Sắc mặt Lâm Mạt Mạt càng lúc càng âm trầm. Đến lúc này, cô đã hiểu rõ tất cả đều là âm mưu do cha con Lâm Chí Cao dàn dựng. Nếu để Tần Hạo Đông bị bắt đi ngay tại buổi họp hội đồng quản trị, cộng thêm sự tuyên truyền rầm rộ của truyền thông, thì hậu quả nghiêm trọng đến mức không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng, chuyện đã đến nước này, dù cô có muốn ngăn cản cũng lực bất tòng tâm.
Hai viên cảnh sát bước vào, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi, theo sau là một cảnh sát trẻ ngoài hai mươi.
"Ai là Tần Hạo Đông?"
Viên cảnh sát trung niên hỏi. Ông ta là Trương Dũng, phó sở trưởng đồn cảnh sát khu vực quản lý Tập đoàn Lâm thị. Ngày thường ông ta vẫn luôn giữ quan hệ tốt với Lâm Bình Triều. Lần này, khi Lâm Bình Triều đề nghị ông ta dạy cho một sinh viên hành nghề y trái phép một bài học, đối với loại chuyện không chút khó khăn này, ông ta đương nhiên đáp ứng ngay tắp lự.
"Tôi đây." Tần Hạo Đông ngồi trên ghế, không hề cử động, thần sắc vẫn bình thản như thường.
Trương Dũng nói: "Cậu bị nghi ngờ hành nghề y trái phép, giờ thì đi cùng chúng tôi một chuyến."
Chưa đợi Tần Hạo Đông lên tiếng, một nữ phóng viên khoảng 30 tuổi bên cạnh đã chen vào: "Đồng chí cảnh sát, có thể cho chúng tôi phỏng vấn một chút rồi hãy bắt người được không?"
"Được thôi, cô hỏi nhanh lên."
Trương Dũng không chút do dự đồng ý, bởi tất cả những điều này đều đã được Lâm Bình Triều dặn dò từ trước. Nữ phóng viên này tên là Lý Viện Viện, phóng viên của tờ Giang Nam Đô Thị Báo. Lâm Bình Triều đã đặc biệt nhét cho cô ta một phong bao đỏ dày cộm, mục đích là để hôm nay cô ta triệt để bôi nhọ Lâm Mạt Mạt, làm cho sự việc càng ầm ĩ càng tốt.
Sau khi được đồng ý, Lý Viện Viện quay đầu lại nói với Lâm Mạt Mạt: "Tổng giám đốc Lâm, tôi có thể hỏi cô vài câu không?"
Cô ta vừa dứt lời, các phóng viên khác liền hướng máy ảnh và máy quay về phía Lâm Mạt Mạt. Đối mặt với tình cảnh này, Lâm Mạt Mạt thực sự không thể từ chối, đành nói: "Có vấn đề gì cô cứ hỏi đi."
Khóe miệng Lý Viện Viện nhếch lên một nụ cười lạnh: "Tổng giám đốc Lâm, tôi nghe nói Tần Hạo Đông chỉ là sinh viên năm cuối của Đại học Y khoa Giang Nam, vậy mà đã được cô chiêu mộ vào Tập đoàn Lâm thị làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe. Chẳng lẽ cô không biết cậu ta không có chứng chỉ hành nghề y sao? Cách làm như vậy chẳng lẽ không vi phạm nguyên tắc dùng người của Tập đoàn Lâm thị ư?"
Người đàn bà này vốn nổi tiếng chua ngoa cay nghiệt tại Giang Nam Đô Thị Báo, thường xuyên đưa ra những câu hỏi khiến người ta không thể trả lời. Hôm nay, cô ta càng phát huy sở trường này đến cực hạn. Nói xong, cô ta lạnh lùng nhìn Lâm Mạt Mạt, chờ đợi nữ tổng giám đốc xinh đẹp này phải bẽ mặt.
Lâm Mạt Mạt tuy có chút rối loạn, nhưng dù sao cũng đã làm tổng giám đốc bao nhiêu năm, khả năng ứng phó với tình huống bất ngờ vẫn có. Cô thản nhiên đáp: "Tôi sở dĩ bổ nhiệm Tần Hạo Đông làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho Tập đoàn Lâm thị, hoàn toàn là vì y thuật xuất sắc của cậu ấy. Cách đây một thời gian, tôi gặp tai nạn xe hơi, chính là cậu ấy đã cứu mạng tôi."
Câu trả lời này của cô tránh nặng tìm nhẹ, khéo léo né tránh điểm tấn công của Lý Viện Viện.
Tuy nhiên, Lý Viện Viện hiển nhiên không muốn buông tha vấn đề này, tiếp tục hỏi: "Tổng giám đốc Lâm, cô vẫn chưa trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi. Cô có biết Tần Hạo Đông không có chứng chỉ hành nghề y không? Tôi nghe nói hiện tại cô và cậu ta đang có quan hệ yêu đương, liệu có phải vì lý do này mà cô cố tình dung túng cho cậu ta hành nghề y trái phép?"
Câu hỏi này sắc bén hơn câu trước rất nhiều. Nếu Lâm Mạt Mạt trả lời rằng biết Tần Hạo Đông không có chứng chỉ hành nghề mà vẫn để cậu làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe trong tập đoàn, chữa bệnh cho người khác, thì tính chất sự việc không còn đơn giản là vi phạm quy định dùng người nữa, mà sẽ phải gánh chịu trách nhiệm pháp lý vô cùng nặng nề.
Lâm Mạt Mạt đương nhiên không rơi vào cái bẫy của Lý Viện Viện, cô nói: "Vị phóng viên này, xin cô chú ý lời lẽ. Tần Hạo Đông hiện tại có phải hành nghề y trái phép hay không vẫn chưa xác định được, hơn nữa vấn đề này cũng không phải cô hay tôi có thể quyết định, cần phía cảnh sát đưa ra bằng chứng xác thực mới được."
Lý Viện Viện lại nói: "Tổng giám đốc Lâm, tuy trách nhiệm pháp lý cần cảnh sát xác định, nhưng Tần Hạo Đông vẫn đang là sinh viên năm cuối Đại học Y khoa Giang Nam, điểm này cô biết chứ?"
"Điểm này tôi biết."
"Vậy thì, một sinh viên đại học y trước khi tốt nghiệp là không thể có chứng chỉ hành nghề y, đây là kiến thức cơ bản, chẳng lẽ cô không rõ sao?"
Lý Viện Viện này quả thực lợi hại, sau vài câu hỏi liên tiếp không đạt được kết quả, cô ta dùng kế "lạt mềm buộc chặt", đánh thẳng vào tử huyệt của Lâm Mạt Mạt. Tần Hạo Đông chưa tốt nghiệp đại học, đây là chuyện ai cũng biết, cô muốn phủ nhận cũng không được.
Nhìn Lâm Mạt Mạt thần sắc càng lúc càng căng thẳng, Lâm Chí Cao, Lâm Bình Triều và Triệu Trung Thần mấy người bọn họ lại càng đắc ý. Xem ra cái bẫy hôm nay dàn dựng thật sự không tệ, thông qua việc này có thể lập tức bôi nhọ Lâm Mạt Mạt, khiến cô phải từ bỏ vị trí tổng giám đốc.
Do dự một chút, Lâm Mạt Mạt nói: "Chuyện này... tôi không cân nhắc nhiều như vậy, tôi chỉ biết y thuật của Tần Hạo Đông rất tốt, làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe là dư sức rồi."
"Tổng giám đốc Lâm, cô cứ nói y thuật của Tần Hạo Đông tốt, nhưng tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi, một sinh viên chưa tốt nghiệp đại học thì y thuật có thể tốt đến mức nào? Tôi có thể hiểu đây là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi" không? Hay là cô có thể đưa ra cho tôi một bằng chứng thuyết phục?"
Lý Viện Viện liên tiếp tung ra một chuỗi câu hỏi, cái sau sắc bén hơn cái trước, cái sau khó trả lời hơn cái trước, đặc biệt là câu cuối cùng, quả thực là một con dao hai lưỡi.
Nếu Lâm Mạt Mạt đưa ra được ca bệnh thực tế mà Tần Hạo Đông đã chữa trị, thì trong trường hợp không có chứng chỉ hành nghề, điều đó chỉ càng làm tăng thêm tội danh của cậu. Còn nếu không đưa ra được ví dụ thực tế, thì lại không thể chứng minh cho lời khẳng định y thuật cậu tốt.
Lâm Bình Triều khẽ gật đầu, xem ra chọn người đàn bà này không sai, tiền cũng không tốn phí vô ích, quả nhiên đã gây cho Lâm Mạt Mạt rắc rối cực lớn.
Lâm Mạt Mạt đương nhiên cũng biết vấn đề nằm ở đâu, trả lời cũng dở mà không trả lời cũng chẳng xong. Đúng lúc cô đang tiến thoái lưỡng nan, Tần Hạo Đông vốn im lặng nãy giờ lên tiếng.
"Vị phóng viên này, tôi có thể chứng minh cho cô."
Lý Viện Viện nhìn Tần Hạo Đông với ánh mắt đầy ẩn ý: "Cậu định chứng minh thế nào?"
Tần Hạo Đông không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô ta, mà cầm lấy điều khiển, bật màn hình điện tử lớn trong phòng họp lên.
Phòng họp của Tập đoàn Lâm thị được trang bị đủ loại thiết bị điện tử, chiếc màn hình lớn kia lại là loại hiện đại nhất hiện nay, chỉ có điều mọi người đều không hiểu Tần Hạo Đông bật cái này để làm gì.
Dưới ánh mắt của mọi người, màn hình lớn nhấp nháy vài lần rồi chuyển sang kênh quốc tế của đài truyền hình Hoa Hạ. Lúc này đang phát một chương trình tọa đàm chuyên đề của Diễn đàn Kinh tế Hoa Hạ, người đang thao thao bất tuyệt trên màn hình chính là nhân vật sừng sỏ trong giới tài chính thế giới mà ai cũng biết: Martini.
Người dẫn chương trình hỏi: "Ông Martini, chào mừng ông đến Hoa Hạ tham dự diễn đàn kinh tế lần này. Ông có thể cho chúng tôi biết mục đích chính chuyến đi này của ông là gì không? Liệu ông có đầu tư vào Hoa Hạ chúng tôi không?"
Đến đây thì mọi người càng thêm ngơ ngác. Tần Hạo Đông này bị điên à? Lúc này cậu ta đang đối mặt với cáo buộc hành nghề y trái phép, bảo mọi người xem chương trình diễn đàn kinh tế làm gì?
Lý Viện Viện hỏi: "Không phải cậu muốn chứng minh y thuật của mình sao? Bắt chúng tôi xem tivi làm gì?"
Tần Hạo Đông thản nhiên nói: "Đừng vội, xem vài phút đi, cô sẽ có đáp án."
Trên màn hình lớn, lão Martini nói: "Thành thật mà nói, mục đích chính của tôi đến Hoa Hạ lần này không phải là diễn đàn kinh tế, mà là đến Hoa Hạ để cầu y."
Ông ta chỉ vào cái đầu béo tròn của mình: "Cách đây một thời gian, trong đầu tôi không may phát hiện một khối u. Tuy là u lành tính nhưng vẫn thường xuyên khiến tôi đau đầu, vô cùng thống khổ."
"Vốn dĩ bệnh này không tính là phức tạp, chỉ cần làm phẫu thuật lấy khối u ra là được. Thế nhưng để giữ cho đầu óc luôn tỉnh táo, tôi đã từ chối gây mê, từ chối phẫu thuật. Điều này khiến việc chữa bệnh trở nên vô cùng phức tạp, các bác sĩ trên toàn thế giới đều bó tay. Cuối cùng, tôi đã chọn Trung y của Hoa Hạ."
Nghe lão Martini nói xong, mắt người dẫn chương trình lập tức sáng rực lên. Tuy vị đại gia tài chính này không đưa ra quan điểm gì về tài chính, nhưng những lời vừa rồi của ông ta đã đủ để thu hút sự chú ý của toàn thế giới.
"Ông Martini, xin hỏi ông đã tìm được bác sĩ phù hợp chưa, tình trạng bệnh hiện tại thế nào rồi? Tôi biết vài vị Trung y rất giỏi, có cần tôi giới thiệu cho ông không?"
"Cảm ơn, bệnh tình của tôi hiện đã khỏi hẳn." Lão Martini lại chỉ vào đầu mình, "Tôi đã tìm được một vị Trung y vô cùng tuyệt vời ở Hoa Hạ. Cậu ấy dùng một phương pháp rất thần kỳ, chỉ mất chưa đầy 20 phút đã chữa khỏi khối u trong đầu tôi. Bây giờ tôi cảm thấy vô cùng tuyệt vời, tốt chưa từng có."
"Chưa đầy 20 phút đã chữa khỏi khối u trong đầu ông? Ông chắc chắn không phải Tây y làm phẫu thuật cho ông chứ?"
"Đương nhiên không phải, cô nhìn xem trên đầu tôi có vết sẹo nào không? Hơn nữa, nếu làm phẫu thuật thì trình độ cao nhất thế giới chắc chắn là Hiệp hội Y học Thế giới, tôi không cần phải lặn lội ngàn dặm chạy đến Hoa Hạ làm gì."
Lão Martini nói xong, còn phóng đại bảo người dẫn chương trình kiểm tra kỹ cái đầu to của mình, rồi nói: "Vị bác sĩ này dùng phương pháp châm cứu và giác hơi, liệu pháp Trung y thuần túy đã chữa khỏi khối u trong đầu tôi."
Người dẫn chương trình kinh ngạc há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nổi hỏi: "Ông nói châm cứu giác hơi có thể chữa được khối u não ư? Ông chắc chắn không phải đang nói đùa chứ?"
Lão Martini mỉm cười nói: "Người của tôi đang ở đây, sao có thể là nói đùa. Nếu không phải đích thân trải nghiệm thì tôi cũng không tin. Phải nói rằng Trung y thực sự quá thần kỳ, hay phải nói là y thuật của vị bác sĩ chữa bệnh cho tôi quá thần kỳ."
Người dẫn chương trình vội vàng hỏi: "Xin hỏi bác sĩ chữa bệnh cho ông là ai? Có phải là vị đại danh y ở Đế đô Hoa Hạ chúng ta không?"
"Không... không phải như vậy." Lão Martini xua tay, rồi vẻ mặt trang trọng nói: "Cậu ấy là bác sĩ xuất sắc nhất mà cả đời tôi từng gặp, nhưng vẫn chưa tốt nghiệp đại học, đang là sinh viên năm cuối của Đại học Y khoa Giang Nam. Tên của cậu ấy là Tần Hạo Đông, cũng có người gọi cậu ấy là Y Thánh."
Video phát đến đây, người dẫn chương trình trên màn hình lớn và tất cả khán giả tại hiện trường đều chấn động không gì sánh nổi. Không ai ngờ rằng người chữa khỏi cho Martini lại chính là Tần Hạo Đông mới ngoài hai mươi tuổi.
Trên màn hình, người dẫn chương trình hoàn hồn lại, tiếp tục hỏi: "Ông Martini, câu hỏi của tôi có thể hơi bất lịch sự, mong ông thứ lỗi. Ông chắc chắn trong đầu mình thực sự có khối u chứ? Chắc chắn giờ đã khỏi hẳn rồi chứ? Xã hội hiện nay có rất nhiều kẻ lừa đảo, liệu ông có bị ai lừa không?"
"Kẻ lừa đảo nào lừa được tôi thì chắc chưa ra đời đâu." Lão Martini trông tâm trạng rất tốt, sau khi đùa với người dẫn chương trình một câu liền nói: "Bác sĩ Tần Hạo Đông quả thực đã chữa khỏi khối u não cho tôi. Tuy nhiên, về các vấn đề chuyên môn y học, vẫn nên để bác sĩ James trả lời cô thì hơn."
Ông ta vừa dứt lời, ống kính chuyển cảnh, gương mặt của James xuất hiện trên màn hình lớn.
"Ông James, ông có thể tự giới thiệu một chút được không?" Người dẫn chương trình càng lúc càng phấn khích. Tuy buổi tọa đàm đến giờ đã thoát ly khỏi phạm vi kinh tế, nhưng chủ đề này chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm của toàn thế giới, tỷ suất người xem chắc chắn sẽ không giảm mà trái lại còn lập kỷ lục mới.
"Chào mọi người, tôi tên là James, là thành viên của Hiệp hội Y học Thế giới, chuyên gia khoa tim phổi. Đồng thời tôi còn có một thân phận khác, là đồ đệ của bác sĩ Tần Hạo Đông."
Nói đến đây, người dẫn chương trình càng thêm kinh ngạc. May mà tố chất nghề nghiệp của cô rất tốt, không xảy ra hoảng loạn, tiếp tục hỏi: "Bác sĩ James, ông là chuyên gia của Hiệp hội Y học Thế giới, lại đi tìm một bác sĩ ngoài hai mươi tuổi ở Hoa Hạ làm thầy? Có phải ông nói nhầm không, ông là thầy của bác sĩ Tần chứ?"