Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11157 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 37
bắt cóc

❊ ❊ ❊

Hung hăng ra một tầng mồ hôi, tắm rửa sạch sẽ, ngủ một giấc, tỉnh lại lần nữa quả nhiên cảm thấy tinh thần tốt chút ít, đầu óc đã không hề có cảm giác nặng nề giống hệt như bọt biển hút đầy nước gì đó, chỉ có điều trên người vẫn mềm nhũn không có hơi sức gì.

Cân nhắc đến tính tình hoàn toàn ra bài không theo lẽ thường tình đó của Phó Thần Thương, để tránh tình hình tương tự một lần nữa xảy ra, Tống An Cửu mãnh liệt yêu cầu ra viện, mới vừa rồi khi hộ lý tới đây thu dọn ga giường cô quả thật xấu hổ muốn chết, tên khốn kia lại bình chân như vại hoàn toàn không có vẻ xấu hổ, không hổ là ông chú đã duyệt nhân vô số.

(*) Duyệt nhân vô số: chỉ được gặp rất nhiều người, từng được kết giao với rất nhiều người, kinh nghiệm xã hội phong phú, nhìn người rất chuẩn. Mang ý tốt.

Vào lúc này Phó Thần Thương đã đi tiến hành làm thủ tục ra viện rồi, Tống An Cửu nhàm chán đến liếc nhìn điện thoại di động.

Suốt cả một tháng, liên lạc với Cảnh Hi thật ít ỏi.

Cô không biết đối mặt với anh như thế nào, chỉ có thể tránh một ngày là một ngày.

Sau đó mới nghe Phó Thần Thương nhắc tới, một nhà anh cả Phó Thần Thương ở cùng một chỗ với ông cụ nhà họ Phó, cộng thêm Phó Cảnh Hi được nghỉ hè cũng trở lại, nếu như đi chỗ đó, xác suất đụng phải anh ấy gần như trên 90%. Nghĩ tới đây, Tống An Cửu càng thêm tâm phiền ý loạn.

Điện thoại di động ở đầu giường vang lên tiếng rì rì chấn động, Tống An Cửu liếc nhìn ba chữ “Tống Hưng Quốc” ở trên màn hình, tâm tình càng thêm hỏng bét.

Tống An Cửu không nhận, cho đến khi điện thoại di động chấn động lần thứ tư.

Đè phím kết nối, vang lên cũng không phải là giọng của Tống Hưng Quốc, nhưng mà còn ghét hơn Tống Hưng Quốc.

“Tống An Cửu! Mày chính là không phải người? Có tức giận gì tất cả đều nhằm vào tao, An Bình vẫn còn nhỏ như thế, nó cái gì cũng không biết, sao mày xuống tay được! Mày trả An Bình lại cho tao…”

Trong điện thoại di động truyền đến giong nói điên cuồng của Phương Như.

Tống An Cửu khẽ đưa điện thoại ra xa một chút, hỏi, “An Bình như thế nào?”

“Mày còn giả bộ! Dù gì An Bình cũng gọi mày một tiếng chị, sao mày có thể ác như vậy!”

“Tôi không hiểu bà đang nói gì.” Tống An Cửu cau mày.

“Mày muốn tiền đúng không? Nói đi! Mày muốn bao nhiêu!”

Hai bên huyệt thái dương của Tống An Cửu giật giật đến đau, dằn tính tình lại hỏi, “An Bình rốt cuộc như thế nào?”

“Hưng Quốc, tôi đã sớm nói rồi, nó chính là muốn khiến cho tôi khổ sở, An Bình bây giờ không biết đã bị giày vò như thế nào, nếu thằng bé xảy ra một chút gì không hay tôi cũng không sống được! Ông còn nói chuyện thay đồ đê tiện đó..” Tiếng nhục mạ khó coi và tiếng kêu khóc của Phương Như xa dần, điện thoại di động bên kia đổi thành Tống Hưng Quốc, “An Cửu! Lần này con thật sự quá đáng quá! Bây giờ trả An Bình lại, cha có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”

“Tôi không hiểu mấy người đang nói gì!!! Con mẹ nó ông không nghe hiểu tiếng người?” Tống An Cửu rốt cuộc mất khống chế.

“Đồ súc sinh! Mày cho rằng mày đang nói chuyện với ai! Tao cho mày biết, lời hay tao nói tới đây, mày còn quá mức cứng đầu, đừng có trách tao không niệm tình cha con!”

“Thì ra chúng ta còn tình cha con?” Tống An Cửu cười nhạo.

Bên kia lại truyền đến giọng nói oán trách của Phương Như, “Hưng Quốc, ông còn nói nhảm với nó làm gì? Chỉ có nó mới có chìa khóa trong nhà, ngay cả bảo mẫu cũng nói thấy nó đi vào. Đây là bắt cóc! Tôi muốn báo cảnh sát! Bây giờ tôi phải báo cảnh sát…”

Bên đầu điện thoại bên kia khiến cho trên trán cô đau nhói khó chịu, không thể nhịn được nữa “Tút” cúp điện thoại di động.

Tống An Cửu phẫn nộ đến run rẩy thật lâu mới thở bình thường lại.

Không thấy An Bình, bọn họ hoài nghi cô bắt cóc rồi.

Rõ là… Buồn cười!

Nằm cũng trúng đạn!

Khi Phó Thần Thương trở lại liền nhìn thấy Tống An Cửu trước khi anh đi còn gương mặt đỏ bừng tinh thần thật tốt, lúc này giống như bông hoa khô héo bị rút khô chất dinh dưỡng.

Thấy cô loạng choạng đứng lên thiếu chút nữa ngã xuống, Phó Thần Thương duỗi nhanh chân dài, cất bước qua, “Xảy ra chuyện gì?”

Tống An Cửu lắc đầu một cái đẩy anh ra, “Không thấy An Bình.”

Sợ Phó Thần Thương không biết, cô lại tăng thêm một câu, “Con trai của Tống Hưng Quốc.”

“Cho nên?”

Tống An Cửu trầm mặc không nói, sao khiến cho cô nói ra được, cha ruột của mình hoài nghi cô bắt cóc con trai của ông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »