Niếp Môn

Lượt đọc: 6077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 26
kẻ mà la sâm sợ (1).

❊ ❊ ❊

Giọng nói giống như dòng điện, kích thích đến đại não của Niếp Ngân, lông mày anh hơi nhếch lên một chút, trong ánh mắt có một loại ấm ức không nói nên lời.

"Bằng bằng!" Niếp Ngân giơ khẩu súng trong tay, bắn lên trần nhà, âm thanh sắc bén làm chấn động màng tai.

Bỏ súng xuống, anh hơi nhíu mày nhìn Lãnh Tang Thanh: "Nha đầu chết tiệt, nghe thấy không?"

Lãnh Tang Thanh buông tay đang bịch tai ra, trả lời đầy oán hận: "Tất nhiên rồi, tôi không phải người điếc."

"Tai có đau không?" Niếp Ngân hỏi tiếp.

Lãnh Tang Thanh ra sức che đầu.

"Vậy cô vẫn còn cho rằng bản thân đang mơ sao?"

Lãnh Tang Thanh bị tiếng súng làm sợ hãi, cảm giác choáng váng trong đầu giảm đi một nửa, trong đôi mắt đẹp phục hồi lại vẻ linh động, mắt chớp chớp.

Cô suy nghĩ một chút, dường như có phản ứng trở lại, đối với Niếp Ngân lớn tiếng trách: "Anh vừa nói ai là nha đầu chết tiệt! Anh là cái thứ không biết lịch sự."

Niếp Ngân cười nhạt một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ không còn hờn giận, nhưng bất luận kẻ nào cũng không nhìn ra, anh nhàn nhạt than: "Phụ nữ lúc nào cũng không rõ ràng, thật là phiền phức."

Lãnh Tang Thanh không chút tỏ ra yếu thế: "Con người thấy cảnh này còn có thể không chút lo lắng mà thản nhiên đối mặt, như vậy mới là có chuyện chứ!"

Tinh thần của cô lại phục hồi trở lại, ngang bướng là căn cứ rõ ràng nhất.

"Hai người các ngươi dùng phương thức này để khơi thông tình cảm, thất đúng là rất khác người, này, Ngân, anh nói cho tôi biết cần phải gọi cô ta là gì? Nha đầu chết tiệt hay là.....chị dâu?" Niếp Tích bên cạnh nghiến răng, thương tiếc mà nói.

"Này! Cái người song sinh, đừng nhận bà con bậy có được không!"

Cô tạm thời bỏ xuống cái suy nghĩ về vấn đề mấy ngày nay là ai ở cùng cô, rời khỏi đây trước rồi tính sau.

"Song sinh? Gọi tôi như vậy sao?" Niếp Tích lên tiếng cười to, vẻ mặt ngang ngạnh, "Nếu đại ca lấy một người không có chút mùi vị phụ nữ như cô, tôi chính là người đầu tiên không đồng ý."

"Ngươi" Lãnh Tang Thanh tức giận không nói ra lời.

"Lời vô ích của ngươi thật đúng là nhiều!" Niếp Ngân thản nhiên mà nói.

Khi đang nói chuyện, vài người đi tới ngồi bên cạnh chiếc Bugatti.

"Mở cửa." Niếp Ngân dùng súng chĩa vào Niếp Nhân Thế, lạnh lùng ra lệnh.

Niếp Nhân Thế từ trong túi lấy ra một cái điều khiển từ xa tinh xảo, trên mặt chỉ là mật mã, hắn đặt ngón tay lên, điều chỉnh khoảng năm giây.

"Lối ra ở bên kia." Niếp Nhân Thế chỉ một cánh cửa rất lớn trong đại sảnh.

Lãnh Tang Thanh chạy qua xoay xoay tay nắm cửa, trong cánh cửa bất ngờ xuất hiện một thang máy cực lớn. "Chẳng trách tìm không được, lúc trước bên trong cánh cửa này rõ ràng là một cái phòng." Hai tay cô chống nạnh, vẻ mặt tức tối.

Niếp Ngân giật cái điều khiển từ xa trong tay Niếp Nhân Thế, ném lên trên xe, quay đầu nói với hắn: "Bác cả, oan ức cho ông rồi." Nói xong, từ trong xe lấy ra một đoạn dây thừng, đem Niếp Nhân Thế trói lại, nhét vào trong xe.

" Các người sẽ vì chuyện mình làm ngày hôm nay mà hối hận, ta thề!" Niếp Nhân Thế hung hăng nói. Vừa dứt lời, Niếp Tích không biết từ đâu tìm được một miếng vải bố, vò thành một cục nhé vào miệng hắn.

"Tôi bây giờ ngược lại có chút hối hận không đem lưỡi ông cắt đi." Anh vỗ vỗ mặt Niếp Nhân Thế, cười ngạo mạn.

"Tích, cậu lái xe đi." Niếp Ngân đi tới mở cửa sau, bọn Lãnh Tang Thanh cũng lần lượt lên xe.

"Cam tâm tình nguyện cóng hiến sức lực." Niếp Tích nhún vai, ngồi xuống vị trí lái xe.

Vặn chìa khóa, động cơ hoạt động, xe có chút lắc lư, anh cười giễu một tiếng: "Bugatti giảm xóc cũng kém như vậy sao?"

Xe vẫn lắc lư như cũ, càng lúc càng lớn.

"À?" Niếp Tích nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, bắt gặp thân hình to lớn của quản gia La Sâm, chỉ thấy hắn giống như một con gấu to lớn đang kéo khung xe.

"Không tốt!" Niếp Tích quát lên một tiếng kinh hãi.

Khi tiếng quát hạ xuống, toàn bộ xe giống như bị chấn động mà xoay lên, tất cả người trên xe đều nghiêng ngả.

Quản gia La Sâm mở cửa xe, cầm lấy đầu vai Niếp Nhân Thế, đem hắn lôi ra, trong quá trình đó Niếp Tích nhìn thoáng qua cánh tay của quản gia La Sâm, chỗ cổ tay vết máu loang lỗ, da có nhiều chỗ bị xước, rõ ràng là vết tích sau khi giãy giụa thoát khỏi sợ dậy thừng.

Hắn đem Niếp Nhân Thế đặt ở góc tường, xoay người túm lấy cổ của Niếp Ngân lôi ra, dùng sức nâng lên rồi ném mạnh xuống, Niếp Ngân ngã mạnh xuống mặt đất.

Niếp Tích từ trong xe đi ra, giơ khẩu súng trong tay về phía quản gia La Sâm vừa muốn nổ súng, La Sâm lại rất nhanh, túm Niếp Ngân lên từ mặt đất giống như nhặt một chiếc lông vũ, hướng về Niếp Tích mà quăng tới.

Tốc độ rất nhanh, Niếp Tích không hề đề phòng, bị Niếp Ngân vừa vặn đè lên, hai anh em đều ngã xuống đất, súng trên tay bay xa hơn mười thước.

Niếp Ngân từ mặt đất bò dậy, lau lau máu ở khóe miệng, đem Niếp Tích kéo lên, trong ánh mắt tràn đầy thích thú, "Người này không phải là người sao?" Nói xong, nhún người một cái đi tới, hai tay nắm chặt giống như sắt đá, đấm giữa miệng quản La Sâm, cú đấm khiến hắn phải lùi về sau mấy bước, nhưng không ngã xuống.

Quản gia La Sâm bụm miệng, đầu đầy mồ hôi, cắn răng đứng lên, " Hừ hừ, ngươi cũng không đến nổi vô dụng nha!"

Chuyện chuyển hướng không tưởng tượng được, quản gia La Sâm giống như ma quỷ xuất hiện trước mặt bọn họ, đáng sợ hơn chính là sức mạnh của hắn không phải của người bình thường.

Niếp Nhân Thế ở góc tường, hai mắt trừng lớn tràn đầy dữ tợn vượt qua khỏi giới hạn, chờ mong tới cảnh tiếp theo anh em Niếp Ngân bị thiên đao vạn mã giết chết.

"Đại ca, không sao chứ!" Thấy máu ở khóe miệng Niếp Ngân, Niếp Tích biết rõ cú ngã vừa rồi đã chấn thương nội tạng của anh.

Niếp Ngân lắc đầu vừa đánh một đấm vào người quản gia La Sâm, đôi mày nhíu chặt tỏ ra một tia giá lạnh.

"Tích, chúng ta phải cẩn thận chút." Anh nắm cánh tay, vẻ mặt lạnh lùng giống như này tận thế.

Vừa mới đấm một đấm lên người quản gia La Sâm, giống như đánh một cái túi cát, cơ trên cánh tay run rần rần. Trong lòng anh hiểu rõ, trải qua quá trình huấn luyện chuyện nghiệp vả lại bản thân đã chiến đấu trăm trận, một quyền vừa rồi đủ làm một người đàn ông khỏe mạnh bình thường toi mạng, nhưng đối phương chỉ vẻn vẹn lùi về sau mấy bước.

Niếp Tích giống như ý thức được sức mạnh của đối phương, chỉ có đều trên mặt vẫn tràn đầy tà khí, anh cẩn thận đi đến bên cạnh Niếp Ngân, "Đại ca, đối phó với người này e rằng sẽ vướng tay vướng chân, chúng ta đừng phí thời gian, tôi đi kéo dài thời gian của hắn, anh cho người và xe vào trong thang máy chờ." Nói xong, lại hướng về Niếp Ngân tự tin mà trừng mắt nhìn.

Niếp Ngân vô cùng kháng cự mà nhìn Niếp Tích, ôm đầu vai của anh kéo về phía sau: "Loại chuyện vặt vãnh này vẫn cứ giao cho cậu đi, tôi đến kéo dài thời gian.

"Đừng xem thường người khác, tôi chính là quán quân trong tam giới thái quyền." Anh tiếp tục bày ra tư thế ứng chiến, vọt tới trước người Niếp Ngân.

"Giết bọn chúng! Một người cũng không để lại! Toàn bộ giết chết!" Niếp Nhân Thế ở bên cạnh gầm lên mà ra lệnh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »