Toàn bộ hội trường lúc này như nổ tung, chẳng ai hiểu nổi gã thanh niên này rốt cuộc muốn làm gì? Vừa đập vỡ một bức tượng Phật ngọc, giờ lại xé nát bức tranh được cho là bút tích thật của Ngô Đạo Tử, chẳng lẽ hắn muốn dồn người ta vào đường cùng hay sao?
"Họ Tần kia, tôi liều mạng với anh!"
Lòng Lâm Bình Triều lúc này như tan nát. Bức tượng Phật ngọc trị giá 12 triệu bị đập nát thì cũng đành thôi, dù sao đó cũng là loại Dương Chi Huyết Ngọc, nhưng bức tranh Ngô Đạo Tử mua với giá 20 triệu này lại bị xé toạc ngay trước mắt, làm sao ông ta không đau lòng cho được.
Cơn giận dữ tột độ khiến ông ta mất đi lý trí trong chốc lát, nhe nanh múa vuốt định lao về phía Tần Hạo Đông, may mà được Lâm Chí Cao và Lâm Chí Viễn đứng cạnh ngăn lại.
Sắc mặt Lâm Khiếu Thiên trầm xuống, ông cũng cảm thấy Tần Hạo Đông làm việc hơi quá đáng. Quan trọng là đây là bút tích thật của Ngô Đạo Tử, ông đã tìm kiếm bao nhiêu năm mà không thấy, nay cháu trai dâng lên, vậy mà tận mắt chứng kiến nó bị xé làm đôi.
Quách Phong kinh ngạc nhìn Tần Hạo Đông hỏi: "Bác sĩ Tần, ý này là sao? Chẳng lẽ bức tranh này có vấn đề gì ư?"
Tần Hạo Đông bình thản đáp: "Vấn đề thì không có vấn đề gì lớn, chỉ là một bức tranh giả thôi. Hôm nay đem nó làm quà mừng thọ cụ già là không tôn trọng, nên tôi xé nó đi."
"Tranh giả? Không thể nào! Tôi đã giám định qua rồi, đây đích thị là bức 'Bách Liên Đồ' do chính tay Ngô Đạo Tử để lại." Quách Phong không thể tin nổi nói.
Lâm Bình Triều bình tĩnh lại đôi chút, nhưng vẫn giận dữ hét lên: "Tần Hạo Đông, anh đừng có nói bậy! Đây tuyệt đối là bút tích thật của Ngô Đạo Tử, hôm nay anh nhất định phải đền tranh cho tôi!"
Tần Hạo Đông dửng dưng đáp: "Tôi nói nó là giả, thì nó chính là giả."
Lâm Bình Triều quát: "Dựa vào cái gì? Chẳng lẽ anh còn giám định chuẩn hơn cả chủ nhiệm Quách sao?"
Quách Phong cũng lên tiếng: "Anh Tần, anh làm vậy thật sự quá lỗ mãng rồi. Tôi đã giám định, đây tuyệt đối là hàng thật. Hơn nữa, dù có là tranh giả thì cũng đạt đến trình độ giả như thật, giá trị chắc chắn trên mười triệu."
Nghe Quách Phong nói xong, Lâm Bình Triều lập tức tự tin hơn hẳn, nói: "Đúng vậy, bức tranh này tôi đã bỏ ra 20 triệu để mua, anh nhất định phải đền cho tôi."
Tiền Đa Đa thấy Tần Hạo Đông sắp gặp rắc rối, liền hỏi: "Anh Tần, anh nói bức tranh này là giả, có căn cứ gì không?"
"Không có căn cứ gì cả."
Lời vừa dứt, hội trường lại một lần nữa bùng nổ. Không có căn cứ mà tùy tiện xé nát bức tranh cổ trị giá 20 triệu của người ta, tên này điên rồi sao?
Lâm Bình Triều tức đến mức phổi như muốn nổ tung, gã họ Tần này rõ ràng là đang cố tình gây khó dễ cho mình. Nhưng chưa đợi ông ta kịp nói, Tần Hạo Đông lại thản nhiên bổ sung: "Bởi vì bức này là do tôi vẽ."
Dù giọng điệu của Tần Hạo Đông rất bình thản, âm lượng cũng không lớn, nhưng mỗi câu anh nói ra hôm nay đều như một quả bom, một lần nữa gây nên làn sóng dữ dội trong hội trường.
"Thanh niên này là ai vậy? Chém gió cũng phải có chừng mực thôi chứ, lại dám nói bút tích thật của Ngô Đạo Tử là do mình vẽ..."
"Chủ nhiệm Quách đã nói là hàng thật rồi, hắn lại dám nhận là mình vẽ, tưởng mình là Họa Thánh Ngô Đạo Tử chắc?"
"Cuồng vọng, quá cuồng vọng! Nghe nói hắn là bạn trai mới của đại tiểu thư, Mạt Mạt thật quá hồ đồ, chọn người không thể chỉ nhìn mặt được..."
Không chỉ người khác không tin, ngay cả Quách Phong cũng kinh ngạc nói: "Cái gì? Anh Tần, anh nói đây là do anh vẽ? Không thể nào! Đây không chỉ là bút pháp của Ngô Đạo Tử, mà rõ ràng là một bức tranh cổ, anh mới ngoài hai mươi tuổi, sao có thể là người vẽ được?"
"Họ Tần kia, anh bốc phét cũng phải có giới hạn thôi! Nếu bức tranh này là anh vẽ, tôi không những không bắt anh đền, mà còn đưa thêm cho anh 20 triệu nữa."
Lâm Bình Triều nói ra những lời này, một là vì tức điên lên, hai là muốn giẫm nát mặt mũi của Tần Hạo Đông, bởi đánh bại Tần Hạo Đông lúc này cũng đồng nghĩa với việc hạ nhục Lâm Mạt Mạt.
Tần Hạo Đông nói: "Không tin đúng không? Vậy tôi chứng minh cho các người xem ngay bây giờ."
Anh quay sang nói với Lâm Khiếu Thiên: "Cụ già, tôi có thể vẽ một bức tại chỗ, coi như là quà mừng thọ cụ."
Lâm Bình Triều nói: "Anh đùa cái gì vậy? Một bức tranh như thế này, cao thủ cũng phải mất một hai ngày, liệu có kịp mừng thọ ông nội không?"
Tần Hạo Đông đáp: "Không phiền phức thế đâu, vẽ một bức như vậy chỉ mất năm, tám phút thôi."
"Cái gì? Điều này... điều này sao có thể?"
Quách Phong và Tiền Đa Đa dù biết Tần Hạo Đông là cao nhân, nhưng cũng kinh ngạc đến mức há hốc mồm, thật sự không thể tin những gì anh nói là thật. Dù là bậc thầy thư họa thì vẽ một bức cũng phải mất hai ba tiếng chứ?
Lâm Khiếu Thiên nhìn Tần Hạo Đông đầy hứng thú, vẫy tay ra hiệu cho người nhà: "Lấy bút mực trong thư phòng của ta ra đây."
Ông thích thư họa, ngày thường cũng hay vẽ vài bức, nên công cụ vẽ tranh trong nhà đều đầy đủ. Rất nhanh, người nhà đã mang giấy vẽ, bút, mực đến bày lên bàn.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Tần Hạo Đông bước đến trước bàn. Anh lấy một cây bút lông từ ống bút, xem xét rồi gật đầu hài lòng, sau đó lại cầm thêm một cây nữa vào lòng bàn tay trái, cả hai cây bút đều được chấm đầy mực.
"Hắn định làm gì thế? Chẳng lẽ định dùng cả hai tay cùng vẽ?"
Lâm Bình Triều khinh khỉnh nói: "Nhìn là biết đồ gà mờ, một cây bút còn vẽ không xong mà còn đòi cầm hai cây, chẳng lẽ chưa đủ mất mặt sao?"
Tần Hạo Đông chẳng thèm để ý đến ông ta, sau khi hít sâu một hơi, hai tay cùng xuất chiêu. Hai cây bút lông như sống dậy, nhảy múa không ngừng trên mặt giấy, những vệt mực dần dần xuất hiện trên tờ giấy trắng vốn trống không.
"Đây... đây là 'Tả Hữu Du Long' sao?"
Lâm Khiếu Thiên tuy về thư họa không thể so với bậc đại gia, nhưng cũng có kiến thức uyên thâm, lập tức nhận ra thủ pháp của Tần Hạo Đông.
Tiền Đa Đa không nhịn được hỏi: "Cụ già, 'Tả Hữu Du Long' là gì vậy?"
Lâm Khiếu Thiên đáp: "Người bình thường vẽ tranh đều dùng một cây bút, phác thảo khung hình trước rồi mới tô vẽ tỉ mỉ. Giống như xây nhà vậy, phải dựng khung trước rồi mới đắp từng chút một. Cách này tuy nền móng vững chắc nhưng tốc độ lại chậm, không nhanh nhạy được."
Quách Phong cũng có chút hiểu biết về hội họa, gật đầu nói: "Đúng là như vậy."
Lâm Khiếu Thiên nói tiếp: "Để tăng tốc độ, một vài cao thủ thư họa lợi hại đã sáng tạo ra lối vẽ 'Tả Hữu Du Long' này."
"Đúng như tên gọi, 'Tả Hữu Du Long' là tâm chia làm hai, hai tay cùng đánh, bắt đầu từ hai đầu tờ giấy. Không cần phác thảo khung, cũng không cần điểm xuyết hay chỉnh sửa, cả bức tranh hoàn toàn nằm trong tâm trí người vẽ. Họ đẩy dần vào giữa, đến khi hai nét bút chạm nhau là bức tranh hoàn thành."
"Làm như vậy, hiệu suất có thể tăng lên gấp bội, nhưng độ khó cực kỳ cao. Trước hết phải nắm vững toàn bộ bức tranh trong lòng bàn tay, thứ hai là phải tâm phân nhị dụng, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào, cuối cùng là màu sắc và sắc độ phải vận dụng cực kỳ điêu luyện thì khi hai bên ghép lại mới không lệch lạc."
"Đây là lối vẽ vô cùng cao thâm, trước đây ta chỉ mới nghe qua chứ chưa từng thấy cao thủ nào làm được."
Nói đến đây, Lâm Khiếu Thiên lắc đầu, vẻ mặt không thể tin nổi.
Quách Phong nói: "Tôi cũng từng nghe về 'Tả Hữu Du Long', nhưng lối vẽ này đòi hỏi sự tự tin tuyệt đối vào tác phẩm, hơn nữa nếu không có công phu hàng chục năm thì không thể nào thực hiện được."
Lâm Bình Triều nghe mà ngẩn người. Ông ta vốn mù tịt về thư họa, không ngờ người mình vừa chế giễu lại đang dùng lối vẽ cao siêu đến thế, mặt mũi không khỏi nóng ran.
Tuy nhiên, ông ta vẫn không tin Tần Hạo Đông có thể vẽ ra tranh của Ngô Đạo Tử. Nếu ai cũng có thể bắt chước dễ dàng như thế, thì Họa Thánh đâu còn là Họa Thánh nữa.
Quách Phong nói thêm: "Tả Hữu Du Long quả thực lợi hại, nhưng hai bên vẽ tốt đến mấy mà không khớp nối hoàn hảo thì cũng vứt. Giống như xây nhà, hai bên đều dùng kỹ thuật cao siêu, nhưng cuối cùng không khớp được với nhau thì cũng là phế phẩm."
Sau khi được hai vị cao thủ giải thích, sự chú ý của mọi người đều dồn hết vào Tần Hạo Đông, chờ đợi khoảnh khắc anh khớp nối bức tranh.
Thủ pháp của Tần Hạo Đông cực nhanh, hai tay như không cần suy nghĩ mà lướt đi trên mặt giấy. Chỉ chừng ba bốn phút, hai bên bức tranh đã gần như hoàn thiện, hai cây bút bắt đầu tiến lại gần nhau.
Mọi người xung quanh nhìn chằm chằm vào đôi tay Tần Hạo Đông, đặc biệt là Lâm Bình Triều, chỉ hận không thể dán mắt vào mặt giấy để mong anh sơ suất.
Thế nhưng, kết quả làm ông ta thất vọng. Hai cây bút của Tần Hạo Đông khéo léo hội tụ lại một chỗ, một bức 'Bách Liên Đồ' hoàn mỹ hiện ra trước mắt mọi người. Ngay khoảnh khắc anh vứt bút xuống, thời gian vừa tròn năm phút.
"Lợi hại, thật sự quá lợi hại! Trong thời gian ngắn như vậy mà vẽ ra được một bức Bách Liên Đồ."
"Thanh niên này là ai vậy? Lại là cao thủ vẽ tranh, chẳng lẽ bức tranh lúc nãy thực sự là do hắn vẽ?"
"Không thể nào, tuyệt đối không thể! Dù vẽ đẹp đến mấy thì cũng là tranh mới, sao có thể trở thành tranh cổ được?"
Trong tiếng bàn tán của mọi người, Quách Phong và Tiền Đa Đa cầm bức 'Bách Liên Đồ' bị xé lúc nãy lên, nghiêm túc đối chiếu với bức Tần Hạo Đông vừa vẽ.
Sau đúng năm phút, hai người ngẩng đầu lên.
"Hoàn mỹ, thật sự quá hoàn mỹ." Tiền Đa Đa nói với Tần Hạo Đông, "Anh Tần, cả đời này người tôi khâm phục nhất chính là anh. Không biết còn việc gì mà anh không làm được nữa, trong thời gian ngắn như vậy mà vẽ ra một bức Bách Liên Đồ y hệt bản gốc, không nhìn ra bất kỳ sự khác biệt nào."
Quách Phong cũng phụ họa: "Đúng vậy, vẽ quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức không có lấy một tì vết."
Lâm Bình Triều hét lên: "Dù vẽ đẹp đến mấy thì đó cũng không phải là tranh cổ! Bức của tôi lúc nãy là bút tích thật của Ngô Đạo Tử, hai bức này không thể đem ra so sánh được."
Quách Phong thở dài nói: "Đúng vậy, anh Tần, tuy kỹ thuật vẽ của anh khiến tôi khâm phục sát đất, nhưng điều đó không chứng minh được bức tranh kia là do anh vẽ. Chưa nói đến những thứ khác, nhìn hai tờ giấy này cách nhau ít nhất cả ngàn năm, rồi còn màu mực nữa, tranh mới vẽ và tranh cổ hoàn toàn khác biệt..."
Tần Hạo Đông mỉm cười nhẹ: "Đừng vội, còn thiếu bước cuối cùng đấy."
Ở Tu Chân giới, vì để tu tâm mà anh từng làm họa sĩ, làm thầy tướng số, thậm chí là làm kẻ ăn xin, nên những thủ thuật trong các giới anh đều cực kỳ tinh thông.
Hơn nữa, phương pháp làm cũ tranh cổ của anh không phải người bình thường có thể so sánh. Thanh Mộc Đế Quân có thể kiểm soát mọi thứ thuộc tính mộc.
Chỉ thấy Tần Hạo Đông cuộn bức tranh vừa vẽ lại, nắm trong tay, bàn tay phải vuốt từ trên xuống dưới một lượt. Thanh Mộc chân khí trong lòng bàn tay thổ lộ, trong nháy mắt thay đổi màu sắc của giấy vẽ và tông màu của mực.
Mười mấy giây sau, như làm ảo thuật, anh trải bức tranh ra bàn lần nữa rồi nói với Quách Phong: "Chủ nhiệm Quách, lần này ông xem lại đi."
Quách Phong đứng đó, ngây người hoàn toàn. Bức 'Bách Liên Đồ' trước mắt y hệt bức tranh bị xé lúc nãy, từ độ cũ kỹ của giấy cho đến tông màu mực đều không thể tìm ra bất kỳ điểm khác biệt nào. Nếu không phải bức tranh bị xé kia đang nằm ngay bên cạnh, ông cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Sau khi trấn tĩnh lại, ông lấy kính lúp ra quan sát kỹ lưỡng. Nhưng theo thời gian, đôi tay ông bắt đầu run rẩy. Bức tranh này nhìn thế nào cũng là tranh cổ hơn ngàn năm, thật sự không thể tìm ra dù chỉ một tì vết hay sơ hở.