Niếp Môn

Lượt đọc: 6141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 18
liều mạng với ngươi (3).

❊ ❊ ❊

Ý tưởng hết sức tốt đẹp, tốt đẹp đến mức khiến cho Lãnh Tang Thanh vốn đang buồn bực cũng trở nên vui vẻ, miệng lại huýt sáo càng vang hơn, làm bí-tết càng thành thạo, cùng lúc đó còn lấy từng thứ rau củ, dùng một củ cà rốt tỉa thành một đóa hoa nhỏ để trang trí.

Niếp Ngân lại một lần nữa trở lại dựa vao cánh cửa, bên môi vô thức mở một nụ cười, trên người cô luôn mang lại cho người đối diện nhiều hứng thú, mặc dù bộ dạng giống như một đứa trẻ, nhưng cảm giác tinh tế không khó nhìn ra, anh phải thừa nhận, người khác dễ dàng yêu nụ cười của người phụ nữ hơn là khuôn mặt xinh đẹp của họ.

Cô thật giống người của Lãnh gia.

Cái họ này lần nữa xuất hiện trong đầu, môi anh vốn đang cười một cách dịu dàng liền ngưng lại, một tia giá lạnh hiện trên chân mày, nhìn Lãnh Tang Thanh ở cách đó không xa bận rộn làm hết việc này đến việc khác, trong lòng lại nổi lên một tia khó hiểu.

Anh hoàn toàn có thể đem cô ném cho cha bất cứ lúc nào, theo cách làm việc của cha tuyệt đối không để cô còn mạng bước vào Niếp môn, anh lại đem cô để ở chỗ này, trong biệt thự này chưa bao giờ có phụ nữ, rốt cục là vì cái gì?

Anh không phải là người đàn ông thích dày vò người khác để làm niềm vui, trong thế giới của anh chỉ có cô đơn và yên tĩnh, giống như một vì sao cô đơn ở phía cuối chân trời, không thuộc về bất cứ nơi nào, cũng không tìm đước bất cứ nơi nào có thể dừng chân.

Sau Thượng Quan Tuyền thì anh không bồi dưỡng nữ đặc vụ, toàn bộ trẻ em được tuyển chọn đều là con trai, anh vậy mà lại sợ hãi những hồi ức liên quan đến người đó hoặc chuyện...

Lãnh Tang Thanh chưa dùng tới một tiếng đồng hồ đã làm xong một bữa tiệc thịnh soạn, thấy người đàn ông đang dựa vào cánh cửa nhìn mình không chớp mắt, thấy dáng vẻ anh cô có chút hoảng sợ, quan sát hồi lâu mới phát hiện anh hình như đang rơi vào trầm tư, rõ ràng đang nhìn cô, nhưng ánh mắt giống như xuyên qua cô mà nhìn người khác.

Nhẹ nhàng bước tới, vốn muốn biết anh rốt cục đang nhìn cái gì, lại phát hiện anh mắt anh vẫn tiếp tục nhìn cô, muốn nhắc nhở anh nên tỉnh lại.

Lúc cô tới gần, anh đã thu lại những suy nghĩ lộn xộn, từ lúc nào anh lại thường nghĩ đến chuyện trước kia? Thấy cô vô cùng tò mò mà nhìn trộm anh, một ý cười xuất hiện trong tận sâu đôi mắt anh.

Lãnh Tang Thanh trừng mắt liếc anh một cái, thấy sự trêu ghẹo trong mắt anh, tức giận mà nói, "Ăn cơm."

Niếp Ngân mím môi, chủ động giúp cô dọn món ăn...

__________________________

Không khí trên bàn ăn cũng tương đối hòa hợp, nói hòa hợp có chút không chính xác, nghiêm khắc mà nói phải là yên tĩnh, rõ ràng hai người ăn cơm, lại như là một người, ngoại trừ tiếng dao nĩa va chạm nhau, ngoài ra không có âm thanh nào khác.

Dĩ nhiên, tiếng dao nĩa va chạm nhau cũng do Lạnh Tang Thanh tạo nên.

Đối diện với người đàn ông giống như là không khí này, lúc ăn cơm cực kì lặng lẽ, giống như lần đầu tiền cùng anh dùng cơm, chẳng qua lúc này anh có vẻ yên tĩnh hơn, ngay cả sử dụng dao nĩa cũng không phát ra một chút âm thanh, như là một người có gia giáo cực tốt, tất cả lộ ra khí chất ưu nhã không giống người bình thường.

Anh như vậy làm Lãnh Tang Thanh nhớ tới đại ca của cô Lãnh Thiên Dục, có phải đàn ông sở hữu tài sản lớn đều thích làm ra vẻ trầm lắng? Không đúng, Cung Quý Dương không giống như vậy, lúc ăn cơm cô luôn thích náo nhiệt, loại yên lặng này tuyệt đối sẽ làm cô chết nghẹn.

Cô nhíu mày, cố ý dồn sức cắt miếng thịt bò, cắt một miếng nhỏ mà khiến cho tiếng lách cách của dao nĩa vang lên, đối với người đàn ông này rốt cục có hiệu quả, động tác dùng cơm hơi ngừng lại, nhìn cô một cái lạnh lùng hỏi, "Cô với miếng thịt bò này có oán hận gì sao?"

Lãnh Tang Thanh ngẩng đầu nhìn anh, hiếm có, trên bàn ăn lại nói đùa.

"Niếp Tích, anh bình thường ăn cơm không thích nói chuyện sao?" Nhịn không được mà hỏi.

"Tại sao lại phải nói?" Niếp Ngân hơi nhíu mày, khẽ nhấp một ngụm rượu đỏ, mùi vị tuyệt vời lan tràn khắp vị giác, nha đầu này quả thực có bản lĩnh, thức ăn làm ăn rất ngon.

Lãnh Tang Thanh đem một miếng thịt bò lớn cho vào miệng, nói cái gì mà ư rồi ô, Niếp Ngân nghe không rõ, nhíu mày nhìn cô, "Cô đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống rồi hả nói nữa."

Cô không giận mà trừng mắt với anh một cái, hi vọng quá nhiều, miệng giật giật, cố ý phát ra tiếng nhai thức ăn, thấy vẻ mặt anh không giận mà còn rất vui vẻ, sau khi lại uống một hớp nước hoa quả hắng hắng giọng

"Tôi vừa mới nói, anh thích ăn trong yên lặng như thế, người ăn chung với anh sẽ cảm thấy ngột ngạt, buồn bực muốn chết."

"Trên thực tế tôi đã quen ăn cơm một mình." Tiếng nói của Niếp Ngân vẫn bình thản như nước, vài chục năm vẫn sống như thế, cuộc sống của anh đã sớm tràn đầy cô đơn.

Lãnh Tang Thanh vừa nghe ngây ngẩn cả người, nửa ngày cũng không nói chuyện.

Anh là người như thế sao, vì sao lúc anh nói xong câu đó, cô rõ ràng có thể cảm thấy được một phần cô độc trong lòng anh chứ?

Niếp Ngân thấy cô ngừng ăn cơm, cầm khăn tao nhã mà lao miệng, giọng nói dịu dàng vang lên, "Thức ăn rất ngon, tôi không ngờ cô lại nấu ngon như vậy."

"Theo cách nói của anh thì chỉ là thói quen thôi, tôi thích đi đây đi đó, người như tôi thích nhất là ăn uống, cho nên đi tới đâu cũng sẽ không để cái bụng mình chịu ủy khuất, cho dù nguyên liệu nấu ăn thiếu thốn, tôi cũng sẽ phát huy được ưu điểm lớn nhất của nguyên liệu, làm ra món ăn ngon!" Lãnh Tang Thanh thấy anh hiếm khi tạo chủ đề nói chuyện, bắt đầu trở nên ba hoa, lúc nói đến niềm tự hào của bản thân thì bắt đầu hoa chân múa tay.

Ai ngờ...

"Tốt, về sau việc này sẽ do cô làm." Niếp Ngân không có suy nghĩ tiếp lời cô, ngay cả dự định nghe về chuyến du lịch kì lạ của cô cũng không có, càng không tò mò cô làm thế nào có thể làm được món ngon, thái độ rất bình tĩnh mà nói một câu như thế.

Trải qua lần đầu tiên dùng cơm, Lãnh Tang Thanh phát hiện anh có một thói quen, thấy anh đem nao nĩa ngay ngắn mà đặt hơi nghiêng, không giận mà nói một câu, "Niếp Tích, anh không phải ăn ít như vậy chứ? Anh là đàn ông, tại sao lại ăn ít như vậy? Uổng công tâm huyết một giờ của tôi, trước khi tôi ăn hết không cho phép anh thôi."

Tư tưởng chủ nghĩa Bá quyền lại nổi lên!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »