Tần Hạo Đông sợ bà nội lo lắng, liền nói: "Bà nội, chuyện này bà không cần bận tâm đâu, phòng khám của ông nội cũ nát quá rồi, vài ngày nữa chúng ta xây cái mới, xây cái thật lớn."
Lý Thục Lan cũng phụ họa: "Đúng vậy mẹ, Tiểu Đông khó khăn lắm mới về, mẹ đừng bận tâm mấy chuyện đó nữa, chúng ta ra sân nói chuyện đi."
"Không quản, bà già này chẳng quản gì hết, ông già muốn làm gì thì làm, đi, chúng ta ra sân nói chuyện."
Tả Lan Chi nói xong liền nắm tay Tần Hạo Đông, đi xuyên qua phòng khám để ra cái sân phía sau, ngồi xuống một chiếc ghế tre rồi kéo Tần Hạo Đông ngồi cạnh mình.
Bà nội vốn có hai đứa cháu nội đích tôn, nhưng vì hai cô con dâu tính tình chua ngoa đanh đá, nên hai đứa cháu đó từ nhỏ đã không gần gũi với bà, một năm chẳng gặp mặt được mấy lần, mà có đến thì cũng chỉ chìa tay xin tiền bà. So sánh ra, Tả Lan Chi càng thương yêu Tần Hạo Đông, đứa cháu lớn lên bên cạnh bà, ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn hơn cả cháu ruột.
Tần Hạo Đông cũng vô cùng thân thiết với bà nội, nắm lấy tay Tả Lan Chi hỏi: "Bà nội, vừa rồi bà đi đâu thế? Sao cháu không thấy bà?"
Tả Lan Chi đáp: "Còn đi đâu nữa? Đi vận động mấy bà bạn già tìm vợ cho cháu đấy. Cả buổi chiều nay không uổng phí, ngày mai bà đã hẹn trước ba cô gái cho cháu rồi, sáng sớm mai đi xem mắt với bà."
Bà nội vừa dứt lời, Vương Như Băng ở bên cạnh đã che miệng cười khúc khích. Tần Hạo Đông mặt mày nhăn nhó nói: "Cái gì, xem mắt ạ? Bà nội, cháu còn chưa tốt nghiệp đại học, vội vàng xem mắt làm gì?"
"Cháu không phải còn một năm nữa là tốt nghiệp sao? Bây giờ định chuyện hôn nhân, năm sau tốt nghiệp là cưới luôn, chuyện tốt như vậy còn gì bằng. Bây giờ đàn ông Trung Quốc nhiều mà phụ nữ ít, chuyện yêu đương không nắm bắt nhanh là không được đâu, hơn nữa bà còn đang mong được bế chắt nội đây này."
Tần Hạo Đông toát mồ hôi hột: "Bà nội, chuyện yêu đương thật sự không vội, hơn nữa bây giờ là thời đại nào rồi, làm gì còn chuyện xem mắt nữa."
"Sao lại không vội, chuyện này cháu nhất định phải nghe lời bà." Tả Lan Chi nói, "Tiểu Đông, từ khi ông nội cháu đón cháu về nhà họ Lý của chúng ta, chúng ta đã coi cháu như cháu ruột rồi. Lỡ mai này cha mẹ ruột của cháu có tìm đến, chúng ta cũng đã cưới vợ cho cháu xong xuôi, ông nội và bà cũng có thể yên tâm mà giao lại cháu."
"Bà nội..." Tần Hạo Đông nghẹn lời, trong lòng dâng lên một nỗi cảm động sâu sắc.
Lý Thục Lan ở bên cạnh nói: "Bà nội nghe tin hôm nay con về là lập tức chạy đi tìm vợ cho con đấy, xem ra chuyện xem mắt này con không trốn được rồi."
Tần Hạo Đông bất đắc dĩ, đành nói: "Bà nội, nói thật với bà, cháu đã có bạn gái rồi, nên không cần phải đi xem mắt nữa."
"Thằng nhóc thối, muốn lừa bà nội à? Đừng tưởng bà già rồi mà dễ bị qua mặt. Có bạn gái mà trước đây sao không nói? Bà vừa bắt đi xem mắt là cháu có bạn gái ngay, trừ khi bây giờ cháu đưa cô ấy tới đây, nếu không sáng mai nhất định phải đi xem mắt cho bà."
"Bà nội, những gì cháu nói đều là thật, hay là bây giờ cháu gọi điện cho cô ấy, để bà nói chuyện với cô ấy vài câu nhé."
Bà nội hào hứng nói: "Thật sao? Có vợ thật rồi à? Vậy cháu gọi điện ngay đi, bà muốn trò chuyện với cháu dâu một chút."
Để tránh việc phải đi xem mắt, Tần Hạo Đông đành phải bấm số gọi cho Lâm Mạt Mạt, ai ngờ điện thoại vừa kết nối thì bên kia đã vang lên thông báo máy đã tắt.
"Cái này..." Tần Hạo Đông cũng bó tay, anh biết Lâm Mạt Mạt mỗi khi họp đều tắt máy, xem ra cô đang bận họp rồi.
"Tiểu Đông, gọi được chưa?" Tả Lan Chi mong chờ hỏi.
"Bà nội, điện thoại cô ấy tắt máy rồi, có lẽ bên đó đang bận, hay là để mai chúng ta gọi lại nhé?"
"Thằng nhóc thối, cháu lại lừa bà nội, làm gì có chuyện trùng hợp thế chứ." Thấy không thể nói chuyện với cháu dâu, bà nội lập tức thay đổi sắc mặt, "Sáng mai cháu cứ đi xem mắt cho bà, đừng hòng lừa bà thêm lần nữa."
Lý Thục Lan cười khẩy: "Tiểu Đông, xem ra ải xem mắt này con không trốn nổi đâu, mà đây cũng là chuyện tốt, lỡ đâu lại gặp được cô gái con thích thì sao."
"Ưm..." Tần Hạo Đông cạn lời, chưa bao giờ nghĩ tới việc mình lại có ngày phải đi xem mắt.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, bốn người lần lượt đi vào. Tả Lan Chi ngoảnh đầu nhìn lại, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
Người bước vào là hai cặp vợ chồng trung niên, đi trước là con trai cả của Lý Thanh Sơn là Lý Thành cùng vợ là Trương Phượng, đi sau là con trai thứ Lý Tài cùng vợ là Triệu Hải Lệ.
Vợ chồng Lý Thanh Sơn có hai con trai và một con gái, con gái út Lý Thục Lan vô cùng hiếu thảo, ngày thường hay đến thăm hai ông bà, còn hai đứa con trai cơ bản chỉ Tết mới về thăm một lần, mà lần nào cũng vì chuyện đòi tiền ông bà mà cãi vã không vui. Tết năm ngoái thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng đâu, không hiểu sao hôm nay lại đột nhiên xuất hiện.
Muốn vào sân nhà họ Lý, bắt buộc phải đi qua phòng khám ở cửa. Lúc vào nhà, Lý Thành nhìn thấy cảnh đổ nát đầy sân, liền nói: "Bố, chuyện này là sao? Phòng khám sao lại bị người ta đập phá thế này?"
Chưa đợi Lý Thanh Sơn lên tiếng, người con thứ là Lý Tài đã nói: "Đập là đúng rồi, vừa hay căn nhà này sắp giải tỏa, đập đi cho đỡ rắc rối."
Lý Thanh Sơn vốn đang ngồi uống trà, nghe Lý Tài nói vậy liền đặt mạnh chén trà xuống bàn, giận dữ quát: "Đồ súc sinh, mày nói cái gì đấy?"
"Thì vốn là vậy mà, nhà mình sắp giải tỏa tới nơi rồi, giữ cái phòng khám cũ nát này làm gì? Dù sao cũng chẳng kiếm được tiền..."
Lý Thanh Sơn lập tức nổi nóng, quát lớn: "Thằng súc sinh, mày cút ra ngoài cho tao, ông già này dù có chết cũng phải chết ở đây, tao xem đứa nào dám đụng vào nhà của tao."
Lý Tài định nói thêm gì đó nhưng bị vợ hắn là Triệu Hải Lệ kéo lại phía sau: "Cái miệng thối của ông chẳng biết nói năng gì cả, cứ mở miệng là làm bố tức giận."
Triệu Hải Lệ dạy dỗ Lý Tài xong, liền quay sang Lý Thanh Sơn với vẻ mặt nịnh nọt: "Bố, Lý Tài nó chỉ được cái miệng thối thôi, không biết nói năng, bố đừng giận."
Thấy bộ dạng nịnh bợ của Triệu Hải Lệ, Tần Hạo Đông vô cùng kinh ngạc. Người đàn bà này vốn nổi tiếng chua ngoa đanh đá, chưa bao giờ coi ông cụ ra gì, trước đây toàn là ả xúi giục Lý Tài cãi nhau với ông cụ, sao hôm nay đột nhiên lại trở nên hiểu chuyện thế này?
Nếu nói Triệu Hải Lệ đột nhiên thay tính đổi nết, thì đánh chết Tần Hạo Đông cũng không tin. Người ta thường nói chó không bao giờ bỏ được thói ăn phân, cái tính của người đàn bà này đời này không bao giờ khá lên được. Nay ả đột nhiên đến lấy lòng Lý Thanh Sơn, chắc chắn là có mục đích, nếu không đời nào ả làm vậy.
Người con cả Lý Thành cũng nói theo: "Đúng đó bố, con và thằng hai cũng ít khi về, cha con mình khó khăn lắm mới gặp nhau, bố đừng giận nữa."
Dù sao cũng là con ruột, nghe hai đứa nói vậy, sắc mặt Lý Thanh Sơn cũng dịu đi đôi chút.
"Nói đi, các người về đây làm gì?"
Trương Phượng nói: "Bố, bố nói gì vậy, chúng con là con trai con dâu của bố, về thăm bố chẳng lẽ không phải là đạo lý sao?"
Tả Lan Chi nói: "Thôi đi, tôi và bố anh tuy đã già nhưng chưa lú lẫn, không có việc gì thì chắc chắn các người không về đây đâu, có chuyện gì thì nói thẳng ra đi."
Lý Thành cười gượng, kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trước mặt Lý Thanh Sơn, nói: "Bố, mẹ, nếu đã vậy thì chúng con xin nói thẳng, hôm nay con và thằng hai về đây đúng là có việc muốn bàn bạc với hai người."
Lý Thanh Sơn nhìn nó, rồi lại nhìn Lý Tài, cười lạnh nói: "Sao, lại đến tìm ông già này đòi tiền à?"
Trương Phượng nói: "Bố, bố nói gì vậy, bố kiếm được chút tiền cũng không dễ dàng gì, chúng con sao dám đòi tiền bố mãi được."
Tần Hạo Đông trong lòng càng thêm nghi hoặc, bốn người này trước đây ra sao anh quá rõ, thường xuyên vì đòi tiền mà cãi nhau với hai ông bà đến mức không nhìn mặt nhau, hôm nay tất cả đều thay tính đổi nết? Chuyện này không bình thường, xem ra chắc chắn là có âm mưu lớn hơn.
Lý Thành nói: "Chuyện là thế này, con trai con, cũng chính là cháu đích tôn của bố, năm nay đã 28 tuổi rồi, mấy hôm trước vừa quen một cô bạn gái, dự định cưới ngay, giờ chỉ thiếu mỗi căn nhà tân hôn thôi."
"Mua một căn nhà khoảng 100 mét vuông ở huyện Ngũ Phong chúng ta cũng mất khoảng 50 vạn, hoàn cảnh nhà con bố cũng biết đấy, căn bản không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, nhưng không có nhà thì bên nhà gái không đồng ý, bây giờ thực sự khó quá..."
Nó vừa nói xong, Triệu Hải Lệ huých tay Lý Tài, Lý Tài vội vàng tiếp lời: "Bố, đứa cháu thứ hai của bố là Đông Hải năm nay tốt nghiệp đại học, đã tìm được công việc ở nội thành Giang Nam, nó cũng lớn tuổi rồi, rất cần tìm bạn gái, nhưng ở Giang Nam không có nhà thì căn bản không tìm được đối tượng."
"Tuy thằng bé khá có năng lực nhưng mới đi làm cũng chẳng có tích góp gì, tiền đặt cọc mua nhà vẫn là chúng ta nên lo, giá nhà ở Giang Nam đắt hơn huyện mình, tiền cọc này thế nào cũng phải cần 50 vạn..."
Nó vừa nói đến đây, Lý Thanh Sơn liền hừ lạnh một tiếng: "Nói đi nói lại thì cũng là tìm ông già này đòi tiền chứ gì. Tôi nói cho các người biết, tôi đã cưới vợ, mua nhà cho hai đứa rồi, coi như đã làm tròn trách nhiệm của người làm cha, còn chuyện của con các người thì tự các người mà lo liệu, ông già này không có tiền."
Lý Thành nói: "Chúng con biết bố không có nhiều tiền như vậy, nhưng chúng con nghe ngóng được, nhà mình sắp giải tỏa rồi. Con có người bạn làm ở công ty bất động sản Thiên Bảo, nó bảo với con rằng căn nhà này của bố vị trí đẹp, diện tích lại rộng, chỉ cần bố đồng ý là lập tức chuyển 100 vạn vào tài khoản của chúng con."
"Có 100 vạn này, con và thằng hai mỗi người 50 vạn, vấn đề của hai đứa cháu nội đều được giải quyết."
Tần Hạo Đông lúc này mới vỡ lẽ, trách sao bốn người này hôm nay như biến thành người khác, hóa ra là nhắm vào căn nhà của ông cụ.
Lý Thục Lan vốn im lặng nãy giờ, nghe đến đây không thể nhịn được nữa, liền nói: "Căn nhà này là của bố và mẹ, sau khi giải tỏa các người lấy hết tiền đi thì để họ ở đâu? Chẳng lẽ bắt họ ra đường ở sao?"
Lý Thành nói: "Đương nhiên là không rồi, con và thằng hai đã bàn bạc rồi, đợi sau khi giải tỏa, ba người chúng con sẽ cùng góp tiền thuê cho bố mẹ một căn nhà, dù sao hai ông bà cũng chỉ có hai người, không cần ở rộng đâu, chỉ cần hai ba mươi mét vuông là đủ dùng rồi."
Lý Tài phụ họa: "Đúng vậy, bố mẹ không phải còn chút tiền lương hưu sao, hai người cộng lại cũng hơn 2000 tệ, sinh hoạt cơ bản là không thành vấn đề."
Lý Thục Lan nói: "Hai người các anh thật là tính toán kỹ quá nhỉ, dựa vào đâu mà bán nhà của bố mẹ, tiền thì các anh lấy hết, rồi bắt ba chúng ta cùng thuê nhà?"
Lý Thành nói: "Sao, bảo cô góp chút tiền thuê nhà mà cô không chịu à? Bình thường chẳng phải hay giả vờ hiếu thảo lắm sao? Giờ bảo bỏ ra chút tiền dưỡng già đã không chịu nổi rồi à?"
Lý Tài nói: "Tôi thấy cô là đang ghen tị vì anh em tôi được thừa kế căn nhà này thì có. Tôi nói cho cô biết, chúng tôi họ Lý, là con trai nhà họ Lý, cô dù sao cũng là người ngoài, từ xưa đến nay tài sản đều do con trai thừa kế, không có phần của con gái, nên cô bỏ cái ý định đó đi."
Triệu Hải Lệ mỉa mai: "Tôi cứ thắc mắc sao hai mẹ con cô ngày nào cũng chầu chực ở chỗ bà nội, cứ tưởng là hiếu thảo thật, hóa ra là nhắm vào căn nhà này. Nhưng chồng tôi nói đúng đấy, cô có nhắm vào cũng vô ích, căn nhà này chắc chắn là của chúng tôi."
Chứng kiến người anh ruột của mình nói ra những lời như vậy, Lý Thục Lan tức giận đến run người: "Tôi giả vờ hiếu thảo hồi nào? Bố mẹ nuôi chúng ta khôn lớn, chuyện thất đức như thế tôi không làm nổi. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tranh giành căn nhà này, nhưng bố mẹ tôi nhất định phải phụng dưỡng, chuyện thuê nhà tôi không làm, có thể đón hai ông bà về nhà tôi ở."
Lý Thành nói: "Đây là lời cô nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có quay lại đòi tiền thuê nhà chúng tôi."