Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 35
phá băng

❊ ❊ ❊

Tống An Cửu mở mắt, giật giật tay gắn ống truyền dịch, nhìn trần nhà màu trắng, ánh mắt đờ đẫn.

Phó Thần Thương đang dùng tăm bông thấm nước làm ướt đôi môi khô nứt của cô, thấy cô mở mắt ra, sờ sờ đầu của cô, "Bị sốt đến ngu rồi sao?"

Tống An Cửu từ từ chuyển động cổ, tầm mắt chuyển đến trên người anh. Một khuôn mặt nhỏ gần như gầy gò, lộ ra đôi mắt có vẻ rất lớn, trong nháy mắt khi cặp mắt to kia nhìn thấy anh bỗng nhiên liền ngập nước, ngăn không được mà không tiếng động chảy xuống, nói cũng không thể nói hết được sự uất ức.

Cho dù là dưới tình cảnh khi lần đầu tiên nhìn thấy cô cũng chưa từng thấy cô khóc, trái tim của Phó Thần Thương như bị ngàn vạn con côn trùng nhỏ đang gặm nuốt, đưa tay muốn chạm vào mặt cô, cô lại rúc ngay cả người vào trong chăn.

Tay Phó Thần Thương đưa ra hơi cứng ngắc, cười khổ một tiếng, "Em còn uất ức? Anh bị em giao cho người phụ nữ khác mới uất ức, về đến nhà suýt thì bị em dọa sợ gần chết......"

Tống An Cửu càng rúc sâu vào bên trong.

Phó Thần Thương hơi tức giận, "Đúng là một người tàn nhẫn!"

Tống An Cửu không nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, Phó Thần Thương đứng lên, như muốn rời đi, trong nháy mắt muốn bước đi lại bị Tống An Cửu ôm chặt từ phía sau, chỉ trong chốc lát sau lưng đã ướt.

Trong thoáng chốc, thật giống như có tiếng vỡ tan của lớp băng......

Phó Thần Thương giật mình, từ từ xoay người lại, bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc xù của cô, "Không phải là không thỏa mãn em thôi sao, đau lòng đến như vậy? Buổi tối bồi thường cho em có được hay không?"

Tống An Cửu càng khóc đau lòng hơn, lúc này là bị chọc tức.

Cố chủ động khiến trong lòng Phó Thần Thương được an ủi không ít, phiền muộn suốt mấy ngày liền đều trở thành hư không.

"Rất giỏi đấy! Sốt cao đến hôn mê liên tục bảy ngày không hạ, tất cả bác sỹ đều cho anh thông báo bệnh tình nguy kịch rồi, Tống An Cửu sao em cứ biết làm khổ người khác như vậy chứ?" Giọng nói của Phó Thần Thương đầy mệt mỏi, nhớ ngày đó, công ty bị cha anh chèn ép mạnh mẽ, anh vất vả suốt mười ngày liên tục không ngủ mới ổn định được cục diện, cuối cùng thành công đưa ra thị trường ở nước Mỹ, vào sinh nhật của Phó Hoa Sanh cha anh tiện tay sẽ tặng Phó Hoa Sanh một chiếc xe thể thao còn đắt hơn so với tổng giá trị công ty vừa đưa ra thị trường của anh để miệt thị tâm huyết của anh cũng không có mệt mỏi như này.

Mặc dù nói lời trách cứ, nhưng động tác ôm cô lên thả lại giường bệnh đắp chăn lại hết sức dịu dàng.

Tống An Cửu nằm ở trên giường, vẻ mặt hơi phiền muộn, trong lòng giống như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói nhưng lại không nói ra được, từ trước đến giờ cô đều không phải là người biết nói chuyện, cũng sẽ không làm nũng, càng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, vừa rồi không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà cô lại nhào tới chứ? Cô chỉ vừa nghĩ đến mình sẽ bị từ bỏ, lúc phản ứng lại được thì thân thể đã làm ra phản ứng rồi.

Chuông điện thoại di động đánh vỡ sự yên lạng, Phó Thần Thương liếc nhìn ba chữ “Phó Chính Huân” hiển thị trên màn hình điện thoại di động, vẻ mặt không thay đổi, "Anh nhận điện thoại đã."

Hành lang bệnh viện.

"Alo."

"Mỗi lần nói chuyện điện thoại nhiều lời một chữ sẽ chết?"

Phó Thần Thương yên lặng một lát, "Cha."

Phó Chính Huân hừ hừ, rõ ràng còn rất bất mãn, "Trở lại một chuyến ngay cho tôi."

Phó Thần Thương cau mày, "Bây giờ không được, An Cửu không thể rời người được."

Cha anh vừa nghe nói liền giận, "Anh còn có mặt mũi nói An Cửu! Anh nói cho tôi nghe một chút cuối cùng thì anh đã làm gì với con bé, bây giờ mới được mấy ngày, mà người vừa vào phòng cứu cấp ngay cả thông báo bệnh tình nguy kịch cũng đã thông báo xuống rồi!"

Phó Thần Thương không hề kinh ngạc việc Phó Chính Huân sẽ biết, chẳng qua lúc này anh thật oan uổng, anh hoàn toàn không làm cái gì.

Dừng một chút, "Chờ An Cửu khỏi bệnh con đưa cô ấy cùng đi thăm cha."

"Hừ!" Đây coi như là cha anh đồng ý rồi. Hai bên đều lùi một bước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »