Sắc mặt Lâm Bình Triều âm trầm đáng sợ. Vốn dĩ mọi kế hoạch đối với Lâm Mạt Mạt đều đã được sắp đặt chu toàn, nào ngờ đâu Tần Hạo Đông đột nhiên xuất hiện, khiến kế hoạch của hắn liên tiếp đổ bể.
Mặc dù trong lòng đầy rẫy hận thù, nhưng hắn không hề mất đi bình tĩnh, liền hỏi: "Đã liên lạc được với Tiết An Bang chưa?"
Theo lẽ thường, với thực lực của nhà họ Tiết ở Đế Đô, cộng thêm bản tính của Tiết An Bang, dù không có sự giúp đỡ của gia đình họ thì hắn ta cũng nên ra tay với Lâm Mạt Mạt rồi mới phải. Thế nhưng sau khi chuyện xảy ra, Tiết An Bang lại như bốc hơi khỏi không gian, không hề có lấy một chút tin tức, điều này khiến hắn vô cùng kỳ lạ.
"Liên lạc được rồi, nhưng hắn chỉ nói một câu, bảo mẹ đừng bao giờ làm phiền hắn nữa, rồi cúp máy." Nói đến đây, Trương Tú Ảnh phẫn nộ mắng: "Tên vong ơn bội nghĩa không có lương tâm này, trở mặt là không nhận người, không còn là lúc cầu xin chúng ta giúp đỡ nữa rồi."
Lâm Bình Triều đi đi lại lại hai vòng trong phòng, lòng đầy nghi hoặc. Phản ứng của Tiết An Bang tuyệt đối là không bình thường, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì dù hắn có vắt óc suy nghĩ cũng không đoán ra được.
Tuy nhiên, hắn có một dự cảm, chuyện này chắc chắn lại có liên quan đến Tần Hạo Đông.
Không được, tên Tần Hạo Đông này chính là vật cản đường, nhất định phải loại bỏ hắn, nếu không thì không cách nào đụng đến Lâm Mạt Mạt.
Trương Tú Ảnh nói: "Con trai, con thông minh như vậy, nhất định phải giúp mẹ báo thù, nghĩ cách thu dọn tên họ Tần kia đi."
"Mẹ cứ yên tâm, con sẽ có cách." Lâm Bình Triều đáp.
Đúng lúc này, Lâm Chí Cao vẫn luôn im lặng lên tiếng: "Con trai, ba ngày nữa là đại thọ 80 tuổi của ông nội con, trước lúc đó nhất định phải xử lý Tần Hạo Đông, nếu không hắn không biết sẽ còn gây ra chuyện gì nữa."
Lâm Bình Triều nham hiểm nói: "Con biết rồi, con sẽ không để hắn được yên đâu."
Sáng sớm hôm sau, tập đoàn Lâm thị làm việc như thường lệ. Lâm Bình Triều bước tới phòng nhân sự, đi thẳng vào văn phòng của phó trưởng phòng Quách Tiểu Mỹ.
"Ôi chao, anh Bình Triều, ngọn gió nào đưa anh đến đây thế?"
Hắn vừa vào cửa, một người đàn bà yêu mị đã dán sát vào người, không những khoác lấy cánh tay Lâm Bình Triều mà còn phô bày hoàn toàn khe ngực sâu không thấy đáy trước mặt hắn.
Người đàn bà này chính là Quách Tiểu Mỹ, rõ ràng đã ngoài ba mươi nhưng lại thích giả nai, gặp Lâm Bình Triều là gọi anh.
Cô ta cũng coi là có chút nhan sắc, đặc biệt là kỹ năng lấy lòng đàn ông thuộc hàng thượng thừa, cũng là một trong những tình nhân của Triệu Trung Thần.
Lão già họ Triệu bị người đàn bà này mê hoặc đến điên đảo, vì cô ta mà dốc hết sức lực, cộng thêm sự giúp đỡ của cha con Lâm Chí Cao, Quách Tiểu Mỹ mới ngồi được vào vị trí phó trưởng phòng nhân sự của tập đoàn.
"Không có gì, anh chỉ tiện đường ghé qua xem thôi."
Lâm Bình Triều vừa nói vừa không dấu vết hất cánh tay Quách Tiểu Mỹ ra. Tuy hắn cũng háo sắc, nhưng đối với loại hàng rẻ tiền này thì hắn chẳng thèm để mắt tới.
Hắn ngồi trên ghế sô pha hỏi: "Tiểu Mỹ, công việc gần đây thế nào? Có thuận lợi không?"
Quách Tiểu Mỹ lại sáp lại gần Lâm Bình Triều ngồi xuống, nũng nịu nói: "Cảm ơn anh Bình Triều đã quan tâm, cũng khá tốt ạ."
Lâm Bình Triều nói: "Thực ra với năng lực của em, làm trưởng phòng nhân sự cũng là dư sức."
Mắt Quách Tiểu Mỹ sáng rực lên, cô ta cố ý cọ bộ ngực đang dán sát vào tay Lâm Bình Triều mấy cái rồi nói: "Anh Bình Triều, anh nói thật sao? Vậy khi nào mới có thể đề bạt em làm trưởng phòng chính thức đây?"
Vị trí phó trưởng phòng cô ta đang ngồi chỉ là cái danh hữu danh vô thực, bình thường không có quyền lực gì trong tay, nên cô ta đã thèm khát vị trí trưởng phòng từ lâu rồi.
Lâm Bình Triều nhìn cô ta, nói: "Chỉ cần em giúp anh làm xong một việc, vài ngày nữa anh sẽ để em ngồi vào ghế trưởng phòng. Phải biết rằng anh là cháu đích tôn duy nhất của ông nội, vị trí tổng giám đốc tương lai chắc chắn là của anh."
"Đó là đương nhiên, ai mà chẳng biết năng lực của anh Bình Triều hơn hẳn người đàn bà Lâm Mạt Mạt kia, sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành tổng giám đốc tập đoàn."
Sau khi Quách Tiểu Mỹ nịnh nọt đầy vẻ lấy lòng, cô ta hỏi: "Anh Bình Triều, anh cần em làm gì ạ? Chỉ cần anh lên tiếng, dù có là lên núi đao xuống biển lửa, em cũng làm cho anh."
Lâm Bình Triều nói: "Em cũng là người nhà, có chuyện gì anh cũng không giấu em. Gần đây tập đoàn có một bác sĩ chăm sóc sức khỏe tên là Tần Hạo Đông, thằng nhóc này rất đáng ghét, có hiềm khích lớn với anh. Chỉ cần em giúp anh tống cổ nó vào đó vài ngày, ghế trưởng phòng nhân sự sẽ là của em."
"Chuyện này đơn giản mà, chẳng phải chỉ là thu dọn một tên bác sĩ nhỏ thôi sao, việc này em rành nhất. Hơn nữa, anh họ em mấy hôm trước vừa nhậm chức phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự, chỉ cần em lên tiếng, để thằng nhóc đó vào đó ngồi một năm nửa năm cũng chẳng thành vấn đề."
Quách Tiểu Mỹ đầy vẻ phấn khích, nhưng khi nói được một nửa, cô ta chợt nhận ra điều gì đó, hỏi: "Anh Bình Triều, anh nói người này sẽ không phải là bạn trai của tổng giám đốc đó chứ?"
Kể từ sau cuộc họp hội đồng quản trị lần trước, mối quan hệ giữa Lâm Mạt Mạt và Tần Hạo Đông đã được truyền thông công khai, hiện giờ đã lan truyền khắp tập đoàn, không còn là bí mật gì nữa.
"Không sai, chính là người đó."
"Cái này... cái này không hay lắm đâu nhỉ?" Quách Tiểu Mỹ vẫn có chút sợ hãi.
"Sao, chẳng lẽ em còn trông chờ Lâm Mạt Mạt đề bạt em làm trưởng phòng sao?" Lâm Bình Triều nói: "Đừng quên, em vốn dĩ là người của chúng ta và giám đốc Triệu, dù em có lấy lòng Lâm Mạt Mạt thế nào, cô ta cũng sẽ coi em là cái gai trong mắt. Hơn nữa, chẳng bao lâu nữa anh sẽ là tổng giám đốc, em còn quan tâm cô ta làm gì."
Quách Tiểu Mỹ do dự một chút, đúng là như vậy. Sự đã rồi, cô ta cũng chỉ có thể buộc mình vào con tàu này của Lâm Bình Triều, không thể trông cậy vào Lâm Mạt Mạt được nữa.
Nghĩ đến đây, cô ta nói: "Được thôi, em làm, đến lúc đó đừng quên lời hứa của anh đấy."
"Yên tâm đi, anh xưa nay nói là giữ lời, chỉ cần em làm tốt việc này, anh chắc chắn sẽ sắp xếp cho em vào vị trí trưởng phòng."
Lâm Bình Triều nói xong cũng không ở lại lâu, sau khi rời khỏi văn phòng của Quách Tiểu Mỹ, khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười lạnh. Hắn hiểu rất rõ Quách Tiểu Mỹ, người đàn bà này dựa vào cơ thể mình để bò lên giường của biết bao nhiêu người đàn ông, dù là giới hắc đạo hay bạch đạo đều có quan hệ rất sâu.
Cho nên để Quách Tiểu Mỹ đi chỉnh Tần Hạo Đông là thích hợp nhất, dù không thành công thì cũng không ảnh hưởng quá lớn đến bản thân hắn. Người này hành sự vô cùng nham hiểm, dù đã căm ghét Tần Hạo Đông đến cực điểm, nhưng trước phút cuối cùng hắn sẽ không bao giờ đối đầu trực diện.
Sau khi tiễn Lâm Bình Triều đi, Quách Tiểu Mỹ suy nghĩ một hồi, muốn tống Tần Hạo Đông vào tù, cách tốt nhất là dùng mỹ nhân kế dụ dỗ hắn, sau đó làm nhục danh tiếng của hắn trong toàn tập đoàn, rồi lại đến chỗ anh họ mình tố cáo một tiếng, như vậy kiểu gì cũng có thể khiến hắn ngồi tù ba năm hai năm.
Nghĩ đến đây, Quách Tiểu Mỹ rời khỏi văn phòng, đi thẳng về phía phòng y tế.
Sau khi Tần Hạo Đông đi làm, đang ngồi trong văn phòng uống trà trò chuyện cùng Trương Chí Kiệt.
Kể từ khi mối quan hệ của hắn với Lâm Mạt Mạt được công khai trong tập đoàn, không còn nữ nhân viên nào dám đến làm phiền hắn nữa, không ai có lá gan dám đào góc tường của tổng giám đốc. Dù có vài người đến khám bệnh, cũng là khám xong rồi đi ngay, nên phòng y tế bỗng chốc trở nên nhàn rỗi.
Trương Chí Kiệt từ sau khi uống "Cường Cân Tráng Cốt Đan" của Tần Hạo Đông, cơ thể khỏe mạnh vô cùng, đối với Tần Hạo Đông tràn đầy cảm kích và kính trọng, ngày nào cũng đến văn phòng thật sớm, chuẩn bị trà nước và trái cây cho hắn.
Trò chuyện với Trương Chí Kiệt một lúc, điện thoại của Tần Hạo Đông reo lên, hắn nhìn qua, là Nạp Lan Vô Hà gọi tới.
Sau khi bắt máy, hắn hỏi: "Đại cảnh sát, lại có vụ án gì rồi sao?"
"Ai bảo chứ, không có vụ án thì tôi không thể tìm anh được sao?" Nạp Lan Vô Hà có chút bất mãn nói: "Hôm nay tôi được nghỉ, buổi trưa mời anh đi ăn, có thời gian không?"
"Hiếm lắm mới có chuyện đội trưởng Nạp Lan mời khách, nhưng bây giờ còn sớm quá, không thể vừa đi làm đã bỏ vị trí được, hơn nữa bây giờ nhà hàng cũng chưa mở cửa mà."
Nạp Lan Vô Hà nói: "Vậy tôi qua tìm anh, lát nữa buổi trưa cùng đi."
"Được thôi, tôi đang ở phòng y tế của tập đoàn Lâm thị, cứ đến thẳng đây là được."
Quách Tiểu Mỹ đứng trước cửa phòng y tế tính toán lại kế hoạch của mình, rồi đẩy cửa bước vào, lúc này Tần Hạo Đông vừa cúp điện thoại.
Cô ta dựa vào việc có Triệu Trung Thần và cha con Lâm Chí Cao làm hậu thuẫn, đã quen thói hống hách trong tập đoàn, bước lớn đến trước mặt Tần Hạo Đông và Trương Chí Kiệt, hếch cằm hỏi: "Ai là Tần Hạo Đông?"
"Là tôi đây." Tần Hạo Đông nhạy bén cảm nhận được một luồng địch ý từ người đàn bà này, đánh giá cô ta một chút rồi nói: "Chị gái, tìm tôi có việc gì không?"
"Cái gì? Anh gọi ai là chị gái đấy?"
Phụ nữ xưa nay luôn coi trọng tuổi tác của mình, đặc biệt là loại phụ nữ dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm như Quách Tiểu Mỹ, nên một câu "chị gái" của Tần Hạo Đông giống như chọc vào dây thần kinh của cô ta, lập tức trợn tròn mắt hét lên.
"Xin lỗi, tôi không nên gọi cô là chị gái." Tần Hạo Đông nhìn Quách Tiểu Mỹ vô cùng nghiêm túc nói: "Chào cô tiểu thư!"
"Phụt!" Trương Chí Kiệt vừa uống một ngụm trà hoa nhài vào miệng, nghe thấy lời của Tần Hạo Đông, nhất thời không nhịn được, phụt một cái phun hết lên người Quách Tiểu Mỹ.
Nhưng vị trí này cũng quá là khó xử, phun đúng vào dưới bụng của Quách Tiểu Mỹ, trông cứ như là vừa tè dầm ra váy vậy, buồn cười nhất là còn có một bông hoa nhài màu vàng kim, vừa vặn dính ngay ở chỗ đó.
Quách Tiểu Mỹ lập tức thét lên chói tai: "Đồ khốn, cái váy này là nhà thiết kế người Pháp làm riêng cho tôi đấy, giá hơn 10 nghìn tệ đấy, anh đền cho tôi..."
Trương Chí Kiệt ở trong công ty xưa nay luôn làm người khép nép, bình thường không dám đắc tội với ai, hơn nữa Quách Tiểu Mỹ còn là phó trưởng phòng nhân sự, bên trên còn có rất nhiều người, nên anh ta luôn phải nịnh nọt lấy lòng.
Giờ nghe nói một cái váy hơn 10 nghìn tệ, anh ta lập tức sợ rúm người, phải biết rằng lương một tháng của anh ta chỉ có vài nghìn tệ, chính là không ăn không uống cũng phải hai ba tháng mới đền nổi.
Tần Hạo Đông lại không thèm để ý nói: "Một cái váy hơn 10 nghìn, định tống tiền đấy à? Thích đi kiện ở đâu thì đi, chúng tôi không đền."
"Anh..."
Quách Tiểu Mỹ tức đến mức muốn chết, nhưng bỗng nhiên nhớ ra mục đích hôm nay mình đến đây. Vốn dĩ cô ta vào cửa là muốn hãm hại Tần Hạo Đông sàm sỡ, không ngờ ba câu bốn câu đã bị dẫn vào rãnh, thành ra nông nỗi này.
Cô ta hít sâu một hơi, bình tĩnh lại cảm xúc rồi nói với Trương Chí Kiệt: "Anh, ra ngoài!"
"Không phải bắt tôi đền váy sao? Sao lại bảo tôi ra ngoài rồi." Trương Chí Kiệt ngạc nhiên hỏi.
"Anh ra ngoài đi, tôi không bắt anh đền nữa."
Quách Tiểu Mỹ vẫn biết cái nào nhẹ cái nào nặng, hơn nữa cái váy này của cô ta là hàng giả mua trên mạng với giá vài trăm tệ, cái gọi là hơn 10 nghìn kia đều là thổi phồng lên để làm màu.
"Vậy được, tôi ra ngoài đây, hai người cứ nói chuyện."
Trương Chí Kiệt nói xong liền quay đầu định rời đi.
"Đợi đã!" Tần Hạo Đông gọi anh ta lại, nói: "Bác sĩ Trương, anh cứ ở lại đi, nếu chỉ còn lại hai chúng ta, thật sự tạo ra scandal gì đó thì danh dự của tôi sẽ bị tổn hại đấy."
Hắn vừa nói xong, Quách Tiểu Mỹ lập tức như một con mèo bị dẫm phải đuôi, hét lên: "Anh nói cái gì? Bà đây là phụ nữ, cho dù có chịu thiệt cũng là tôi chịu thiệt có được không?"
Tần Hạo Đông lắc đầu, khinh bỉ nói: "Phụ nữ cũng chia làm nhiều loại, giống như loại đàn bà như cô, ở cùng với cô sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi."
Lời này của hắn cũng không phải nói bừa, từ lúc cô ta bước vào cửa, hắn đã cảm nhận được trên người Quách Tiểu Mỹ có hơi thở của ít nhất mười mấy người đàn ông, không cần nói cũng biết đời tư của người đàn bà này hỗn loạn đến mức nào.
"Anh..."
Quách Tiểu Mỹ dù tức đến mức hai mắt phun lửa, nhưng đối với Tần Hạo Đông lại chẳng có cách nào. Cô ta quay đầu nói với Trương Chí Kiệt: "Anh có ra ngoài không, không ra thì đền váy cho tôi."
"Vì sự trong sạch của bác sĩ Tần, tôi vẫn nên ở lại thì hơn."
Mặc dù vô cùng sợ phải đền bù, nhưng Trương Chí Kiệt cuối cùng vẫn chọn nghĩa khí, ở lại bầu bạn với Tần Hạo Đông.