Tần Hạo Đông thản nhiên nói: "Cô nói đúng, tôi không chọn cô cũng là một điều may mắn."
"Anh..."
Lưu Vũ Tình nghe ra sự châm biếm trong giọng điệu của Tần Hạo Đông, cô nói: "Chẳng lẽ anh còn không phục sao? Anh nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi đây này, Tử Minh mua cho tôi giá 80 nghìn tệ, chiếc túi LV phiên bản giới hạn này của tôi cũng 60 nghìn tệ, Tử Minh còn tặng tôi cả một chiếc xe Beetle nữa. Những thứ này anh có cho tôi được không?"
Cô hít một hơi, dường như vẫn chưa hả giận, lại tiếp tục nói: "Năm đó không phải anh từng thề thốt với tôi là muốn làm giàu đời đầu sao? Không phải nói muốn kiếm thật nhiều tiền sao? Tiền của anh đâu? Sự giàu có đời đầu của anh đâu? Chẳng lẽ là cái dùi cui trong tay anh, là bộ đồng phục bảo vệ trên người anh đó sao?"
"Tần Hạo Đông, anh đúng là càng sống càng thụt lùi. Người ta đi thực tập trong kỳ nghỉ đều vào bệnh viện, còn anh lại chạy đến đây làm một tên bảo vệ quèn. Là bạn học của anh, tôi cảm thấy xấu hổ thay đấy."
Đối với loại phụ nữ này, Tần Hạo Đông hoàn toàn không để tâm, anh mỉm cười nói: "Làm bảo vệ cũng tốt mà, có gì không tốt đâu?"
"Anh..." Lưu Vũ Tình nói nửa ngày trời, mục đích là để khiến Tần Hạo Đông cảm thấy hổ thẹn, tự trách, phải cúi đầu trước mặt cô, nào ngờ anh lại chẳng hề bận tâm. Điều này khiến cô có cảm giác như dốc toàn lực đánh vào một đống bông, khó chịu muốn chết.
"Vũ Tình, em đừng tức giận. Loại người như hắn ta vốn quen nghèo khó, cũng chẳng biết mùi vị của tiền bạc là gì, tự nhiên sẽ không thể hiểu được nghèo khổ đáng sợ đến mức nào."
Gã béo nói: "Tự giới thiệu một chút, tôi là Vương Tử Minh, nhà có ba công ty với tổng tài sản hơn trăm triệu."
"Thế này đi, nể tình cậu là bạn học của Vũ Tình, tối nay tôi mời cậu một bữa, để cậu mở mang tầm mắt xem thế nào là giới thượng lưu, để cậu cảm nhận xem cuộc sống của người giàu là như thế nào."
Lý do hắn mời Tần Hạo Đông ăn cơm đương nhiên chẳng có ý tốt lành gì, mục đích là muốn khoe khoang sự giàu có của mình, giẫm đạp lòng tự trọng của Tần Hạo Đông xuống dưới chân để xoa dịu sự tự ti trong lòng, đồng thời cũng muốn khiến Lưu Vũ Tình một lòng một dạ với mình.
Trong lòng hắn nghĩ, dù mày có đẹp trai đến mấy thì cũng chỉ là một thằng nghèo, không thể so bì với tao được.
Nào ngờ Tần Hạo Đông liếc nhìn hắn rồi nói: "Tôi không phải ai cũng ăn cơm cùng đâu. Mặt anh xấu quá, tôi nhìn anh là không nuốt nổi cơm rồi."
"Mày... đồ nghèo kiết xác, làm bộ làm tịch cái gì?" Vương Tử Minh nói rồi lấy từ trong túi ra một xấp tiền Hoa Hạ mới tinh, đặt trong lòng bàn tay: "Tối nay đi ăn với tao, số tiền này là của mày."
Trong mắt hắn, 10 nghìn tệ đủ cho một kẻ nghèo sống cả năm, Tần Hạo Đông chắc chắn sẽ vứt bỏ lòng tự trọng mà cúi đầu trước hắn. Ai ngờ Tần Hạo Đông thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp quay mặt sang hướng khác.
"Thằng nhãi, làm bộ giỏi nhỉ, tao xem mày làm bộ được đến bao giờ." Vương Tử Minh nói rồi lại lấy ra thêm một xấp tiền Hoa Hạ nữa đập vào lòng bàn tay: "20 nghìn tệ."
Lần này Tần Hạo Đông quay người còn triệt để hơn, anh xoay hẳn mặt về phía sân khấu, để mặc cái mông về phía hai người bọn họ.
"Thằng nhãi, mày quá đáng lắm rồi đấy!" Vương Tử Minh nói rồi lại lấy thêm một xấp tiền Hoa Hạ nữa: "30 nghìn tệ! Tao nói cho mày biết, làm người đừng có tham lam quá, hết cái làng này là không còn cái quán này đâu."
Đối với loại nhân vật kiểu hề hước này, Tần Hạo Đông căn bản còn chẳng buồn liếc mắt nhìn. Nhưng đúng lúc này, một bóng dáng xinh đẹp lướt tới, giọng nói ngọt ngào cất lên: "Cưng ơi, người ta nói đúng đấy, mời anh ăn cơm lại còn cho anh tiền, chuyện tốt thế này sao có thể bỏ lỡ cơ chứ."
Trong lúc nói, một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đã trực tiếp lấy đi ba xấp tiền trong lòng bàn tay Vương Tử Minh rồi nhét vào tay Tần Hạo Đông.
Tần Hạo Đông quay đầu lại nhìn, khuôn mặt quyến rũ xinh đẹp của Hồ Tiểu Tiên đang tươi cười rạng rỡ trước mắt. Anh ngạc nhiên hỏi: "Sao cô lại đến đây?"
Hồ Tiểu Tiên nũng nịu nói: "Anh là đàn ông của người ta, anh ở đây thì đương nhiên người ta phải đến rồi."
Lúc này Vương Tử Minh đứng bên cạnh đã ngây người. Bao nhiêu năm nay hắn chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp đến thế. Thế nào là khuôn mặt thiên thần, thế nào là vóc dáng ma quỷ, tất cả đều được thể hiện sống động trên người Hồ Tiểu Tiên. Sau khi Hồ Tiểu Tiên xuất hiện, Lưu Vũ Tình bên cạnh hắn lập tức trở nên mờ nhạt, nhan sắc của hai người thực sự chênh lệch quá xa.
Hai mắt hắn dán chặt vào vóc dáng đầy đặn quyến rũ của Hồ Tiểu Tiên, một lát cũng không nỡ rời đi.
Thấy dáng vẻ của Vương Tử Minh, Lưu Vũ Tình ghen tức muốn chết, cô hét lên với Hồ Tiểu Tiên: "Cô là ai vậy? Ở đây có chuyện gì của cô à?"
"Cô dì này, sao nói chuyện hung dữ thế? Tôi là bạn gái của Hạo Đông đây. Chẳng phải các người muốn mời Hạo Đông đi ăn sao? Tôi thay mặt anh ấy đồng ý rồi."
Từng cử chỉ, ánh mắt của Hồ Tiểu Tiên đều đầy vẻ quyến rũ, khiến Vương Tử Minh mê mẩn đến hồn xiêu phách lạc, nước miếng sắp chảy cả ra ngoài. Hắn thầm thề trong lòng, dù có phải tốn bao nhiêu tiền cũng nhất định phải chiếm đoạt được người phụ nữ này.
Lưu Vũ Tình lập tức như con mèo bị giẫm phải đuôi, hét lên: "Đồ hồ ly tinh, cô gọi ai là cô dì đấy?"
Nhưng chưa đợi Hồ Tiểu Tiên lên tiếng, Vương Tử Minh đã kéo cô ta ra sau lưng, quát: "Ồn ào cái gì, không thấy mất mặt à?"
Quát xong Lưu Vũ Tình, hắn lại quay sang nịnh nọt Hồ Tiểu Tiên: "Người đẹp, chúng ta đã thỏa thuận rồi nhé, đợi concert kết thúc cùng nhau đi ăn."
Chứng kiến Vương Tử Minh lấy lòng Hồ Tiểu Tiên, Lưu Vũ Tình tức đến phát điên nhưng lại chẳng dám nói nửa lời oán trách, ai bảo cô ta ham tiền của người ta làm gì.
Hồ Tiểu Tiên nói: "Được thôi, anh đẹp trai, nhưng chúng ta phải đến nhà hàng cao cấp nhé, dưới năm sao là tôi không đi đâu."
"Nhất định, nhất định rồi. Vương Tử Minh tôi mời khách thì đẳng cấp sao thấp được. Chúng ta sẽ đến khách sạn Mộng Huyễn Giang Nam, khách sạn tốt nhất thành phố Giang Nam, chuẩn trên năm sao!"
"Vậy được, không gặp không về."
Hồ Tiểu Tiên nói xong còn liếc mắt đưa tình với Vương Tử Minh, khiến gã này mê mẩn đến hồn bay phách lạc.
Vương Tử Minh thất thần cùng Lưu Vũ Tình quay về chỗ ngồi. Hồ Tiểu Tiên khoác tay Tần Hạo Đông, cười khúc khích nói: "Thế nào? Bạn gái này của anh đã giúp anh trút giận chưa?"
Tần Hạo Đông nói: "Chỉ là hai nhân vật nhỏ bé thôi, chấp họ làm gì! Tôi đâu có đồng ý đi ăn với gã béo chết tiệt đó, muốn đi thì cô tự đi mà đi."
"Để một đại mỹ nhân xinh đẹp như người ta đi ăn với gã béo đó, anh yên tâm sao? Tên đó rõ ràng không có ý tốt với tôi."
"Không yên tâm? Nếu nói không yên tâm thì tôi cũng là không yên tâm cho gã béo đó, sợ bị cô chơi cho đến chết."
Tần Hạo Đông khinh bỉ Hồ Tiểu Tiên một trận, một cao thủ ám kình nhị phẩm mà lại dám nói mình yếu đuối, e rằng cả thành phố Giang Nam này chẳng có mấy người là đối thủ của cô.
"Tôi chính là muốn chơi chết gã béo đó, ai bảo hắn bắt nạt đàn ông của tôi." Hồ Tiểu Tiên cười nói, "Vừa nãy bọn chúng hùa nhau bắt nạt anh tôi đều thấy cả. Loại người này đã thích làm màu thì chúng ta phải vả mặt hắn."
Tần Hạo Đông cũng biết Hồ Tiểu Tiên có ý tốt, nhưng vẫn nói: "Thế cũng không được, tối nay tôi đã hẹn bạn rồi, không có thời gian đi ăn với bọn họ."
"Thì có sao đâu, chúng ta đi cùng nhau cho đông vui. Đến lúc đó cứ chặt chém gã béo đó một trận, cho hắn mất máu thêm chút nữa." Hồ Tiểu Tiên nắm tay Tần Hạo Đông nói, "Dù sao người ta cũng đã đồng ý với hắn rồi, anh mà không đi thì tôi cứ kéo anh đi như thế này đấy."
Thấy ngày càng nhiều người chú ý đến chỗ mình, Tần Hạo Đông bất đắc dĩ nói: "Thôi được rồi, đợi concert kết thúc đã. Đến lúc đó tôi hỏi bạn tôi, nếu anh ấy đồng ý thì chúng ta đi, còn nếu không thì thôi."
"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ khiến anh ấy đồng ý." Hồ Tiểu Tiên cười nói.
"Sao cô vào được đây? Concert sắp bắt đầu rồi, cô mau tìm chỗ ngồi đi."
"Người ta đương nhiên là cầm vé mà vào rồi."
Hồ Tiểu Tiên lấy ra một tấm vé VIP lắc lắc trước mặt Tần Hạo Đông, rồi ngồi xuống chiếc ghế không xa, cười hì hì nhìn anh, thỉnh thoảng còn làm mặt quỷ.
Về điểm này Tần Hạo Đông cũng không thấy lạ, với tư cách là người của bộ phận đặc biệt, kiếm một tấm vé VIP là chuyện quá dễ dàng.
Một lát sau, concert cuối cùng cũng bắt đầu. Bức màn kéo lên, Âu Dương San San rạng rỡ nắm tay cô bé xinh xắn đến cực điểm bước ra từ phía sau cánh gà. Hai mỹ nhân lớn nhỏ vừa xuất hiện đã giành được những tràng pháo tay nồng nhiệt của cả khán phòng.
Hai người vừa đi vừa hát, giọng hát của Âu Dương San San cao vút du dương, giọng của cô bé thì trong trẻo ngọt ngào, hai giọng hát kết hợp với nhau một cách hoàn mỹ, bổ trợ cho nhau như tiếng hát từ thiên đường.
Vốn dĩ có rất nhiều người phản đối sự sắp xếp của Âu Dương San San, cho rằng không nên để một đứa trẻ tham gia concert quan trọng như vậy. Nhưng Đường Đường đã dùng giọng hát tuyệt vời của mình chặn đứng miệng những người đó, giành được sự yêu mến và những tràng pháo tay của tất cả khán giả tại hiện trường.
Toàn bộ buổi concert sôi động chưa từng có, nhiều người vỗ tay đến mức tê dại. Sau ba tiếng đồng hồ, concert đã khép lại thành công tốt đẹp.
Trong suốt quá trình concert, ánh mắt của Vương Tử Minh cứ dán chặt vào Âu Dương San San và Hồ Tiểu Tiên bên cạnh. Không so sánh thì không có đau thương, sau khi nhìn thấy hai siêu mỹ nhân này, nhìn lại Lưu Vũ Tình bên cạnh thì hắn chẳng còn chút hứng thú nào nữa. E rằng lúc này có bắt hắn lên giường với cô ta, hắn cũng không còn tâm trí.
Concert vừa kết thúc, hắn lập tức chạy đến bên cạnh Hồ Tiểu Tiên nói: "Tiểu thư xinh đẹp, tôi đã đặt phòng VIP số 10 ở Mộng Huyễn Giang Nam rồi, cô ngồi xe tôi cùng qua đó nhé."
Hắn cố tình nhấn mạnh việc mình đặt phòng VIP, ngụ ý muốn phô trương thân phận để thu hút sự chú ý của Hồ Tiểu Tiên. Thực ra phòng VIP số 10 là loại thấp nhất trong các phòng VIP tại Mộng Huyễn Giang Nam, so với ba phòng VIP có ban công ở phía trước thì còn kém một khoảng cách lớn.
Hồ Tiểu Tiên như không hiểu ý trong lời nói của hắn, thản nhiên nói: "Anh cứ qua trước đi, tôi và bạn trai còn có chút việc phải xử lý, lát nữa chúng tôi sẽ cùng qua."
Vương Tử Minh có chút thất vọng, nhưng vẫn nói: "Được thôi, vậy tôi đến phòng VIP đợi hai người."
Hắn cùng Lưu Vũ Tình rời khỏi sân vận động. Hồ Tiểu Tiên lắc lư vóc dáng quyến rũ đến bên cạnh Tần Hạo Đông nói: "Người đàn ông nhỏ bé, khi nào chúng ta đi đây?"
"Đợi chút." Đúng lúc này Long Hải Sinh đi tới, Tần Hạo Đông giới thiệu sơ qua tình hình rồi nói: "Anh Long, chúng ta cùng đến Mộng Huyễn Giang Nam thế nào?"
Sau khi biết Long Hải Sinh liều mạng ngăn cản ma túy thâm nhập vào thế giới ngầm Giang Nam, Tần Hạo Đông đã trực tiếp đổi cách gọi anh ta là anh Long.
Long Hải Sinh thầm vui mừng, biết rằng mối quan hệ với chàng trai trẻ này đã gần gũi thêm một tầng, anh nói: "Tôi cũng đang muốn tụ tập với chú em, nâng chén rượu, ở đâu cũng không thành vấn đề."
Nói xong, anh quay đầu lại nói với Đại Phi: "Các cậu đưa phu nhân và Tiểu Bảo về nhà trước đi."
Đại Phi nói: "Đại ca, vậy sự an toàn của anh thì sao?"
Long Hải Sinh nói: "Tôi ở cùng chú em Tần, về an toàn thì không có vấn đề gì đâu, các cậu về trước đi."
Đại Phi gật đầu, thân thủ của Tần Hạo Đông anh đã được lĩnh giáo, còn hiệu quả hơn cả trăm vệ sĩ.
Sau đó Tần Hạo Đông lại gọi Lợi Kiếm và Thần Tiên đến, sắp xếp để họ đợi cô bé và Âu Dương San San tẩy trang xong thì đưa đến Mộng Huyễn Giang Nam.
Mọi việc đã sắp xếp xong, Tần Hạo Đông, Hồ Tiểu Tiên và Long Hải Sinh cùng lên xe.
Long Hải Sinh hỏi: "Chú em Tần, cô gái này là ai vậy? Sao không giới thiệu một chút?"
Chưa đợi Tần Hạo Đông lên tiếng, Hồ Tiểu Tiên đã tranh lời nói: "Tôi là bạn gái của anh ấy."