Đối với những gì Tần Hạo Đông nói, Lâm Mạt Mạt đều có thể thấu hiểu. Nếu tiểu gia hỏa lại đột ngột bốc lửa trên người lần nữa, cô thực sự không biết phải xử lý thế nào, chẳng lẽ lại cầm bình cứu hỏa ra xịt sao.
Thế nhưng cô vẫn có chút lo lắng mà nói: "Đường Đường còn nhỏ như vậy, đi đến cái nơi như Thần Nông Giá liệu có nguy hiểm không?"
"Nguy hiểm chắc chắn là có. Là một võ giả, lúc nào cũng sẽ phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm. Tuy nhiên, nguy hiểm luôn song hành cùng cơ hội, có nguy hiểm mới có sự thăng tiến. Anh sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ Đường Đường, chỉ cần anh còn sống, con gái sẽ không phải chịu bất kỳ tổn thương nào."
Lâm Mạt Mạt hiểu rất rõ tình yêu của Tần Hạo Đông dành cho tiểu gia hỏa sâu đậm đến nhường nào, cũng tin tưởng vào lời anh nói. Sau khi do dự một chút, cô lên tiếng: "Được rồi, em đồng ý để Đường Đường đi cùng anh đến Thần Nông Giá, nhưng hai người nhất định phải cẩn thận, phải bình an trở về bằng mọi giá."
"Yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ không sao đâu."
Đối với loại hình thám hiểm này, Tần Hạo Đông không quá lo lắng. Khi còn ở Tu Chân Giới, anh đã từng thám hiểm qua đủ loại danh sơn đại xuyên, cũng từng tiến vào vô số cấm địa hung hiểm, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Dù hiện tại tu vi có chút thấp, nhưng anh thông thạo đủ loại trận pháp và cơ quan, tự tin có thể giải quyết mọi phiền phức gặp phải.
Cứ như vậy, ngày hôm sau Tần Hạo Đông mang theo tiểu gia hỏa rời khỏi thành phố Giang Nam, đáp máy bay đi thẳng đến Thần Nông Giá, tỉnh Ngạc.
Thần Nông Giá là một trong những khu vực mang màu sắc thần bí nhất của Hoa Hạ. Truyền thuyết kể rằng nơi đây được đặt tên theo thủy tổ Hoa Hạ là Thần Nông Viêm Đế, người đã từng dựng giàn hái thuốc, nếm trăm loại cỏ, cứu dân khỏi bệnh tật, dạy dân cày cấy tại đây.
Vị thánh nhân thời viễn cổ này có địa vị vô cùng cao quý trong lòng người dân Hoa Hạ. Đạo gia tôn ông là Thần Nông Đại Đế. Truyền thuyết Thần Nông nếm trăm loại cỏ thì người Hoa Hạ ai ai cũng biết, ông chính là người khai sáng văn hóa Trung y, lưu truyền mãi đến tận ngày nay.
Trước khi đến, Tần Hạo Đông đã tìm hiểu rất kỹ về Thần Nông Giá. Nơi đây hiện có diện tích rừng khoảng 1618 km vuông. Vì diện tích quá lớn nên có rất nhiều vùng chưa từng được con người khám phá, vẫn giữ được môi trường sinh thái nguyên thủy. Chính vì thế, có rất nhiều lời đồn đại về Thần Nông Giá, truyền thuyết nói rằng bên trong có rất nhiều thứ chưa biết, ví dụ như dã nhân.
Những năm gần đây, có rất nhiều đội thám hiểm khoa học, các nhóm phượt thủ dân gian từng đến Thần Nông Giá thám hiểm, muốn chinh phục vùng đất chưa biết này. Kết quả là rất nhiều người sau khi tiến vào Thần Nông Giá liền mất dấu vết. Dù phía chính quyền đã nhiều lần tổ chức tìm kiếm cứu nạn nhưng vẫn không thu được kết quả gì, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
Tuy nhiên, cùng với sự phát triển kinh tế, vùng ngoại vi của Thần Nông Giá vẫn được khai thác rất nhiều tài nguyên du lịch, du khách đến đây vui chơi cũng tấp nập không dứt.
Bản đồ tuyến đường mà Địa Long vẽ chính là đi theo lộ trình này, vùng ngoại vi đi xuyên qua khu du lịch, sau đó mới tiến sâu vào bên trong Thần Nông Giá. Chính vì vậy, Tần Hạo Đông mang theo tiểu gia hỏa đi cùng với rất nhiều du khách tiến dần vào bên trong Thần Nông Giá, vừa đi vừa chơi, cuộc sống trôi qua cũng rất vui vẻ.
Một ngày sau, hai cha con họ đã xuyên qua vùng ngoại vi của Thần Nông Giá, đi đến rìa của khu du lịch, ở đây du khách đã ít hơn trước rất nhiều.
Gần đến trưa, tiểu gia hỏa kêu lên: "Ba ba, con đói bụng rồi!"
"Đói thì chúng ta đi ăn thôi."
Tần Hạo Đông vừa định lấy thức ăn từ trong nhẫn trữ vật ra, thì nhìn thấy cách đó không xa có một quán cơm nông gia treo biển hiệu. Đến nơi này, sắp sửa phải tiến sâu vào vùng không người của Thần Nông Giá, sau này muốn ăn quán cơm cũng không thể nữa, vì vậy Tần Hạo Đông thay đổi ý định, dẫn tiểu gia hỏa đi về phía quán cơm đó.
Quán cơm hoàn toàn là kết cấu bằng gỗ, trông có vẻ hơi đơn sơ, cửa ra vào treo một tấm biển, trên đó viết xiêu vẹo ba chữ lớn "Dã Vị Cư".
Sau khi Tần Hạo Đông bước vào, lập tức có một ông chủ trung niên béo ú tiến lên đón, nhiệt tình hỏi: "Tiểu huynh đệ, ăn gì nào?"
"Đường Đường, con muốn ăn gì?"
Tần Hạo Đông hỏi tiểu gia hỏa.
"Con muốn ăn mì sợi." Tiểu gia hỏa kêu lên.
"Được rồi, cho tôi hai bát mì."
Tần Hạo Đông nói rồi lật xem thực đơn đơn sơ trên bàn, các loại món ăn không nhiều lắm, rau xanh thì một món cũng không có. Giá cả món ăn không quá đắt, nhưng với nguyên tắc không lãng phí, anh chỉ gọi một đĩa gà rừng phong vị và một đĩa bò sốt.
Vì địa thế ở đây quá hẻo lánh, du khách thưa thớt, nên chỉ có hai cha con họ ăn cơm. Rất nhanh, hai bát mì thịt sợi, một con gà rừng, một đĩa bò sốt được bưng lên.
Tần Hạo Đông nếm thử mì sợi, hương vị cũng tạm được. Anh xé một chiếc cánh gà, gắp thêm hai miếng thịt bò bỏ vào bát của tiểu gia hỏa, rồi tự mình cũng bắt đầu ăn.
Ăn được vài miếng, tiểu gia hỏa chìa hai ngón tay trắng nõn ra, gắp từ trong bát ra một sợi tóc: "Ba ba, trong bát mì có sợi tóc!"
Nơi này nằm sâu trong núi rừng, điều kiện vệ sinh kém, Tần Hạo Đông cũng không để ý lắm, giơ tay gọi ông chủ béo: "Đại ca, bát mì này có một sợi tóc, phiền anh đổi cho bát khác."
Nghe thấy lời này, khuôn mặt đầy dầu mỡ của ông chủ quán lập tức trầm xuống, lạnh lùng nói: "Tiểu huynh đệ, quán chúng tôi sạch sẽ lắm, làm sao có thể có tóc được, cậu đây là muốn 'ăn vạ' à?"
Tần Hạo Đông liếc nhìn ông chủ quán, thầm nghĩ gã này cũng không phải người sơn cước thuần túy, ngay cả chuyện "ăn vạ" thời thượng thế này mà cũng biết.
Anh nói: "Tôi một không bắt anh đền tiền, hai không bắt anh miễn phí, sao lại thành ăn vạ rồi? Chẳng lẽ mì của anh có tóc, đổi bát khác cũng không được sao?"
Ông chủ quán lắc cái đầu to tướng nói: "Không được, sợi tóc này căn bản không phải của quán chúng tôi, chắc chắn là do các người mang đến."
Tần Hạo Đông cũng lười tính toán với hắn, nói: "Vậy thế này đi, tôi mua thêm một bát nữa là được chứ gì?"
Ông chủ quán nói: "Mua thêm bát nữa thì được, nhưng cậu phải thanh toán tiền cơm trước đã."
Tần Hạo Đông thực sự không muốn nói nhảm với gã béo này, nói: "Được thôi, anh nói đi, bao nhiêu tiền, nhanh lên chút chúng tôi đang vội."
Ông chủ béo nói: "Tổng cộng bốn mươi vạn lẻ bốn ngàn, cái số lẻ 4000 đó tôi bỏ qua, cậu đưa 40 vạn là được."
Tần Hạo Đông nghe xong liền cười, đặt đũa xuống nói: "Ông chủ, vừa mới bảo tôi ăn vạ, ông 'chặt chém' khách thế này thì cũng ác quá rồi."
"Cậu nói ai chặt chém? Đây là giá niêm yết rõ ràng, có giá không tính là tống tiền, là do cậu tự gọi đấy chứ."
Ông chủ béo nói rồi ném tờ thực đơn rách nát kia trước mặt Tần Hạo Đông, "Cậu nhìn cho kỹ, trên này viết rõ ràng rành mạch, mì sợi 20 đồng 1 sợi, mỗi bát mì 100 sợi, tổng cộng 2000 đồng; gà rừng phong vị 100 đồng 1 gram, con gà này 2000 gram, tổng cộng là 20 vạn; bò sốt 200 đồng một miếng, đĩa này 100 miếng, tổng cộng cũng là 20 vạn, cộng lại tổng cộng bốn mươi vạn lẻ bốn ngàn, không thiếu một xu, vừa vặn."
Tần Hạo Đông nhìn vào thực đơn, quả nhiên sau giá tiền có ghi đơn vị, nhưng chữ đó nhỏ đến mức không dùng kính hiển vi thì không nhìn ra nổi, vừa rồi anh căn bản không hề để ý.
Anh cười nói: "Ông đang chơi trò chữ nghĩa với tôi đấy à?"
Ông chủ béo quát: "Bớt nói nhảm, lão tử không có thời gian chơi với cậu, ăn cơm trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, mau thanh toán!"
Tần Hạo Đông cười lạnh: "Nếu tôi không có tiền trả thì sao?"
"Không có tiền trả?" Ông chủ béo cười hì hì, quay đầu gọi về phía nhà bếp, "Anh em ơi, có người muốn ăn quỵt đây."
Lời vừa dứt, từ trong nhà bếp đột ngột lao ra bảy tám gã đại hán. Những người này rõ ràng đã chuẩn bị sẵn trong bếp, trong tay cầm đủ loại dao băm, khuôn mặt hung thần ác sát.
Ông chủ béo hỏi: "Thế nào, có trả tiền không?"
Tần Hạo Đông nói: "Ông chủ, mở miệng ra là đòi 40 vạn, ông thế này còn nhanh hơn cướp ngân hàng đấy, tôi thấy ông không giống cướp tiền, mà là muốn cướp người thì có?"
Ông chủ béo cười hì hì: "Cậu nói đúng rồi đấy. Nếu cậu có tiền thì lấy 40 vạn ra mua hai cái mạng của các người. Nếu không có tiền, lão tử sẽ bán cả hai người các người đi."
"Con nhóc này trông xinh xắn thế kia, bán cũng được bảy tám vạn, còn tên tiểu bạch kiểm như cậu cũng có thể có phú bà thích. Tuy cộng lại bán không được 40 vạn, nhưng ta cũng không lỗ lắm đâu."
Gã vừa nói trong lòng vừa thấy lạ, trước đây khi gã đi cướp, khách hàng luôn tỏ ra hoảng loạn, dù sao nơi này quá hẻo lánh, cho dù có giết người ném vào rừng sâu cũng chẳng ai biết.
Thế nhưng hai người lớn nhỏ trước mắt này hoàn toàn khác biệt, người lớn thì không có chút vẻ hoảng sợ nào, ngay cả tiểu gia hỏa cũng như không nhìn thấy đám người bọn chúng, ôm cánh gà trong tay gặm lấy gặm để.
Tần Hạo Đông cười lạnh: "Vậy thì cứ thử xem."
Nơi này quả thực là chỗ tốt để giết người phi tang, nếu đám người này thực sự không biết sống chết mà ra tay, vậy anh cũng không ngại tiễn chúng lên đường sang thế giới bên kia.
Tiểu gia hỏa cũng hưng phấn lên, vừa gặm cánh gà vừa kêu: "Ba ba, đánh người xấu! Ba ba, đánh người xấu!"
"Thằng nhóc, mày không thấy quan tài không rơi lệ mà." Ông chủ béo vẫy tay với đám thủ hạ phía sau, "Cho chúng nó nếm chút màu mè đi, chú ý đừng làm bị thương con nhóc đó, nếu không thì khó bán lấy tiền lắm."
Đám người kia đáp một tiếng, vung vẩy dao băm trong tay định lao về phía Tần Hạo Đông. Ngay khi Tần Hạo Đông chuẩn bị phế bỏ toàn bộ đám người này, thì ở cửa truyền đến tiếng động cơ gầm rú, hai chiếc xe việt dã Hummer mới tinh đỗ lại trước cửa.
Thấy có người đến, ông chủ béo và đám thủ hạ cùng dừng lại, quay đầu nhìn về phía cửa.
Sau khi xe Hummer đỗ lại, từ trên xe nhảy xuống sáu người. Dẫn đầu là một nam một nữ, người nam cao lớn đẹp trai, người nữ không chỉ xinh đẹp không chút tì vết, mà nụ cười còn toát lên vẻ quyến rũ mê hồn, bất kỳ sinh vật giống đực nào nhìn thấy cũng không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần.
Sau khi người phụ nữ vào quán, thấy đám đại hán cầm dao băm cũng không hề hoảng sợ, ngược lại cười nói: "Chuyện gì thế này? Đây là đang mở quán hay là đang đi cướp thế?"
"Tiểu Tiên dì ơi, con ở đây nè!"
Tiểu gia hỏa mắt sắc, vừa nhìn thấy Hồ Tiểu Tiên liền vui vẻ kêu lên.
Tần Hạo Đông cũng thầm ngạc nhiên, Hồ Tiểu Tiên để lại mảnh giấy nói cô đi thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, không ngờ chớp mắt đã gặp lại ở đây.
Do bị đám đại hán che khuất tầm nhìn, lúc này Hồ Tiểu Tiên mới nhìn thấy Tần Hạo Đông và tiểu gia hỏa, cô ngạc nhiên kêu lên: "Đường Đường, tiểu nam nhân, sao hai người lại ở đây?"
Sau khi cô rời khỏi nhà Tần Hạo Đông, quay về hợp quân với đồng đội bộ Huyền của Hiên Viên Các, lại chuẩn bị thêm một số đồ đạc vào núi nên mới đến muộn hơn một chút.
"Không ngờ các người còn là một bọn." Ông chủ béo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tinh xảo của Hồ Tiểu Tiên, thoáng qua vẻ tham lam, hét lớn với thủ hạ: "Làm thịt hết bọn chúng đi, đàn ông giết sạch, đàn bà để lại, tối nay anh em cùng nhau ấm giường."
Đám đại hán kia cũng đã sớm bị Hồ Tiểu Tiên mê hoặc đến điên đảo, nhận được lệnh liền rú lên một tiếng rồi lao tới, vung dao băm trong tay tấn công những người đồng đội của Hồ Tiểu Tiên.
Thanh niên bên cạnh Hồ Tiểu Tiên sắc mặt lạnh lẽo, gọi bốn người phía sau: "Đánh gãy tứ chi hết cho ta, rồi ném vào rừng cho gấu ăn."
Bốn người đáp một tiếng, lập tức nghênh chiến. Họ đều là những cao thủ hạng nhất, tu vi đều đạt đến Minh Kính cửu phẩm.
Khi lưu manh gặp phải võ giả, kết quả chỉ có một, đó là bị ngược đãi đơn phương. Rất nhanh, bảy tám gã côn đồ đã bị đánh gục dưới đất, bị bẻ gãy tứ chi, tiếng kêu thảm thiết khiến chim chóc xung quanh bay tán loạn.
Ông chủ béo lúc này mới nhận ra đã gặp phải nhân vật ghê gớm, quay đầu định chạy trốn thì bị Hồ Tiểu Tiên một cước đá văng xuống đất.