Niếp Môn

Lượt đọc: 6036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 43
tình yêu là gì?.

❊ ❊ ❊

Niếp Ngân nhíu mày đi tới phía sau Lãnh Tang Thanh, hai tay đem tay vịn ghế xoay lại, ngay cả người trên ghế cũng đồng thời quay lại.

"Cái người này..." Bàn tay to thon dài của Niếp Ngân nâng mặt Lãnh Tang Thanh lên, lại thấy một vùng ẩm ướt, tập trung nhìn vào, trên gương mặt Lãnh Tang Thanh đúng là nước mắt.

"Tại sao khóc?" Hai mắt Niếp Ngân trong nháy mắt hiện lên một tia yêu thương, nhưng lập tức lại che gấu trong đôi mắt chim ưng sắc nhọn.

Lãnh Tang Thanh gãy đầu, vùng vẫy thoát khỏi tay anh, vẻ mặt lạnh lùng rồi lại lộ ra vẻ ủy khuất: "Thực ra, tôi muốn hỏi anh một việc." Cô ngẩng đầu nhìn Niếp Ngân, ánh mắt vẫn chứa ẩn tình.

Niếp Ngân không nói gì, nhưng sự lạnh lùng giảm hơn trước mấy phần.

"Mặc dù tôi cho rằng tất cả phát triển quá nhanh, nhưng thấy những thứ áo cưới, giầy xinh đẹp kia, tôi có cảm giác chính mình biến thành công chúa trong truyện cổ tích, trong lòng rất vui vẻ, chỉ có điểu bây giờ tôi có chút nghi ngờ, đám cưới này, cuối cùng là chủ ý của anh hay chủ ý của bác trai?" Lãnh Tang Thanh kìm nén lại trái tim đang sợ hãi, dũng cảm nói.

Niếp Ngân nhíu mày, hai mắt híp lại, dừng ở Lãnh Tang Thanh, khóe miệng có chút trầm xuống, anh xoay người, lại quay về vị trí cũ, lạnh lùng nói: "Chuyện này không phải nói đợi đến sau tang lễ giải quyết sao?"

Lãnh Tang Thanh chậm rãi đứng lên, cúi đầu, toàn thân lạnh giá: "Tốt, có thể đợi đến sau tang lễ rồi giải quyết, nhưng mà tôi nói cho anh biết, trái tim tôi sẽ luôn dõi theo."

Cô khẽ lau nước mắt ở khóe mắt, vô cùng dịu dàng: "Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ cùng hai anh trai đều hết sức thương yêu tôi, bởi vì các anh trai đều rất ưu tú, có thể trong lòng tôi đã khắc sâu ấn tượng, cho nên dù có cố gắng, tôi cũng không tìm được người đàn ông có thể cho tôi dựa vào. Tôi không biết tôi và anh cuối cùng là bị làm sao, nhớ đến dáng vẻ anh bảo vệ tôi, nghe Ruby tỷ nói áo cưới, đồ trang sức là anh chuẩn bị cho tôi khi đó trong lòng tôi thực sự vui đến giống như thiên sứ nhảy múa, nhìn anh mỗi lần nói lời lạnh nhạt, khi anh không để ý đến tôi, trái tim tôi thực sự rất đau, đau đớn giống như lúc thấy anh hấp hối trong lòng tôi, muốn hét to, nhưng lại hét không ra lời, muốn nhịn, nhưng nhịn không được."

"Tôi sẽ thử chờ anh nói, thử chờ anh đến nói phải đi theo anh." Cô xoay người, run run bước tới cửa.

Lúc bước tới cửa, bàn tay nhỏ nhắn xanh xao của cô, một lần nữa bị một bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy, gắt gao, vững vàng.

"Nhanh như vậy lại quên mất lời nói của tôi rồi sao? Muốn rời khỏi nhất định phải được sự đồng ý của tôi, nhớ những lời này khó đến vậy sao?" Niếp Ngân lại một lần nữa vững vàng mà giữ chặt cổ tay Lãnh Tang Thanh, cố gắng kéo lại, cơ thế của Lãnh Tang Thanh, theo lực mà rơi vào trong ngực của Niếp Ngân.

Lạnh Tang Thanh không kháng cự lại, nước mắt lần nữa tuôn ra thấm ướt cả áo sơ mi của Niếp Ngân.

Niếp Ngân cũng không kháng cự lại, cánh tay kia quàng qua hông của cô, gắt gao mà ôm lấy cô. Có trời mới biết vừa rồi trong lòng anh là cảm giác gì, cho dù anh chết cũng không thừa nhận.

Hai người im lặng rất lâu...

"Cô, hiểu được tình yêu sao?" Niếp Ngân suy nghĩ thật lâu, nhưng lại hỏi một vấn đề như vậy. Vẻ mặt anh ngưng đọng, nhưng không lạnh lùng như trước, ít nhất lúc này là như vậy.

Lãnh Tang Thanh nghe vậy ngẩn ra, sau đó than nhẹ: "Có lẽ thật sự không hiểu đâu."

Hai người lần nữa im lặng...

"Nếu cái gì đó của cô bị người khác cướp đi, hơn nữa cô vĩnh viễn cũng không có cách nào cướp về, cô sẽ đối xử với người đó như thế nào?" Niếp Ngân dừng ở trước mặt, trong ánh mắt có một chút căm giận.

Lãnh Tang Thanh do dự một chút, vấn đề này khiến cô không hiểu ra sao, chỉ có điều Niếp Ngân có ý của anh: "Đã không cướp về được, vậy hãy coi như tặng cho đối phương đi, như vậy trong lòng sẽ dễ chịu hơn."

"Tặng? Thật đúng là chẳng khác nào tôi tặng cho hắn." Niếp Ngân nghĩ tới đây, cảm thấy mặt mũi bản thân mất hết.

"Vậy cho cô cơ hội cướp lại món đồ đó, cô sẽ làm thế nào?" Niếp Ngân tiếp tục hỏi.

Nhưng vào lúc này, cửa sân thượng vang lên tiếng gõ cửa, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người, hai người đồng thời nhìn qua, dáng vẻ Tần quản gia lại rất xấu hổ.

"Ách... Ha ha, mặc dù là lần thứ hai, nhưng tôi thực sự cảm thấy rất xin lỗi, tiên sinh kêu hai vị xuống lầu dùng cơm." Tần quản gia vẻ mặt xấu hổ, cúi đầu nói.

"Chúng tôi chưa đói." Niếp Ngân lạnh nhạt trở lời, nhưng lời còn chưa nói xong, chợt nghe cái bụng của Lãnh Tang Tang "Ùng ục" kêu lên.

Niếp Ngân nhíu mày, không nhịn được mà nhìn chằm chằm Lãnh Tang Thanh.

Lãnh Tang Thanh thấy Niếp Ngân nhìn mình như vậy, vô tội mà nói: "Tôi khống chế không được cái bụng của mình, vẻ mặt này của anh là ý gì! Tôi muốn xuống dưới ăn cơm." Nói xong liển giãy giụa khỏi ngực Niếp Ngân.

Không ngờ, lại bị Niếp Ngân kéo quay về, ôm càng thêm chặt: "Nha đầu nhà ngươi sống chỉ để ăn thôi sao? Chưa trả lời xong câu hỏi của tôi, cô ở đây không được đi!"

Ngẩng đầu đối với Tần quản gia dặn dò: "Cô ấy cũng không đói, chúng tôi tới đó ăn sau."

"Tôi đói!" Lãnh Tang Thanh một bên giãy giụa hô to.

"Cô không đói bụng!" Niếp Ngân nắm chặt tay cô không buông.

"Thiếu gia! Thiếu gia! Tiên sinh nói, bất kể thế nào, Lãnh tiểu thư nhất định phải cùng dùng cơm." Trên mặt Tần quản gia có chút khó xử.

Niếp Ngân nhìn dáng vẻ làm kẻ khác tan nát cỏi lòng của Lãnh Tang Thanh, thở dài một hơi: "Vậy được rồi, chúng ta lập tức đi xuống đi."

Cánh tay mới buông lỏng, Lãnh Tang Thanh liền nhanh chóng, chạy ra cửa.

_________________________________

Trên bàn cơm.

Đặc biệt phong phú.

Vẻ mặt của Niếp Nhân Quân.

Đặc biệt phong phú.

"Thanh nhi, đến đây, nếm thử cái này, Niếp bá bá đặc biệt sai đầu bếp làm món này, Niếp bá bá dám nói toàn thế giới cũng không tìm ra món này." Niếp Nhân Quân đôn hậu cười, dùng dao nĩa gở gạch cua, bỏ vào trong chén của Lãnh Tang Thanh.

"Cám ơn bác trai!" Lãnh Tang Thanh kiềm chế cơn đói bụng của mình, mà không nuốt cả cái muỗng.

"Quả thực là quá ngon rồi!" Lãnh Tang Thanh liên tục nhấp nháp món gạch cua trong miệng, lớn tiếng khen ngợi, sau đó, liếc mắt nhìn Niếp Ngân ngồi bên kia.

Niếp Ngân đưa một muỗng trứng cá muối vào trong miệng, từ tốn mà nhai, dáng vẻ không biết gì ngoài ăn, bởi vì anh đang quan sát hình như hai người giống như cha con trước mặt, trong mắt có chút hoài nghi, có chút bất đắc dĩ.

Lãnh Tang Thanh rõ ràng đang chú ý đến điểm ấy, hài lòng mà mừng thầm, động tác càng nhanh hơn.

"Thanh nhi thích, ta rất vui!" Niếp Nhân Quân giơ ly rượu lên uống một hớp lớn.

"Niếp bá bá, người cũng ăn nhiều một chút." Lãnh Tang Thanh cũng gở một con cua, đưa đến trong chén của Niếp Nhân Quân, dáng vẻ lanh lợi, vô cùng đáng yêu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »