Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Lượt đọc: 11228 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 69
đi khắp nơi nhiều chuyện

❊ ❊ ❊

Vừa đến bệnh viện An Cửu liền hối hận, bởi vì cô thật sự rất buồn ngủ, rất muốn về nhà ngủ. Vừa nãy đầu óc như nhiễm vi-rút đi trêu Phó Thần Thương, hại cô bây giờ chỉ có thể đến bệnh viện ngửi mùi thuốc sát trùng.

Bên bệnh viện, Tô Hội Lê đã qua cơn nguy kịch, được chuyển đến phòng bệnh thường, Kha Lạc có chuyện qua trọng phải đi trước, chỉ còn Kỷ Bạch ở lại.

Chẳng lẽ nha đầu hay gạt người mới quen vài tháng lại quan trọng hơn tri âm đã bầu bạn suốt mười năm? Chị dâu mới làm sai, chị dâu cũ tìm về, ờ, thật sự kiêu ngạo với IQ của mình.

Thất Phó Thần Thương phờ phạc quay lại, Kỷ Bạch vội vàng ân cần hỏi han, "Anh hai cuối cùng anh cũng về rồi, đừng nóng, không co gì lớn đâu, vừa rồi huyết áp chỉ không ổn định chút thôi, bác sĩ chỉ làm to chuyện, em cũng chỉ sợ có chuyện mới gọi cho anh!"

Tề Tấn thầm than, người này "sợ xảy ra chuyện" lại khiến anh may mắn được thấy một mặt khác của boss nhà mình.

Vì Phó Thần Thương bỗng dừng lại, An Cửu ngái ngủ máy móc theo sau không kịp phản ứng, đập thẳng vào lưng anh, sau đó ngã ngửa về phía sau theo quán tính, Phó Thần Thương nhanh chóng quay lại, duỗi tay, đỡ cô dậy. An Cửu lảo đảo một hồi, dụi đôi mắt đỏ rực, không quan tâm khi nãy đã trở mặt với anh, tìm đến nguồn nhiệt theo bản năng, áp mặt vào, vươn móng vuốt ghét vào ngực anh... ngủ tiếp.

Phó Thần Thương: "..."

Kỷ Bạch: "...ơ."

Tề Tấn: "..."

Lúc này mới nhận ra Phó Thần Thương không quay lại một mình, người đi theo sau, chính là chị dâu của anh, Kỷ Bạch bất ngờ ngây người.

Lúc trước Phó Thần Thương chỉ nghe một cuộc điện thoại đã vội vàng rời đi, chẳng lẽ là vì cô?

Kỷ Bạch cảm thấy kình nể, ánh mắt nhìn An Cửu đã hoàn toàn khác, có thể khiến Phó Thần Thương bỏ mặc Tô Hội Lê đang bị thương nặng những năm tiếng, lực sát thương này không thể khinh thường.

"Vất vả rồi." Phó Thần Thương an ủi Kỷ Bạch, sau đó nắm vai An Cửu, để cô tỉnh táo lại, giọng điệu có phần cảnh cáo, "Chờ tôi quay lại, ở yên trong đây không được đi đâu hết, biết chưa?"

"Không không không..." An Cửu lắc đầu theo phản xạ.

"Nói lại lần nữa." Phó Thần Thương nắm lấy bờ vai yếu ớt của cô, ghé sát vào tai cô, giọng rất nhỏ.

Bị nguy hiểm quanh tai và hơi thở ấm áp lay tỉnh, An Cửu vội lấp liếm, "Biết rồi biết rồi biết rồi..."

Ánh mắt sắc bén của Phó Thần Thương dần dịu lại, vân vê đầu tóc rối bù của cô, sau đó đi gặp bác sĩ.

An Cửu ngáp một tiếng, ngồi xuống ghế, vừa ngồi xuống Phó Thần Thương đã quay lại, lấy áo khoác trên tay Tề Tấn, ném bừa lên người cô, sau đó bỏ đi. Lỡ bị cảm thì chỉ thiệt anh thôi.

An Cửu nhặt chiếc áo bị anh ném đi rồi được Tề Tấn nhặt về, phủi bụi, sau đó không khách khí khoác lên người.

Hai người nhìn thì có vẻ chí chóe, nhưng lại gần gũi khiến người khác không xen vào được. Nếu nói giữa Phó Thần Thương và Tô Hội Lê là ăn ý, thì giữa anh và Tống An Cửu có lẽ là... thân mật.

Kỷ Bạch nhìn kỹ An Cửu hết 360 độ, lúc trước anh quấn lấy Phó Hoa Sênh bao lâu, cuối cùng cũng được nghe về An Cửu, gia cảnh quả thật không tệ, nhưng so với Phó Thị thì thật chả ra gì. DiendAnl3quydon. Hơn nữa theo như anh điều tra, cô gái này có tiếng xấu nổi khắp thành phố A, so với Tô Hội Lê, rõ ràng là một trời một vực, như vậy cũng vừa thấy đã yêu được, thẩm mỹ của Phó Thần Thương sao mà vặn vẹo thế không biết?

Như vậy càng khiến anh cảm thấy thú vị, càng là chuyện không thể, anh càng muốn tra ra đáp án.

Kỷ Bạch bình tĩnh đi qua, bắt chuyện làm quen, "Bạn An Cửu? Chị dâu! Chị hai! Chị hai nhỏ?"

An Cửu mơ màng giương mắt nhìn, thì ra là người đàn ông gọi Tô Hội Lê là chị dâu, vậy nên nhất thời không vui.

Kỷ Bạch thấy An Cửu không vui, vội nói mát và châm thuốc cho cô, "Lúc trước em có mắt không thấy thái sơn, em trai xin lỗi chị được không?"

Kỷ Bạch tỏ vẻ thành khẩn, hơn nữa cũng không phải chuyện gì to tát, cô không muốn biến mình thành người khắt khe trong mắt người khác, thấy đối phương cố tình xin lỗi mình, An Cửu có chút khó xử, nên nhận lấy điếu thuốc, "Không liên quan đến anh."

"Chị hai thật dễ tính!" Kỷ Bạch vui vẻ nói.

An Cựu nghẹn, cảm thấy mình bị gọi là chị hai có phần không hay cho lắm, "Cứ gọi tôi là An Cửu là được rồi."

"Vâng vâng, bạn An Cửu." Kỷ Bạch sửa theo cô, "Em muốn hỏi chị chút chuyện, không biết có tiện không?"

"Anh hỏi đi." An Cửu nghĩ, sao Phó Thần Thương có thể xem trọng cô.

"Chị và anh em quen nhau khi nào, ở đâu, quen nhau vì chuyện gì, lúc đó có ai chứng kiến không? Theo em biết, hai người không mở tiệc mà chỉ lĩnh chứng, là vì người nhà không đồng ý sao? Người bên chị đối xử với chị ra sao? Sau khi kết hôn cuộc sống có gì thay đổi không? Quan trọng nhất là, chị có muốn nói gì về chuyện giữa anh và Tô Hội Lê không? Tin về Phó Thần Thương và Tô Hội Lê khá nhiều, có phải chị rất áp lực không? Chị có tin vào cuộc hôn nhân này không..."

An Cửu kẹp thuốc trong tay, tàn thuốc rơi xuống áo khoác của Phó Thần Thương cũng không hề hay biết, há miệng, ngây ngốc nghe mấy câu hỏi của Kỷ Bạch, dài thế không đứt hơi à.

Kỷ Bạch vẫn còn đang hỏi, cuối cùng An Cửu cũng không chịu nổi, giơ tay, họ nhẹ một tiếng, "Chuyện đó, tôi xin ngắt lời xíu."

"Sao vậy bạn An Cửu?" Kỷ Bạch chưa nói xong, nhìn cô.

"Nghề của anh là gì?"

Tạm dẹp yên, An Cửu day day thái dương, vẫn chưa bớt đau đầu.

Đây là danh thiếp của em." Kỷ Bạch lấy ra một tấm danh thiếp màu vàng, đưa cho cô.

An Cửu kinh ngạc -- tổng biên tập Kỷ Bạch của tạp chí "Giải trí số một".

"Giải trí số một"? Chính là tạp chí kỳ nào Thẩm Hoán cũng phải mua, nghe nói lượng tiêu thụ đứng đầu, rất khó mua, sức ảnh hưởng của tin tức có thể khiến bạn nổi trong một giây, cũng có thể khiến bạn nháy mắt đã không còn chỗ nào để giấu mặt?

Khó trách tính sát thương lại cao như vậy, cô vốn không có năng lực chống đỡ...

Đầu An Cửu đầy vạch đen, "Chẳng trách cậu lại nhiều chuyện như vậy!"

Kỷ Bạch không những không thấy nhục lại còn cười, "Quá khen quá khen."

"Một người anh em của tôi thần tượng anh lắm đấy." An Cửu nói.

Kỷ Bạch vui vẻ, "Sao cơ? Người anh em này của chị thật quá là tính mắt!"

An Cửu không nói gì, chỉ cười gượng vài tiếng, anh là chủ tịch tập đoàn Bạch Xuyên nổi tiếng ở thành phố B, dđLequyd0n, sao không cao ngạo lạnh lùng đi, chạy đến tòa soạn tự mình làm tổng biên tập làm gì, đem theo một đám chó săn đi khắp nơi nhiều chuyện, hẳn là yêu nghề lắm!

"Đúng rồi, bạn An Cửu, chị vẫn chưa trả lời em!" Kỷ Bạch chuyên nghiệp cắn không nhả.

An Cửu bất đắc dĩ chống má, "Tám chuyện của anh em tốt để kiếm tiền, vậy cũng được à?"

"Có gì mà không được? Phù sa không chảy ruộng ngoài!" Kỷ Bạch không hề xấu hổ, còn thần thần bí bí ghé sát lại, "Một câu mười vạn! Thế nào?"

An Cửu sáng mắt, mười vạn! Mấy câu anh vừa nói cộng lại đã hơn trăm vạn! Quan trọng là bây giờ cô đang thiếu tiền!

Kỷ Bạch lấy một cuốn sổ hồng khỏi túi, mở ra, bên trong có hơn mười trang câu hỏi, sau mỗi câu hỏi đều ghi giá công khai, từ mười đến mấy chục vạn.

"Thấy chưa? Kiểu dáng đa dạng, giá khác nhau, tùy người lựa chọn, luôn có khoản hợp ý chị."

An Cửu bị một đống "tệ" làm hoa mắt, thật ra cô rất muốn kiếm hết số tiền này.

Khi Phó Thần Thương quay lại thì thấy An Cử và Kỷ Bạch đang lén lút gì đó, một người cầm điếu thuốc trong tay, không nói nhiều, nói ra một con số, "500"

Vừa thấy Phó Thần Thương về, An Cửu sợ như lửa cháy đến mông, vội la lên, "Mới hút vài hơi, anh xem, không đến một nửa, nhiều lắm cũng chỉ hai phần năm."

"500" Phó Thần Thương không cho mặc cả, không vui nhìn hai người họ, "Loạn rồi, đây là bệnh viện."

Dám hại cô! An Cửu trừng mắt nhìn Kỷ Bạch, người này cố ý, tuyệt đối là cố ý!

Giờ thì hay rồi, không kiếm được đồng nào, lại còn mất năm trăm! Cô biết ngay mà, người bên phe Tô Hội Lê sao có thể vô duyên vô cớ tiếp cận mình, muốn trách phải trách cô không nên thấy tiền sáng mắt!

Kỷ Bạch ù ù cạc cạc, xảy ra chuyện gì rồi sao? Rốt cuộc anh đã làm gì?

Anh đang yên đang lành tăng hảo cảm, mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi, sao tự nhiên lại chuốc thù rồi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »