Niếp Môn

Lượt đọc: 6106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 68
sổ đen.

❊ ❊ ❊

“Đặc thù!!!”

Từ ngữ này vừa yêu vừa hận, làm cho Niếp Tích lúc này không biết vui hay

buồn.

Cánh tay cường tráng của hắn để ở trên cổ nam nhân, đem hắn kéo đi lại, ở

bên tai nam nhân nhỏ giọng nói nhỏ nói:“Này, đại mặt béo, các ngươi làm như

vậy, làm cho ta thực xấu hổ a. Lại đổ lạn đố kĩ lên ta...”

Hắn dừng một chút, hắn cảm thấy dùng “Lạn” Này tự đến hình dung mình, hắn

trong lòng thực không được tự nhiên, mặc dù đó là một sự thật.

“...... Ách, ta không có ý gì, như ta vậy chỉ do thần tượng phái đổ kĩ, ngươi còn

lấy danh nghĩ ta đặc thù vứt vào sổ đen lý, các người tính dùng cái này để làm

cớ!” Niếp Tích sát vào có chuyện lạ nói.

Nam Nhân nhìn Niếp Tích, có chút xấu hổ.

“Khuôn mặt Niếp tiên sinh này, chúng tôi nhớ rất sâu, vừa nãy nói Niếp tiên

sinh xếp vào sổ đen, nguyên nhân chính là bởi vì......”

Không đợi nam nhân nói xong, Niếp Tích giơ ngón tay thon dài lên, lập tức liền

dùng sức túm tóc ngửa khuôn mặt nam nhân lên.

“Ai u...... Đau...... Đau......”

“A ngươi tên hỗn đản này, ý của ngươi là diện mạo của ta có vẻ đặc thù phải

không? Khi nào diện mạo đã đi vào điều kiện của song bạc, chẳng lẽ chính là

bởi vì loại nguyên nhân này, các ngươi sẽ không phân rõ phải trái đem ta vào

sổ đen sao?là như thế này sao?Là như thế này sao?”

“Niếp tiên sinh...... Đừng...... Đừng như vậy......” Nam nhân dùng sức giãy ra

“Kìm sắt” của Niếp Tích, lui về phía sau hai bước, cực lực xoa nắn gương mặt

hồng nóng, vẫn như cũ lễ phép giải thích nói:“Niếp tiên sinh, ngài không cần

đóng kịch, chúng ta tuyệt đối có lý do, ngài là cái đổ kĩ cao siêu, không chỉ có

như vậy, mưu kế cũng rất cao.”

Niếp Tích có chút ngượng ngùng bật cười.

Nam nhân tiếp tục nói sự thật:“Chúng ta đã xem qua băng ghi hình, ngài cùng

ngài bằng hữu Ngải Tư ở Tư Duy Gia Tư tới các đại sòng bạc lý lừa đi không

ít tiền.”

Ngải tư!

Nghe thế cái tên sau, trên mặt Niếp Tích có chút biến hóa nhỏ, đúng vậy, người

này chính là người mà hôm nay hắn muốn đi tìm.

Nhưng nghe được mình vào sổ đen, với hắn có không hiểu quan hệ, nhưng lại

diễn biến thành “Lừa”, hắn rất cảm thấy hứng thú, liền không có đánh gãy lời

nói của nam nhân.

“Ngải Tư dùng rất thủ thuật rất cao siêu, mỗi lần đều ở trong này thắng rất nhiều

tiền, nhưng là sợ sẽ khiến cho quản lý chủ ý, cho nên sau mỗi lần thắng xong,

ngài sẽ xuất hiện, sau đó hắn sẽ đem tiền thắng đưa cho ngài, để ngài mang ra

sòng bạc. Mà ngài ở sòng bạc vẫn cố ý thua thực thảm, như vậy các ngài hai

người liền tự nhiên mà vậy tránh thoát khỏi chú ý của chúng tôi, mà số lớn tiền,

cũng đã cất vào trong túi tiền các ngài. Loại này thiên y vô phùng phối hợp, lúc

đầu chúng tôi không để ý, nhưng một lần lại một lần, làm cho chúng tôi rất quen

mắt, các ngươi âm mưu sẽ không công tự phá.”

Nam nhân trên mặt lộ vẻ đắc ý, vạch trần toàn bộ chân tướng mọi việc, vieevj

này bọn cho là sự thật.

Niếp Tích sau khi nghe xong, thở dài một hơi, ngẩng đầu lên, có chút bất đắc dĩ

nhìn nhìn trần nhà, u buồn trừng mắt nhìn lên, muốn nói cái gì, lại tựa hồ không

biết mở miệng thế nào.

Quả thực, nguyên nhân này rất đặc thù, bất quá sự việc không phải như nam

nhân nói, mà là mọi việc giả lại thấy mình thật đặc thù.

Trời biết vì cái việc ngu ngốc này lại mỗi lần đưa vào tay hắn.

Muốn hắn làm vai chính đổ kĩ đến chinh phục người khác, nhưng mỗi lần kết

quả đều là nhìn thấy mình lấy đi mấy ngàn vạn của người khác, còn muốn nhìn

thấy đối phương lộ ra bộ mặt vui sướng khi người gặp họa đáng ghê tởm, có

lúc cũng sẽ đụng tới súy cấp của hắn làm lợi thế tên trước xe (súy cấp = ad bó

tay), loại hành vi này làm hắn căm tức, hiện tại nhớ lại, trong lòng vẫn tức giận

bất bình như cũ.

Nhưng khi đó, chỉ cần ngồi trong sòng bạc có Ngải Tư, không cần đến vài

hiệp, sẽ biến thắng toàn bộ các sòng bạc, sẽ ngoan ngoãn bại bởi mình vài

triệu.

Nói thẳng ra, hắn cũng không biết vì cái gì, nhưng sao mọi thứ thành cái dạng

này.

Niếp Tích bất đắc dĩ nhún vai, không có làm gì, chính là thực bình thản hỏi một

câu:“Này, Ngải Tư kia, bây giờ còn sẽ xuất hiện ở sòng bạc sao?”

Nam nhân lắc lắc đầu:“Ngươi không có tái xuất hiện ở sòng bạc, chỉ lại thấy

hắn đến một lần, sau lại bị chúng ta mời đi ra ngoài, theo khi đó, toàn bộ sòng

bạc ở Lạp Tư Duy Gia Tư không còn có nhìn thấy hắn.”

“Vậy ngươi biết hắn hiện tại ở nơi nào không?” Niếp Tích hỏi tiếp.

Nam nhân quay đầu nhìn trong phòng có những người khác, tất cả mọi người

hai mặt nhìn nhau.

“Một đám phế vật!” Niếp Tích biểu tình có chút không trong sáng.

Nói xong, hắn lấy ra một quyển chi phiếu, lấy ra năm trăm ngàn Mĩ kim chi

phiếu, đưa cho nam nhân:“Mặt đại to, chi phiếu này so với trước đây còn dự

đấy, ta muốn chơi trong này vài giờ, nếu ta thắng được vượt qua số lượng

này, các ngươi tùy thời có thể mời ta đi, nếu không thắng đến, mang chi phiếu

này đóng học phí vào bổ túc mà học đi, đầu óc các ngươi nên thay đổi.”

“Nhưng...... Niếp tiên sinh, như vậy hình như không quá hợp lý.” Nam nhân

không có cầm chi phiếu, vẻ mặt vô tội nhìn Niếp Tích.

Niếp Tích thật sự có chút không kiên nhẫn, túm áo hắn, kéo mạnh hắn lại, đem

tờ chi phiếu, ngang ngạnh nhét vào trong lỗ mũi hắn, tiếp theo lại dùng sức trên

khuôn mặt kia, thực mất hứng cảnh cáo nam nhân:“Hợp lý không hợp? Chuyện

đơn giản như vậy cũng chưa có biện pháp xử lý sao? Não các ngưới chết hết

rồi! Nhanh đi đến trường! Có nghe hay không, nhanh đi đến trường!”

Nói xong, hắn không để ý đến người trong phòng, lập tức đi ra cửa.

Sòng bạc vẫn như cũ tiếng người ồn ào, hắn đi một vòng, quan sát mọi thứ,

nghênh ngang đi qua.

“Hắn không có tái xuất hiện? Hừ hừ, ra sòng bạc cùng quan tài, hắn sẽ không

xuất hiện ở địa phương khác.”

Đi đến bên cạnh bàn, đẩy ra rồi thất một ít người nhàm chán xem, Niếp Tích

thấy được tình hình bên trong.

Xung quanh bàn tổng cộng có bốn người ngồi, mặt trên bàn lợi thế đã thôi nổi

lên một tòa núi nhỏ, chia bài thành thạo phái ra phác khắc.

Trên mặt mỗi người xem, có ba người thập phần ngưng trọng, nhanh nhìn

chằm chằm bài mình, trong ánh mắt đều nhìn ra được tơ máu, một người tắc

thần thái bay lên, cười tươi như hoa.

Cứ việc là một đóa hoa không quá xinh đẹp, nhưng lại là hoa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »