Niếp Môn

Lượt đọc: 6031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 93
giao nhờ.

❊ ❊ ❊

Đèn như chúc, trong phòng ánh sáng mập mờ, ánh sáng của bên ngoài chiếu

vào một thân thể như pho tượng chạm ngọc được mài giũa đến mê người, da

thịt trong suốt, bóng loáng mượt mà, đẹp vô cùng, giống như không có thật ở

trước tầm mắt người.

Niếp Ngân không nghĩ sẽ để nhiều tham lam mà biểu hiện trên mặt, nhưng cô

thật đẹp làm cho hắn say lòng không thôi, hắn cũng không nghĩ đến, ngày

thường cô bị quần áo mặc vào che đi nhìn qua thì thấy thân thể nhỏ bé, nhưng

bên trong lại cất giấu một thân thể mị hoặc như vậy.

Đầu lưỡi hắn liến mút nhanh ở trên da thịt Lãnh Tang Thanh, khẩn cấp chuyển

đến bên đỉnh núi non bên kia, từ từ hút thẳng đến chỗ sâu nhất trong linh hồ cô,

một bàn tay to khác ngang dọc thăm dò, cảm giác này vừa khổ sở lại vừa

thoải mái, từng đợt kích thích cùng tê dại làm toàn thân cô hơi hơi khát vọng,

khô nóng mà khổ sở.

Mặc dù Lãnh Tang Thanh cũng bất đắc dĩ phải chữa trị tới bộ phận kia, kiến

thức không quá ít, nhưng chưa bao giờ trải qua người nào lại giống người đàn

ông này to lớn thành thạo mà hữu lực cắn nuốt?

Cô vô lực nằm ở dưới thân hắn, khuôn mặt nhỏ kiều mỵ bởi vì ngượng ngùng

cuốn hút mà hiện lên một tầng đỏ bừng, cánh hoa sưng đỏ, bên miệng lại

không kiềm chế được mà thở dốc, hai tay gắt gao nắm chặt, hai chân thon dài

bắt đầu bất an cựa quậy.

Nhìn Lãnh Tang Thanh ẩn nhẫn, khóe miệng Niếp Ngân giơ lên một chút liệt ý,

loại nghênh(nghênh đón) dục mà xấu hổ này ở trong mắt hắn lại càng thêm dụ

hoặc, ngực hắn không khỏi nảy lên một cỗ khô nóng, lập tức nhích người

xuống, bàn tay to thô bạo cầm lấy hai chân cô, tách ra hướng tới mình, đầu lưỡi

cực nóng, giống như con xà đang lo lắng mà thấy cửa vào nhà, uốn lượn chạy

nhanh về phía cái động.

Lãnh Tang Thanh đột nhiên mở to hai mắt, theo bản năng muốn khép lại hai

chân, nhưng cũng chỉ là phí công.

“A...... Này! Này...... Không, không thể!” Trong phút chốc vòng eo của Lãnh Tang

Thanh căng thẳng, chỉ cảm thấy một cỗ ma lực thẳng đến lưng cô, cô liều mạng

lắc đầu, loại tình tiết này là cô không hề nghĩ qua, muốn ngăn cản, lại phát hiện

bên trong tiếng nói chỉ còn lại có tiếng rên rỉ vô lực, từng đợt sóng nhiệt đang

xâm nhập tràn đầy vào từng cảm quan của cô, cô liều mạng vặn vẹo thân mình,

nhưng không cách nào kháng cự lại sự dụ hoặc trí mạng này, hai má cô không

khỏi phiếm hồng, chỉ cảm thấy thần trí càng lúc càng bay xa, toàn thân càng

ngày càng nóng, tựa hồ hắn cố ý khơi mào cái nóng này.

“Thanh Nhi, anh muốn em!” Trong mắt Niếp Ngân đầy tơ máu hồng, khi hắn nói

ra ba chữ này, trong nội tâm dục vọng gợn sóng, mà ba chữ này ở trong tai

Lãnh Tang Thanh giống như có núi lửa phun trào bao la hùng vĩ.

Sau đó, Niếp Ngân cởi chiếc quần tam giác màu xám ra, thân thể tinh tráng có

thể so với người mẫu, mau da ngăm đen cơ thể rắn chắc, hai chân thon dài

hữu lực, mỗi một chỗ tản ra đều làm cho phái nữ phải thét chói tai!

Mặt Lãnh Tang Thanh hoàn toàn hồng rực, quay mặt qua chỗ khác, không dám

nhình thẳng hắn, trong lòng lại bị thứ to lớn kiêu ngạo kia dọa đến khiếp sợ.

Niếp Ngân ôn nhu vuốt ve cô, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô quay lại, khóe

môi nói một câu, ngay sau đó, cúi người xuống, bàn tay to nhanh chóng cầm

lấy cái eo nhỏ của cô, thắt lưng dùng sức vọt vào......

“A......” Lãnh Tang Thanh đột nhiên trừng lớn hai mắt, thình lình xảy ra nhanh

chóng và đau đớn kịch liệt làm cho cô cơ hồ hôn mê bất tỉnh, trong nháy mắt

thân thể của cô căng thẳng, lại không tự chủ được mà giãy dụa, đau thở ra

tiếng, nước mắt không chịu thua chảy dòng dòng, chảy xuống đến khóe mắt,

biến mất ở trên mái tóc.

Cho tới bây giờ cô cũng không biết, sẽ đau đến như vậy, sự to lớn cơ hồ xé

cô ra thành hai nửa, chưa bao giờ cô nếm thử qua làm sao chụi đựng được

sự to lớn mà trực tiếp xỏ xuyên như vậy, nhưng một tiếng trống làm tinh thần lại

càng thêm hăng hái không cho cô cả thời gian thở dốc liền thật sâu đem cô

chiếm cứ!

Bởi vì đau lòng, bởi vì thật sâu hắn cảm giác được cổ ấm áp kia, Niếp Ngân

tràn ngập nhiệt tình rồi đột nhiên run rẩy một cái, hắn cúi đầu xuống, yêu

thương nhưng càng hưng phấn khi nhìn chằm chằm ở dưới thân thể của cô,

trên ga giường màu trắng giờ phút này bị dấu hiêu sự thuần khiết của cô nhiễm

thành màu hồng, cái màu hồng màu đỏ kia được ánh trằng ngoài cửa sổ chiếu

vào.

Trên giường, Lãnh Tang Thanh suy yếu, nước mắt cứ ồ ồ chảy xuống, thấm

thấp vào ga giường, hương thơm nước mắt và máu hào vào trong không khí

hỗn hợp lại, lại có một loại cảm giác khổ sở.

Cô gắt gao nhắm lại hai mắt, dùng giọng nói run run ưm nói:“Ngân, nhớ kỹ mỗi

một tấc da thịt em, nhớ kỹ nó ở trong miệng anh, cảm giác nó ở trong lòng bàn

tay, nhất định phải nhớ kỹ, bởi vì chúng chỉ thuộc về anh, vô luận lúc nào, vô luận

anh ở nơi nào, thì nó chỉ có thể thuộc về anh!”

Thời gian, đột nhiên ngưng lại, hết thảy tựa hồ đều yên lặng......

Niếp Ngân, toàn bộ thân thể vĩ ngạn đều cứng ngắc lại, như là một người máy,

dưới ngọn đèn mỏng manh, có thể nhìn ra hắn rất xúc động, hốc mắt ướt áp có

chút đỏ, nhưng ngay lập tức bị một tia ánh sao hoàn toàn che dấu.

“Hừ hừ hừ......” Một trận cười lạnh trầm thấp, thanh âm như vậy thật mê người,

nhưng lại dọa người, hắn dịu dàng nâng Lãnh Tang Thanh lên, thâm tình trong

mắt có thể bao phủ đại lục trên thế giới:“Em cũng hãy nhớ kỹ, vì em, ngày mai

anh nhất định sẽ sống, chỉ vì em!”

Trong giọng nói này, có làm cho người ta không thể cự tuyệt và rất tin tưởng

không chút nghi ngờ gì, ngay sau đó, hắn lại một lần nữa đói khát như dã thú

tiến lên.

Giờ khắc này, Lãnh Tang Thanh giống như thạch hóa, hai mắt mở thật to, ngón

tay ngọc không tự giác ở nằm lấy sợ tóc của điên Niếp Ngân đang điên cuồng

xuyên qua, trong nội tâm có cảm giác không hiểu nổi muốn khóc, đúng vậy,

người đàn ông này vĩ đại như vậy, người đàn ông này nói nói rồi thì sẽ làm

được, vì người đàn ông này, cô có thể trả giá tất cả.

Có lẽ là bởi vì nghe được lời nói này của Niếp Ngân, sự đau đớn này của cô

dần dần tản đi, tay ôm hắn, mỗi một lần hắn lại điên cuồng hơn, khiến cho cô

càng lúc càng không kềm chế được, theo bản năng lớn tiếng ngân nga.

“Ngân...... Ôm chặt em! Ôm chặt em......”

Bàn tay bé nhỏ xanh xao ôm lấy hai vai cường tráng của Niếp Ngân, theo từng

nhịp mãnh liệt xuất nhập của hắn, móng tay của cô cơ hồ đều khảm vào bên

trong da thịt hắn.

Loại âm thanh khát cầu này lại thêm hàm xúc nồng hậu thở dốc, không thể nghi

ngờ gì nó làm cho dục vọng trong cơ thể Niếp Ngân bay lên cao, hắn nâng hai

chân của cô lên, thuận thế đem cô đặt ở thân dưới, hắn giống như một con

chim hùng ưng, mỗi một lần tiến vào điều như đang hủy diệt.

Loại hủy diệt này đánh vào sâu trong nhị hoa cơ thể của Lãnh Tang Thanh, thân

thể mãnh liệt run run, cô chỉ cảm thấy mỗi một lỗ chân lông toàn thân mình đều

đang ở bị một cỗ hủy diệt tính bành trướng ra, sau đó chật ních, sau đó lại

buông ra, cảm giác này thân thể cô còn chưa hấp thụ thì tiếp theo đã bị thứ đó

vọt vào.

Cô rốt cuộc không thể tỉnh, linh hồn sớm đã bay lên chín từng mây, cô dần dần

cảm giác trong cơ thể có một loại hỏa diệm làm cho người ta muốn ngừng mà

không được, chỉ có thể theo từng tiết tấu luật động của hắn, một chút một chút

lan tràn toàn thân, tốc độ lan tràn càng đến càng nhanh, cô cảm giác được

đoàn hỏa diễm này sẽ lập tức ở trong cơ thể cô phun trào, giờ phút này cô

muốn đè nén khoái cảm xuống, cô bối rối bắt lấy cổ hắn, trước đó ngân hô một

tiếng, thiên địa xoay tròn......

Mà Niếp Ngân không vội không nóng nảy thở dốc ra tiếng, tựa hồ ở nói cho cô

bây giờ mới chỉ là bắt đầu......

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »