nhiệm sao?”

“Loại người cặn bã thoái hóa đó…” Đang cúi đầu, Tống An Cửu bật môi cười khẩy, “Cậu ta tự làm tự chịu, tôi nên dùng sức một chút đánh gãy gốc rễ của cậu ta khiến nhà họ Tiết tuyệt hậu mới đúng…”

Từng câu từng chữ, hết sức rõ ràng, hoàn toàn đốt lửa giận của Tiết phu nhân lên.

“Đồ đê tiện mày nói gì…” Trong cơn giận dữ Tiết phu nhân vung tay lên.

Nhưng mà, tay kia lại chậm chạp không rơi xuống.

Đầu tiên rơi vào trong mắt chính là một ống tay áo tinh sảo, sau đó một đôi tay có lực, vững vàng giữ cổ tay Tiết phu nhân lại.

Ngay sau đó là khuôn mặt tuấn tú ngược sáng như đao khắc của đàn ông, trong tròng mắt thoáng qua tia sáng nguy hiểm, vẻ mặt lại lạnh lùng làm cho người ta run sợ.

Anh đứng ở phía sau cô, bàn tay rơi lên đỉnh đầu vàng hoe không chịu nổi của cô vuốt ve, giống như đối xử với vật báu hiếm có, “Xin lỗi, anh tới trễ.”

Đã không nhớ rõ tư vị của nước mắt, nhưng mà, trong chớp nhoáng này, cô lại cảm thấy hốc mắt chua xót.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »