Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 21
nhất kiến chung tình (1), lưỡng tình lương duyệt (2)

❊ ❊ ❊

(1) Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu, từ giây phút đầu tiên nhìn thấy nhau tưởng như gặp được nửa kia của mình.

(2)Lưỡng tình lương duyệt ý là hai bên cùng tình nguyện.

"Em chấp nhận gả." Tống An Cửu có chút run rẩy đưa tay ra, đồng thời cũng trả lời với khí thế hùng hồn, mạnh mẽ.

Từ chối à? Tại sao lại từ chối? Nếu vậy, chẳng phải so với hiện tại càng bết bát hơn sao?

"Bảo bối, ngoan, lại đây." Phó Thần Thương nhếch môi nở nụ cười, mà nụ cười kia phảng phất như toàn thế giới hoa đồng thời nở rộ khiến người khác ngạc nhiên, say mê, đắm chìm trong đó.

Lúc này Chu Tĩnh Di mới hoảng hồn nói: "An Cửu, con điên rồi! Con biết cậu ta là ai không?"

Lúc này cô không còn nhìn thấy cũng không nghe được gì, mà cô như đang đắm chìm trong ánh mắt của Phó Thần Thương, không muốn nhìn cũng không muốn nghe...

Phó Thần Thương rất tự nhiên nắm tay cô nói: "Quấy rầy đã lâu, giờ cũng nên đi rồi."

Từ nãy đến giờ Lương Đông luống cuống, đến hiện tại cũng còn chưa tỉnh táo lại được. Sự tiến triển của tình hình thực sự đã vượt qua lẽ thường. Cách giải thích duy nhất đó là Phó Thần Thương cố ý nói như vậy, hay nói cách khác cũng có thể từ trước đến giờ anh ta cũng chỉ xem An Cửu là một cô bé, nhất thời hứng thú muốn vui đùa một chút.

Lẽ dĩ nhiên Chu Tĩnh Di cũng không muốn như vậy, tuy rằng con gái luôn làm những việc khiến bà rất đau đầu nhưng dù sao cô cũng là con gái của mình. Nếu như cứ bị người đàn ông xa lạ này đưa đi trước mặt mình như thế thì sau này nếu truyền ra ngoài thì bà có còn đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu nhìn mọi người nữa hay không?

"Tống Hưng Quốc, ông có phải là đàn ông hay không? Con gái đã sắp bị người ta mang đi rồi."

Lúc này Tống Hưng Quốc mới có phản ứng: "Vị Phó tiên sinh này, ngay ở trước mặt cha mẹ mà liền đem con gái nhà chúng ta đi như thế, thật là hoang đường."

"Nói như vậy, ông đồng ý tiếp tục nuôi dưỡng cô ấy?"

Lúc này Tống An Cửu mới có phản ứng cực nhanh: "Ba, thực ra con muốn ở bên cạnh ba."

Chu Tĩnh Di vui mừng khôn xiết nhưng Tống Hưng Quốc lại kinh hãi đến biến sắc.

"Mẹ, mẹ sao vậy? Mẹ muốn níu kéo con ở lại đây sao?"

Tống An Cửu cũng chưa từng gọi ba mẹ có thứ tự đến như thế.

Mà đột nhiên lúc này hai người đều trầm mặc.

Phó Thần Thương nhìn hai người: "Không hiểu tình yêu làm sao lại tồn tại trên thế giới này? Có mấy người nhận thức cả đời không yêu, có mấy người chỉ một chút liền tìm đến lẫn nhau. Cháu và An Cửu chính là nhất kiến chung tình, lưỡng tình lương duyệt(3), hi vọng hai bác đồng ý."

(3) Xem lại (1) và (2) ở phần tiêu đề.

Phó Thần Thương đột nhiên đàng hoàng trịnh trọng nói một tràng dài giống như anh đã trúng mũi tên tình yêu, tựa như tình yêu chân thành đang tìm tới anh. Còn Tống An Cửu cũng bị thái độ của anh doạ sợ đến sững sờ.

Chờ khi Tống Hưng Quốc và Chu Tĩnh Di phản ứng lại muốn đuổi theo thì hai người cũng đã sớm lên xe rời đi.

Lương Giai Giai tức giận đến nỗi khóc lóc chạy lên lầu trốn vào phòng.

"Sao... Làm sao bây giờ?" Lương Đông có chút bất an, dù sao người cũng là do anh mang về.

"Còn có thể làm sao? Nhìn anh ta ra dáng một đại thiếu gia như vậy, phỏng chừng đang cảm thấy cô ấy còn mới mẻ, chơi mấy ngày liền chán thôi"

Lương Đông chà xát tay mình "Em thấy chúng ta có nên nhờ An Cửu nói vài lời hay trước mặt anh ta hay không? Chuyện ngày hôm nay thực sự ầm ĩ không chịu được, anh sợ ảnh hưởng đến cái kia tờ đơn kia."

Chu Tĩnh Di tức giận không thôi "Lời này mà anh cũng nói được sao? Anh còn không mau mau đi giúp em tìm người trở về, chẳng may An Cửu xảy ra chuyện gì thì làm sao?"

Lương Đông không phản đối "Góc nhìn của em thật hạn hẹp. Phó Thần Thương là ai? Nhị công tử tập đoàn EK, cũng là người thừa kế "hot" nhất hiện nay, bao nhiêu phụ nữ phí hết tâm tư muốn bò lên giường của cậu ta mà An Cửu cũng không biết có vận may thế nào mà được cậu ta coi trọng. Chỉ tính phí chia tay cũng đủ cho nó ăn mặc sung túc cả đời."

Lúc này Chu Tĩnh Di mới hơi có chút an tâm nhưng lại không hề nghĩ rằng, nếu như hôm nay người bị mang đi chính là Lương Giai Giai thì hiện tại bà có an tâm như vậy hay không, sợ là đã sớm liều mạng đi bảo vệ nó rồi.

Đến lúc này khi Tống Hưng Quốc biết thân phận thật sự của Phó Thần Thương thì lấy làm kinh hãi vì ông thật sự không ngờ lại gặp cậu ta ngay ở chỗ này. Phó Thần Thương đã ở nước ngoài nhiều năm cũng rất ít khi xuất hiện nên ông cũng không nhận ra. Vì thế, lúc này trong lòng ông âm thầm vui mừng vì mới vừa nãy ông không nói ra lời gì đắc tội đến cậu ta.

❊ ❊ ❊

Vừa rời khỏi nhà họ Lương, An Cửu cũng liền tỉnh táo trở lại, khi nãy cô vốn chỉ muốn giúp người này giải vây mà thôi, lại không nghĩ rằng bị anh ta dẫn dắt ra khỏi nhà, lại như người mộng du đưa cho anh giấy tờ tuỳ thân, rồi thậm chí còn theo anh đến cục dân chính để làm thủ tục hợp pháp. Quyển sách nhỏ màu đỏ này giống như đang chế giễu cô "Chúc mừng cô bán mình thành công".

Nhanh chóng cầm lấy quyển sổ, anh để cô ở nhà một mình rồi biến mất một tuần, mãi đến tận khi cô gặp phiền phức thì anh mới xuất hiện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »