Ông bố thánh y trọng sinh

Lượt đọc: 294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Tôi cũng gọi người Bảo kiện y Chương 49 Chương Năm Mươi Chương 55 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Đế vương lục Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Quá nhập vai Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 So bì thế lực Chương 98 Chương 99 Thiên Hoàng Ca Hậu Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Huyện trưởng bí thư Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Tôi đến để chứng minh Chương 146 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Đệ nhất Chương 159 Chương 160 Chương 161 Đây là do tôi vẽ Chương 163 Chương 164 Người đàn ông phía sau thành công của một người phụ nữ Chương 166 Chương 167 Chương 168 Người đồng đội không đáng tin cậy Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Hương thơm lan tỏa khắp bốn phương Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Bức họa như trò ảo thuật Chương 268 Có thể vô sỉ hơn chút nữa không? Một người đánh bại một quốc gia Chương 271 Chương 272 Khó lòng hưởng thụ ân tình mỹ nhân Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Đệ nhị Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Khoản quyên góp làm rơi cả răng giả Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Thiên giá mua tàn phương Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Trò chơi vẫn chưa kết thúc Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Ngũ Hành Ly Hỏa Trận Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Thua dưới tay một chiếc quần lót Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Dược liệu tăng giá Chương 390 Chương 391
Tiến »
Chương 196
đàn ông cũng biết ghen

❊ ❊ ❊

Vì lý do sức khỏe của Long Tiểu Bảo, Tào Đình vốn không bao giờ cho phép thằng bé ăn đồ ăn vặt. Khi cô gái kia đưa bỏng ngô tới, cô khách sáo nói: "Cảm ơn, nhưng chúng tôi không thể nhận."

"Đừng khách sáo, chỉ là một thùng bỏng ngô thôi, cứ giữ lại cho đứa nhỏ ăn đi."

Người phụ nữ vừa nói vừa bước thêm một bước, một lần nữa đưa thùng bỏng ngô ra.

"Cảm ơn, chúng tôi thực sự không thể nhận." Tào Đình vừa từ chối vừa nói với Long Tiểu Bảo: "Mau cảm ơn chị đi con."

"Cảm ơn chị, cháu không cần đâu ạ." Long Tiểu Bảo ngoan ngoãn đáp.

"Tiểu đệ đệ, cầm lấy ăn đi, bỏng ngô ngon lắm đấy."

Cô gái vừa dứt lời, cổ tay đột ngột rung lên, thùng bỏng ngô lớn trong tay cô ta ụp thẳng vào mặt Chu Lâm Lâm và Long Tiểu Bảo. Ngay sau đó, bàn tay cô ta vốn giấu dưới lớp bỏng ngô lộ ra, trong tay nắm chặt một con dao găm sáng loáng.

Ngay khi Tào Đình và Long Tiểu Bảo còn đang hoảng loạn không hiểu chuyện gì xảy ra, con dao găm trong tay cô gái đã nhanh chóng vung về phía cổ họng Long Tiểu Bảo.

Chiêu này vừa nhanh vừa hiểm, chỉ trong chớp mắt Long Tiểu Bảo đã cận kề cái chết. Tào Đình chỉ là một người phụ nữ bình thường, lúc này đã sợ đến ngây người, đứng chôn chân tại chỗ như một bức tượng.

Đại Phi cùng đám vệ sĩ của hắn phát hiện ra bất thường ở phía này thì đã quá muộn, muốn chạy tới cứu viện cũng không kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Đúng lúc ấy, một bàn tay to lớn bất ngờ từ đâu vươn tới, túm chặt lấy cổ tay nữ sát thủ. Mũi dao găm đã dán sát vào cuống họng Long Tiểu Bảo, thế nhưng dù nữ sát thủ có dùng bao nhiêu sức lực, con dao trong tay cô ta cũng không thể tiến thêm dù chỉ nửa phân.

Người ra tay chính là Tần Hạo Đông. Đối với loại người ra tay với trẻ con như thế này, đương nhiên anh sẽ không khách khí. Bàn tay anh hơi dùng lực, một tiếng xương gãy giòn giã đầy ghê răng vang lên, xương bàn tay phải của nữ sát thủ bị anh bóp nát, con dao găm leng keng rơi xuống đất.

Thấy nữ sát thủ đã bị chế ngự, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đúng lúc này, biến cố lại xảy ra, người đàn ông vẫn luôn im lặng đứng sau nữ sát thủ bắt đầu hành động.

Khi mọi sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào phía Long Tiểu Bảo, hắn đột ngột giơ tay, một khẩu súng lục đen ngòm chĩa thẳng vào mặt Long Hải Sinh. Rõ ràng đây là một cặp sát thủ, Long Hải Sinh mới là mục tiêu cuối cùng của chúng, còn việc ám sát Long Tiểu Bảo chỉ là để đánh lạc hướng mọi người.

Trên thực tế, chiêu này cực kỳ hiệu quả. Vốn dĩ Đại Phi và đám vệ sĩ đều vây quanh Long Hải Sinh, nhưng ngay khoảnh khắc Long Tiểu Bảo gặp nguy hiểm, tất cả mọi người đều dồn về phía Tào Đình, khiến hàng phòng thủ bên cạnh Long Hải Sinh xuất hiện sơ hở.

Gương mặt cứng nhắc của gã đàn ông trẻ lộ vẻ tàn nhẫn, ngón tay vừa động định bóp cò thì một sợi roi đen dài như linh xà quất tới. Tiếng súng vang lên, nhưng khẩu súng đã bị sợi roi cuốn bay lên không trung, không biết viên đạn đã bay đi đâu.

Chưa đợi gã đàn ông kịp phản ứng, Lợi Kiếm đã tung một cú chặt tay vào gáy hắn, đánh gục hắn xuống đất.

Thần Tiên và Lợi Kiếm vẫn luôn bảo vệ bên cạnh Tần Hạo Đông, cả hai đều là những lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm. Ngay khoảnh khắc nữ sát thủ ra tay, họ đã lập tức chuyển sự chú ý sang gã đàn ông kia và kịp thời ra tay cứu Long Hải Sinh.

Cùng lúc đó, Tần Hạo Đông cũng tung một cước đá văng nữ sát thủ, Đại Phi và những người khác lập tức lao lên khống chế cô ta.

Tiếng súng vừa rồi gây ra đôi chút hỗn loạn, cảnh sát tuần tra xung quanh lập tức chạy tới. Sau khi làm rõ tình hình, họ còng tay hai sát thủ rồi áp giải lên xe cảnh sát.

Sau khi trải qua chuyện này, Long Hải Sinh thể hiện khí chất của một đại ca xã hội đen, sắc mặt không hề thay đổi, cứ như thể người vừa bị ám sát không phải là ông ta mà là người khác vậy.

Thế nhưng Tào Đình và Long Tiểu Bảo thì không được như thế. Tào Đình sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, Long Tiểu Bảo thì ngẩn ngơ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Mãi đến khi Tần Hạo Đông dùng Thanh Mộc Chân Khí giúp thằng bé điều hòa lại, nó mới dần dần trở lại bình thường.

Thấy con trai đã ổn, Long Hải Sinh thở phào nhẹ nhõm, tiến lên nói với Tần Hạo Đông: "Tiểu Tần, lần này đa tạ cậu, nhà họ Long chúng tôi nợ cậu hai mạng người."

"Không có gì, chuyện nhỏ thôi." Tần Hạo Đông hỏi: "Hai kẻ này lai lịch thế nào? Tại sao lại ra tay với ông?"

Long Hải Sinh nói: "Long mỗ tôi tuy là người trong giang hồ, nhưng luôn có quy tắc của mình. Tôi tuyệt đối không cho phép có giao dịch ma túy trong phạm vi kiểm soát của mình, điều này vô tình chặn đường làm ăn của một số kẻ."

"Vài ngày trước có người tìm tôi, ra giá một trăm triệu để tôi mở cửa thị trường ngầm ở Giang Nam, cho phép bán ma túy tại các tụ điểm của tôi, nhưng tôi đã từ chối. Tôi đoán chắc là đám người đó chó cùng rứt giậu, hai sát thủ vừa rồi chính là do chúng phái đến."

Tần Hạo Đông thầm gật đầu, Long Hải Sinh này quả nhiên có cốt khí, vậy mà có thể cưỡng lại cám dỗ của con số một trăm triệu. Anh nói: "Ông Long, về điểm này tôi ủng hộ ông. Nếu có gì cần giúp đỡ cứ lên tiếng."

"Yên tâm đi, chút chuyện này tôi vẫn tự xử lý được." Long Hải Sinh nói: "Đợi xong buổi hòa nhạc, anh em mình đi làm vài ly."

Nói xong, ông ta dẫn Tào Đình và Long Tiểu Bảo vào sân vận động để tiếp tục xem hòa nhạc, Đại Phi và đám vệ sĩ vẫn sát sao bảo vệ bên cạnh.

Khúc nhạc đệm này nhanh chóng bị dòng người đông đúc làm cho nhạt nhòa, không mấy ai biết vừa xảy ra chuyện gì ở đây.

Sau chuyện này, mối quan hệ giữa Tần Hạo Đông và Long Hải Sinh lại gần gũi thêm một bước. Long Hải Sinh vô cùng biết ơn ân cứu mạng của Tần Hạo Đông, còn Tần Hạo Đông cũng hiểu thêm vài phần về con người Long Hải Sinh.

Sau khi Long Hải Sinh rời đi, Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút. Hiện trường quá đông người, khó tránh khỏi việc trà trộn những kẻ tạp nham, an toàn vẫn là quan trọng nhất.

Vì vậy, anh giao toàn bộ công việc ở cửa cho Trương Thiết Ngưu và những người khác, còn mình thì vào hội trường, đi tới trước sân khấu. Đối với anh, việc bảo vệ an toàn cho nhóc con bất cứ lúc nào mới là quan trọng nhất.

Vé buổi hòa nhạc hôm nay bán cực kỳ chạy, vé VIP gần sân khấu nhất có giá 5000 tệ một vé nhưng cũng đã bán sạch.

Tần Hạo Đông chọn một vị trí thích hợp giữa khu VIP và sân khấu, vừa tiện kiểm soát mọi thứ trên sân khấu, vừa không ảnh hưởng đến khán giả khác xem biểu diễn.

Lúc này, một đôi nam nữ đi tới, ngồi xuống vị trí cách Tần Hạo Đông không xa.

Người phụ nữ chừng ngoài 20, dáng người cao ráo, tóc xõa ngang vai, mặc chiếc váy ngắn màu trắng chỉ vừa đủ che mông, tay xách một chiếc túi LV. Cô ta sở hữu khuôn mặt trái xoan tự nhiên, trông khá xinh đẹp, chỉ là lớp trang điểm quá dày khiến vẻ đẹp vốn có bị che lấp.

Người đàn ông trông khoảng 30 tuổi, dáng người thấp béo, bụng bự đến mức không cần nói cũng biết, chắc chắn lúc đi tiểu sẽ không nhìn thấy "cậu nhỏ" của mình.

Gã này trên người dát toàn hàng hiệu xa xỉ, nhìn qua đã thấy đắt tiền. Trên tay đeo ba chiếc nhẫn kim cương sáng loáng và một chiếc đồng hồ vàng Omega trị giá cả triệu tệ. Lúc này tay phải gã đang ôm eo người phụ nữ, tay trái không ngừng mơn trớn đùi cô ta, hoàn toàn là bộ dạng của một kẻ háo sắc.

Hai người cứ thế ngồi cạnh nhau, trêu ghẹo nhau như chốn không người. Đúng lúc này, người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần Hạo Đông trong góc, ngạc nhiên kêu lên: "Là anh?"

Tần Hạo Đông quay đầu lại, nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Khi nhìn rõ gương mặt người phụ nữ đó, một đoạn ký ức của thân xác cũ dần hiện lên trong tâm trí anh.

Một năm trước, Tần Hạo Đông ôm một bó hoa hồng đỏ rực đứng trước mặt Lưu Vũ Tình, xúc động nói: "Vũ Tình, anh thích em, làm bạn gái anh nhé!"

Phản ứng của Lưu Vũ Tình nằm ngoài dự đoán của Tần Hạo Đông. Cô ta trợn mắt, vẻ mặt chán ghét như thể vừa chịu sự sỉ nhục lớn lao, khoa trương nói: "Tần Hạo Đông, anh có nhầm không đấy? Loại người như anh mà cũng dám tỏ tình với tôi sao?"

Tần Hạo Đông vốn là nam thần được công nhận ở trường đại học, thành tích tốt, nội tâm cũng rất kiêu ngạo. Lúc này, anh bị Lưu Vũ Tình đả kích đến mức ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ không biết làm sao.

Anh và Lưu Vũ Tình là bạn cùng lớp, bình thường hai người rất hợp ý nhau, giao lưu cũng nhiều, còn thi thoảng trêu đùa những câu chuyện nam nữ.

Trước đó, anh vốn tưởng tình cảm giữa hai người đã chín muồi, chỉ còn thiếu một lời tỏ tình, không ngờ kết quả lại như vậy.

Thấy bộ dạng ngẩn ngơ của Tần Hạo Đông, Lưu Vũ Tình khinh khỉnh hỏi: "Anh muốn theo đuổi tôi à, anh có nhà ở thành phố Giang Nam không?"

Tần Hạo Đông lắc đầu nói: "Không có!"

"Anh có xe BMW không?"

"Không có!"

"Thế anh có tiền tiết kiệm bảy con số không?"

"Đã chẳng có gì cả thì ai cho anh dũng khí để theo đuổi tôi?" Lưu Vũ Tình kiêu ngạo nói: "Anh có biết hiện giờ đang có một thiếu gia giàu có đang theo đuổi tôi không? Tài sản nhà anh ấy lên tới hàng trăm triệu, có hơn chục căn nhà ở Giang Nam, anh lấy gì mà so với người ta? Nếu là anh, anh sẽ chọn thế nào?"

Tần Hạo Đông nói: "Vũ Tình, hai người yêu nhau thì quan trọng là tình cảm, sao em phải thực dụng thế?"

Lưu Vũ Tình nói: "Tôi xinh đẹp thế này, vẻ đẹp của phụ nữ cũng như tiền bạc của đàn ông, đều là vốn liếng lớn nhất. Đã có vốn thì phải tận dụng tốt, vì hạnh phúc tương lai của chính mình mà suy tính."

Tần Hạo Đông dần tỉnh táo lại, nhận rõ Lưu Vũ Tình với vẻ ngoài thanh tú kia lại là một người phụ nữ thực dụng đến mức không màng đến cảm xúc và lòng tự trọng của anh.

Anh giơ tay vứt bó hoa hồng trong tay vào thùng rác bên cạnh, lạnh lùng nói: "Lưu Vũ Tình, tôi luôn cho rằng tình cảm quan trọng hơn tiền bạc. Tiền có thể kiếm, nhưng tình cảm thì bao nhiêu tiền cũng không mua được."

"Đừng khinh thiếu niên nghèo, tuy tôi không phải phú nhị đại, nhưng tôi có thể trở thành phú nhất đại."

Lưu Vũ Tình cười khẩy: "Anh tưởng tiền dễ kiếm thế sao? Loại người như anh thì đừng bao giờ mơ làm phú nhất đại!"

Hồi tưởng lại tất cả, khóe miệng Tần Hạo Đông hiện lên nụ cười nhạt. Thân xác cũ của mình gu cũng tệ thật, lại đi tỏ tình với loại phụ nữ này.

Gặp lại người phụ nữ vật chất này, cảm xúc của Tần Hạo Đông không hề dao động lớn. Anh thản nhiên nói: "Lưu Vũ Tình, không ngờ lại gặp cô ở đây."

Gã béo nhìn Tần Hạo Đông một cái, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Không phải chỉ phụ nữ mới hay ghen tuông, gã cũng vậy. Mỗi khi nhìn thấy người đàn ông đẹp trai hơn mình, gã luôn ghen đến chết, nhất là người đàn ông trước mắt này không chỉ đẹp trai không góc chết mà hình như còn có chút chuyện không rõ ràng với người phụ nữ của gã.

Gã hỏi: "Vũ Tình, tên này là ai thế?"

Lưu Vũ Tình vội nói: "Cưng ơi, anh đừng nghĩ nhiều, hồi bọn em còn đi học anh ta từng theo đuổi em nhưng em từ chối rồi, anh ta là bại tướng dưới tay anh đấy."

"Ồ! Hóa ra hắn chính là tên nghèo kiết xác mà em nói không biết lượng sức mình à!"

Nghe Lưu Vũ Tình nói xong, sắc mặt gã béo mới khá hơn một chút.

Tâm trạng Tần Hạo Đông bắt đầu khó chịu, sắc mặt cũng lạnh đi. Người phụ nữ này thật quá đáng, từ chối anh là quyền của cô ta, nhưng dù sao cũng là bạn học một thời, có cần phải giẫm đạp lên anh để lấy lòng đàn ông của mình như vậy không?

Lưu Vũ Tình nhìn thấy sự thay đổi sắc mặt của Tần Hạo Đông, khinh bỉ nói: "Sao? Chẳng lẽ tôi nói sai à? Việc đúng đắn nhất tôi làm trong đời này chính là chọn Tử Minh mà từ chối anh, nếu không bây giờ còn phải chịu khổ cùng anh đấy!"

[DeepSeek phụ dịch] C.192
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Tôi cũng gọi người Bảo kiện y Chương 49 Chương Năm Mươi Chương 55 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Đế vương lục Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Quá nhập vai Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 So bì thế lực Chương 98 Chương 99 Thiên Hoàng Ca Hậu Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Huyện trưởng bí thư Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Tôi đến để chứng minh Chương 146 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Đệ nhất Chương 159 Chương 160 Chương 161 Đây là do tôi vẽ Chương 163 Chương 164 Người đàn ông phía sau thành công của một người phụ nữ Chương 166 Chương 167 Chương 168 Người đồng đội không đáng tin cậy Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Hương thơm lan tỏa khắp bốn phương Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Bức họa như trò ảo thuật Chương 268 Có thể vô sỉ hơn chút nữa không? Một người đánh bại một quốc gia Chương 271 Chương 272 Khó lòng hưởng thụ ân tình mỹ nhân Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Đệ nhị Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Khoản quyên góp làm rơi cả răng giả Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Thiên giá mua tàn phương Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Trò chơi vẫn chưa kết thúc Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Ngũ Hành Ly Hỏa Trận Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Thua dưới tay một chiếc quần lót Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Dược liệu tăng giá Chương 390 Chương 391
Tiến »