Niếp Môn

Lượt đọc: 6025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 7
bầu trời somalia.

❊ ❊ ❊

Âm u, một ngày thật âm u, biệt thự to lớn bị bao phủ bởi những đám mây u ám.

Trên chiếc xích đu bên cửa sổ, mây đen đã che khuất bóng dáng của một lão già đang ngồi trên ghế, đầy vẻ lo lắng, chỉ có cái tẩu thuốc trong tay ông ta là phát ra ánh sáng yếu ớt.

"Tiên sinh, nghe nói...đứa trẻ đó muốn trở về, đứa trẻ năm nào rời khỏi Niếp môn nay đã trưởng thành."

"Đứa trẻ đó..."Tiếng của ông ta chậm chạo kéo dài, giống như đang suy nghĩ, "Niếp Ngân, đứa con trưởng Niếp Ngân?"

"Đúng."

"Không phải em trai Niếp Tích của hắn sao? Ngươi khẳng định không nhằm lẫn hai người?"

"Đúng là hắn, tuy đứa trẻ đó và em trai giống nhau như đúc, nhưng trên người lại có một loại khí chất đặc biệt, tôi đã theo sát người trong bức ảnh, tôi khẳng định không hề nhìn lầm."

Lão già hút một ngụm thuốc, ánh sáng mờ ảo lóe ra một chút, "Xem ra, cái lão già kia không chờ kịp nữa rồi."

"Dã tâm của hắn gần đây rất lớn, thứ bản thân không chiếm được sẽ làm mọi cách để con trai đạt được, hắn có hai đứa con, đều là tâm phúc, nhất là Niếp Ngân, người này cử chỉ tao nhã, trên thực tế là một tên đầu lang."

"Hắn sao?" Lão già lạnh lùng cười, nhưng đáy mắt lại hiện nên vẽ thâm sâu, "Chỉ sợ là đầu sư tử."

Trong phòng phút chốc trở nên yên lặng.

La Sâm cúi đầu, chậm rãi rời khỏi phòng.

Ngoài cửa sổ mây đen kéo tới dường như càng thêm dày đặc...

_______________________

1 độ 42" vĩ bắc, 44 độ 46" kinh đông

Nước cộng hòa Somalia nằm trên bán đảo thuộc phía đông châu Phi.

Nơi này có những bãi biển xinh đẹp nhất giới, ở đây còn có loại chuối tiêu được nhiều người ưa chuộng nhất thế giới, nội chiến liên miên, khiến cho quốc gia này luôn khủng hoảng từ năm này sang năm khác, người dân vô cùng khổ cực, bất quá vẫn còn một nơi có thể xem là thiên đường, nơi này là một cảng thuộc phía nam Somalia, tên tiếng Trung là - Mã Nhĩ Tạp.

Người dân Somalia rất thích thời tiết này, toàn bộ thành phố Mã Nhĩ Tạp đều nhộn nhịp trong những bộ lễ phục lộng lẫy, cùng trình diễn trên đường phố.

Khu phố trung tâm rất dài, một chiếc xe hoa ba tầng chầm chậm chạy, ngoài ra còn có rất nhiều vũ nữ nhảy múa trên đường, cùng với những ban nhạc đường phố, trên xe hoa còn có những người trai trẻ, không ngừng quơ quốc kỳ, hình vẽ trên quốc kỳ tượng trưng cho tự do, độc lập.

Hai bên đường phố, tất cả người dân đều reo hò, ca hát, nhảy múa, chia nhau thức ăn, chia nhau niềm vui, trên mặt mỗi người đều tràn đầy vẻ phấn khích và vui sướng.

Sẽ không ai nghĩ đến, một khu cảng tràn ngập hạnh phúc thế này, nhưng cũng chứa đầy tội ác, liên hợp quốc và chính phủ toàn thế giới đều đau đầu với những thủ lĩnh cầm đầu tổ chức ở nơi này.

Giữa sườn núi, trong biệt thự, một vị trưởng lão đang dùng ống nhòm nhìn sự náo nhiệt của đường phố, trên mặt như bị lây nhiễm mà tươi cười.

"Lão gia, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi." Người quản gia quần áo phẳng phiu gõ cửa, sau đó dùng âm thanh vừa phải mà nhắc nhở.

Lão già không nói gì, xoay người lại, trên mặt vẫn mỉm cười. Mặc dù tuổi đã cao, nhưng trên người lại không thấy được một chút già yếu nào, dáng người vẫn cao lớn như xưa, chỉ có mái tóc bạc được cột sau đầu, không có một chút bất nhã nào, đôi mắt tỏ vẻ tang thương nhưng khí thế thì không thua gì lớp trẻ.

Lão già tên là Niếp Nhân Quân, trong Niếp môn có trách nhiệm quan hệ với chính phủ các nước.

Niếp Nhân Quân mở cửa ra ngoài, người hầu đã chờ sẵn ở cửa liền đem áo khoác, gậy, mũ mặc vào. Ông cảm thấy không thoải mái, liền đem áo khoát vứt xuống: "Thời tiết thế này, không nhất định phải mặc áo khoác.

"Lão gia vẫn nên mặc vào, hôm nay bên ngoài gió lớn." Quản gia ở một bên vội vàng khuyên ngăn.

"Này?" Sắc mặt Niếp Nhân Quân có chút thay đổi, làm cho người khác đoán không ra, nhưng lại không thể bỏ ngoài tai mà làm theo lời của Tần quản gia.

"Thì lão gia không phải có suy nghĩ "ngay cả có gió lớn cũng phải đi đón thiếu gia sao", tiểu nhân hôm nay chứng kiến trời còn chưa sáng người đã hưng phấn rời khỏi giường rồi." Tần quản gia trong lúc nói chuyện trên mặt tràn đày vẻ ôn hòa, làm cho Niếp Nhân Quân một lần nữa mặc thêm áo khoát.

"Tiểu tử thối này, từ nhỏ đã bị ngươi làm cho có thói xấu." Dứt lời, Niếp Nhân Quân đi xuống lầu, mọi người ngay ngắn mà đi theo sau, mà lúc này trên mặt ông có chút lo lắng, nhưng ngay cả quản gia cũng không thấy.

____________________________

Vùng biển Ả-rập, lấy Singapore làm trung tâm, biển Ả-rập kéo dài qua, máy bay tư nhân từ Singapore bay tới Mogadishu...

Ghế sô pha rất lớn, Niếp Ngân nhắm mắt nghỉ ngơi, nằm trong ngực anh ngủ chính là Lãnh Tang Thanh, dọc theo đường đi cô rất nhiệt tình, lúc nào cũng tìm cách điều hòa bầu không khí, có thể nói là cô nói không ngừng, anh quay đầu lại nhìn, nha đầu kia lại không lo lắng gì mà đang nằm ngủ.

Đổi lại kẻ khác sẽ không làm vậy, cô ngược lại không khách khí, xem anh như là gói ôm, trong ngực anh mà ngủ vô cùng ngon lành. Anh di chuyển một chút, cô cũng giật mình, đó là thói quen, cả người thoáng cái nằm trên mình anh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trực tiếp dán trên bụng anh.

Tư thế này có chút xấu hổ, chí ít cũng khiến cho anh không thể di chuyển, bất động cũng không phải, tốt nhất đành phải tùy ý cô tìm tư thế thoải mái mà nằm, anh ngược lại trở thành vú em.

Rảnh rỗi không việc gì làm, anh lấy một tờ báo, tầm mắt vô ý rơi vào khuôn mặt của cô gái đang nằm trong ngực, không khỏi đánh giá đôi lông mày của cô, càng nhìn trong lòng càng có cảm giác khác thường, giống như vừa quen thuộc vừa xa lạ, đôi lông mày của cô thực sự rất giống Lãnh Thiên Dục.

Ý nghĩ như vậy, nội tâm vốn bình tĩnh bổng trào dâng một trận phong ba, tay không hờn giận mà gõ đầu của cô, nhạt nhạt mở miệng, "Đừng ngủ nữa!"

Đang ngủ say Lãnh Tang Thanh nghe một câu, sau đó duỗi thẳng cánh tay ôm thắt lưng anh, cô vẫn đang trong giấc mộng đẹp, trong mơ cô đang nằm trên chiếc giường rất lớn, bốn phía là những chiếc cột xinh đẹp đến chói mắt, cô nhịn không được mà ôm lấy, dĩ nhiên hơi thở còn tỏa ra mùi xạ hương nhàn nhạt, mùi hương dễ chịu vô cùng, làm cho cô ngủ càng thêm sâu.

"Đừng làm phiền..." Trong lúc ngủ tay cô đẩy cánh tay của người đang phá rối trên đầu, vô ý mà nói.

Niếp Ngân có một loại mong muốn mãnh liệt là đem nha đầu này ném qua cửa sổ!

Từ ngày anh bắt đầu thành lập tổ chức đặc vụ, thì chưa từng có người gần gũi như vậy, ngoại trừ Thượng Quan Tuyền, bởi vì hắn là do một tay anh đào tạo thành đặc vụ siêu cấp, người phụ nữ mà anh say mê, cũng chính tay anh đem cô trở thành người phụ nữ của người đàn ông khác!

Tim, lại mơ hồ đau đớn, giống như lăng trì, khiến cho anh không cách nào hít thở!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »