Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 48
người si nói mộng

❊ ❊ ❊

Tống Hưng Quốc khẩn trương thiếu chút nữa rơi đũa, "An Cửu con..."

"Dạ dày không thoải mái thôi." An Cửu hờ hững trả lời.

Tống Hưng Quốc thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên tâm, "An Cửu, đừng hờn giận với ba nữa, hai người đàn ông đó không có ai là kẻ lương thiện cả."

Phương Như nói tiếp, "Đúng thế! Có lẽ con không biết, Phó Thần Thương kia thật ra đã kết hôn rồi."

Quả nhiên Tống An Cửu đang giữ cảm xúc không dao động lớn liền đổi sắc.

Phương Như thấy thế tưởng lời mình nói có hiệu nghiệm, vì thế không ngừng cố gắng, "Con gái phải giữ tự trọng, trước kia nhất định con bị tướng mạo của cậu ta lừa, bây giờ biết rồi thì không thể qua lại với cậu ta nữa. Phó Hoa Sênh kia là dân chơi có tiếng ở thành phố A, càng không chấp nhận được, cậu ta không thể nào thật lòng với con. Con gái có bao nhiêu năm tuổi trẻ? Tiêu tốn tuổi xuân trên người những kẻ này thật không đáng giá."

Tống Hưng Quốc thành khẩn thấm thía vỗ tay cô, "An Cửu, ba lưu ý đối tượng cho con rồi, đối phương tuấn tú lịch sự gia thế lại tốt, hôm nào đó dẫn con đi gặp, nhất định con sẽ thích. Đúng rồi, cậu ấy hình như học cùng trường con, tên là Tiết Hạo, nói không chừng con cũng biết."

Khóe miệng Tống An Cửu hơi nhướng lên, khuôn mặt thất vọng, nhưng hơn nửa là như trút được gánh nặng.

Rốt cục, rốt cục vẫn phải nói ra chân tướng sao?

Cô nhịn đến bây giờ, nhẫn nại đến mức muốn ói, kết quả đợi được... Thật đúng là làm cô hết sức an tâm.

Như vậy mới đúng, như vậy mới là người ba mà Tống An Cửu biết.

Cô vẫn cảm thấy mình tồi tệ, cho nên mới bị vứt bỏ vô tình.

Mà bây giờ, Tống Hưng Quốc rốt cục vắt óc suy tính nghiền ép cô tới tận giá trị cuối cùng - liên hôn.

Trông thấy điệu cười của con gái, Tống Hưng Quốc tưởng cô cảm động, tiếp tục nói ra điều kiện tự cho là hấp dẫn, "Ba biết con không thích đi học, không thích thì sau này nghỉ, ngày mai ba giúp con làm thủ tục nghỉ học, mấy ngày nữa mời giáo viên đến dạy lễ nghi cho con."

Nghe nói Phó Thần Thương mới kết hôn không lâu, không biết là thiên kim nhà ai, nhưng thân phận tuyệt đối sẽ không thấp, còn về Phó Hoa Sênh, ông ta tuyệt đối không tin An Cửu chịu được cậu ta. Tống Hưng Quốc rất rõ gia thế nhà họ Phó thế nào, cho dù mình ngửa đứt cổ cũng không với nổi, làm không tốt đến cuối cùng không trèo nổi nhà danh gia còn bị người ta nhạo báng.

Cho nên, ở tiệc rượu mấy ngày trước, khi Tiết Chấn Sở thời gian qua lạnh nhạt với ông ta chủ động bắt chuyện, cũng không rõ ràng nhắc tới An Cửu với ý kết thân, ông ta lập tức quyết định đây là hôn sự tốt nhất. Ông ta và công ty của Tiết Chấn Sở luôn cạnh tranh quyết liệt, nếu có thể có mối quan hệ này, hóa thù thành bạn hai bên cùng có lợi, liên hợp của hai kẻ mạnh tuyệt đối là trăm lợi không có hại.

Bên đây, Tống Hưng Quốc đang nghĩ tới tương lai sau này, đối diện, Tống An Cửu nhìn ông ta, gằn từng chữ, "Tống Hưng Quốc, ông đúng là người si nói mộng!"

"Con..." Tống Hưng Quốc trợn to mắt, không ngờ Tống An Cửu lại đột nhiên giở giọng.

Trong con ngươi Phương Như thoáng qua tia tức giận, nhưng vẫn giữ giọng dịu dàng khuyên nhủ, "An Cửu, con làm sao vậy? Ba con đều vì tốt cho con!"

"Bà im miệng cho tôi, ở đây không có phần cho bà nói." Tống An Cửu không nhìn bà ta lấy một cái, giương mắt nhìn chằm chằm Tống Hưng Quốc.

Phương Như luôn mang vẻ kiêu ngạo ác liệt sợ tới mức im lặng, cuối cùng không dám tiếp tục nhiều chuyện. Tống An Cửu không dễ đối phó, bà ta đã sớm biết.

"An Cửu, sao con không hiểu chứ, ba chỉ mong con được sống tốt thôi." Tống Hưng Quốc vẫn cố gắng khuyên giải như trước.

"Ha! Tống Hưng Quốc, con mẹ nó sao ông đạo đức giả thế! Ông cứ nói thẳng với tôi này, tôi "ở nhà chỉ lãng phí lương thực, ở ngoài cũng chỉ làm ông mất thể diện, tác dụng duy nhất chỉ có liên hôn, đừng có không biết xấu hổ" tôi còn có thể tin ông là đàn ông. Lúc không có chuyện gì thì chỉ mong tôi chết bên ngoài, khi có việc liền nhớ ra ông còn có đứa con gái hả? Lúc tôi bị người ta bắt nạt ở trường thì sao ông không nhớ? Khi tôi sốt cao 40 độ sao ông không nhớ?"

Tùy tiện gả cô cho người nào đó, chẳng những có được trợ lực lớn mà còn có thể giải quyết được một phiền toái lớn, cũng thành toàn thanh danh của ông ta, không hổ là Tống Hưng Quốc, đúng là tính toán chặt chẽ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »