Niếp Môn

Lượt đọc: 6064 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 19
liều mạng với ngươi (4).

❊ ❊ ❊

Anh trước giờ chưa thấy qua một người phụ nữ nào như thế, cũng chưa thấy người nào lại cưỡng bức người khác ăn, chỉ sợ cô cao hứng sẽ đem miếng thịt bò bí-tết nhét vào miệng của anh, cũng thản nhiên mà tiếp tục cầm lấy bộ dao nĩa.

Nhiều năm như vậy anh đã tập thành thói quen, chỉ cần buông dao nĩa xuống sẽ không cầm lên, không ngờ hôm nay lại bị một tiểu nha đầu phá bỏ thói quen.

Lạnh Tang Thanh thấy anh vẫn còn nghe lời, thỏa mãn mà gật đầu một cái.

Nhìn như trò đùa, đừng tưởng ai cũng có thể thưởng thức tai nghề của bổn tiểu thư, có ăn đã là có lời cho anh rồi. Suy nghĩ, trong ánh mắt có một tia hứng thú, nhìn anh hỏi,

""A, anh có rất nhiều tiền đúng không?"

Niếp Ngân thiếu chút nữa là bị nghẹn miếng bò bí-tết, sau khi cố gắng nuốt xuống, uống một chút rượu đỏ, "Câu có tiền này của cô là cái khái niệm gì?"

Anh được tính là kẻ có tiền sao? Ngay cả anh cũng không rõ lắm.

"Nhất định nếu như tôi không trả tiền cho anh, anh cũng sẽ không quan tâm đến khoảng tiền đó." Cô cũng uống một ngụm nước hoa quả thử thăm dò mà nói.

Anh là người của Niếp môn, cô nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra anh sẽ thiếu món tiền này?

"Vậy phải xem đối tượng thiếu nợ là ai, tôi có thể không truy cứu món nợ này, ví dụ như cuộc sống của người đó thực sự khó khăn, nhưng tôi cũng sẽ truy cứu dù chỉ mười đồng, chẳng hạn như cô." Niếp Ngân đem một chút khôn vặt của cô để trong mắt, nhẹ nhàng nói.

"Ha ha, phải không? Anh cũng thật nhỏ mọn." Lãnh Tang Thanh không giận mà cười, nhún nhún vai, đem khoai tây để lên trước mặt anh, "Biết anh không phải là người tốt mà, nhưng bổn tiểu thư sẽ không so đo với anh, ai nói anh là chủ nợ của tôi làm gì? Ăn đi, chủ nợ, món khoai tây này anh tìm khắp các nhà hàng tốt nhất trên thế giới cũng sẽ không ngon như vậy đâu."

Niếp Ngân hình như đã quen với trò khoe mẽ của cô rồi, cầm lấy một miếng khoai tây tao nhã mà ăn một chút, đúng là không tệ, nha đầu này coi như là có bản lĩnh.

"Nếu thích thì biểu hiện ra ngoài, tôi phát hiện anh là một người rất lạ, có đôi khi rất hào phóng, có đôi khi tâm tình gì cũng đều che giấu, anh giống như con tắc kè hoa vậy." Cô lấy tay làm mặt cười, lười biếng mà nói.

Niếp Ngân vẫn im lặng như trước, đẩy đĩa khoai tây đến chỗ cô, "Ăn xong chưa? Ăn xong thì dọn dẹp, tôi không thích khắp nơi lộn xộn."

Nói anh là tắc kè hoa? Hình như chưa có ai dám đánh giá anh như vậy.

"Này, tôi làm cơm, anh ít nhất cũng bỏ chút sức mới được”, phía sau, tiếng của Lãnh Tang Thanh vang lên, không hờn giận, nghe có vẻ vui nữa.

Niếp Ngân vốn là người không thích nói nhiều, anh nói chuyện ngày hôm nay còn nhiều hơn anh nói từ trước tới giờ, xoay người nhìn cô, sau một lúc nói, "Cô phải dùng sức của mình để trả tiền chứ, không phải đến làm khách."

"Miệng của anh đúng là độc, không nói thì thôi vừa nói đã đả thương người, Niếp Tích, tôi nói anh sẽ gặp báo ứng thôi." Cô đứng dậy, nhíu mày mà nói.

"Báo ứng?" Anh hình như rất lạ khi cô dùng từ như thế.

Lãnh Tang Thanh lại cười, cười đến mức cực kì " Âm u khủng khiếp"

Rất nhanh, Niếp Ngân đã hiểu ý nghĩa của câu báo ứng, hơi nhíu mày, vô thức mà che bụng, dạ dày bắt đầu đau, dường như có một mũi dao nhọn không ngừng đâm trong bụng anh, làm anh đau đớn khổ sở đến cái trán cũng lấm tấm mồ hôi, cho đến khi cổ áo như bị nhún nước.

Đối diện với người phụ nữ đang hung hăng mà nhìn anh, một chút khẩn trương cũng không có, dường như đã sớm biết anh sẽ bị như thế.

"Cô..." Niếp Ngân cau mày, để một tay lên bàn, đầu chân mày anh tuấn đã nheo lại thành một đường, gắt gao mà nhìn chằm chằm cô,

"Cô cho tôi ăn cái gì?"

Cô nghe xong cười đến quái dị, đi lên trước giả bộ lo lắng mà nhìn anh, "Này, anh nghìn vạn lần đừng nói càng, anh ăn gì thì tôi ăn đó, chính anh có vấn đề lại đổ tội lên đầu tôi là sao?"

"Cô - " Mồ hôi lạnh trên người Niếp Ngân chảy ra ngày càng nhiều, thân thể cao lớn vậy mà muốn đi lên bắt lấy cô, lại bị cô cười tránh được, giống như người không có việc gì mà nhìn anh.

"Toàn bộ quá trình dùng cơm cô một mực uống nước chanh!"

"Này" Lãnh Tang Thanh dè xuống ý nghĩ tranh cãi với anh, trực tiếp chạy đến cửa lớn kêu vài tên vệ sĩ, "Niếp tiên sinh của các người bị trúng đôc rồi, mau vào đi."

Rất nhanh, vài người vệ sĩ chạy vào, trong thấy Niếp Ngân tay vịn vào bàn ăn cả người lảo đảo thì giật nẩy người, ngay lập tức bước đến mà đỡ lấy, ân cần hỏi thăm.

Niếp ngân vốn muốn kêu đám vệ sĩ lui xuống, thế nhưng bụng đau đến nổi nói chuyện cũng không đủ sức, chuyện này còn hơn lúc trước anh bị súng bắn bị thương, con nha đầu chết tiệc, đúng là không thể coi thường cô, Niếp Tích nói rất đúng, con nha đầu này nhìn qua thì rất tốt, trên thực tế là một bụng xấu xa, trừng mắt quát,

"Các ngươi...Lui ra."

"Niếp tiên sinh, ngài làm sao vậy? Ngài đang nói cái gì? " Đám vệ sĩ căn bản không nghe rõ anh nói cái gì.

Lãnh Tang Thanh cố nén cười đi lên trước, giả bộ nghiêm túc mà nhìn bọn họ, "Các người làm gì thế? Lúc này Niếp tiên sinh còn có thể nói cái gì? Đương nhiên là muốn các ngươi nhanh chống đưa anh ta đến bệnh viện rồi? Còn lo lắng cái gì? Trễ nữa Niếp tiên sinh xảy ra chuyện các ngươi chịu trách nhiệm nổi không?"

Cô chẳng qua là cáo mượn oai hùng thôi.

Bọn vệ sĩ vừa nghe tất cả đều vô cùng lo lắng, không nói hai lời lập tức đưa Niếp Ngân ra khỏi nhà bếp.

Ngôn ngữ Niếp Ngân vô cùng khó khăn, anh rất muốn dặn để lại hai người ở đây, nhưng cảm thấy đầu lưỡi đầu như bị đâm, ngay cả mở miệng cũng không có sức.

"Niếp tiên sinh đáng thương, tạm biệt..." Lãnh Tang Thanh giả vờ lau nước mắt, nhìn bóng lưng bọn vệ sĩ mang anh rời đi, giống như tiễn biệt một lão bằng hữu, đem cửa phòng đóng lại, lúc chiếc xe thương vụ lao khỏi biệt thự, cô cười đến ngặt nghẽo, thiếu chút nữa là ôm bụng.

Rất thú vị, muốn sửa cô? Nói đùa gì vậy, cô chính là nhân tài y học, một biện pháp nhỏ cũng không nghĩ ra sao? Còn dám ngồi xuống ăn cơm cô làm? Nghĩ cũng tốt, cơm của cô dễ ăn như vậy sao?

Nghênh ngang đi vào nhà bếp, cầm lấy chai rượu đỏ chỉ còn lại một nửa, tay nhấc lên, đem tất cả rượu đỏ bên trong đổ đi, hồng rượu thơm ngát theo đường ống nước chảy đi, cái này kêu là tiêu hủy chứng cứ, cô không muốn người đàn ông kia trở về bẻ từng khớp xương của cô.

Đang nghĩ ngợi, chuông cửa bỗng vang lên.

Lãnh Tang Thanh có chút nghi ngờ, không trở về nhanh như vậy chứ?

Nhẹ đẩy cửa, đôi mắt đẹp đầu tiên là sửng sốt, lập tức mừng rỡ,

"Tiêu Tông? Anh làm thế nào có thể tìm tới đây?"

_________________

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »