Niếp Môn

Lượt đọc: 6190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 13
sự phẫn nộ của chú chim nhỏ (1).

❊ ❊ ❊

WEIDEL số179, biệt thự hoàng gia.

Dưới ánh trăng, một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp dừng lại, cửa sổ chậm rãi hạ xuống, sau khi nhìn biệt thự xa hoa trước mặt, Lãnh Tang Thanh có phần căng thẳng mà nuốt nước bọt.

Người đàn ông này đúng là biến thái, sau khi đem cô lôi ra khỏi sòng bạc, lại ném cô sang một bên, lấy cớ là trang phục của cô chướng mắt! Kết quả là cô bị một đám người kéo vào để "Cải tạo" lại trang phục, thậm chí còn bị ném vào một cửa tiệm làm đẹp để trang điểm! Thiên lý ở đâu? Cô ghét nhất là bị người khác tô tô vẽ vẽ trên mặt mình.

Không ngờ sau khi hoàn tất việc trang điểm, các thợ trang điểm nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt của các cô giống như một thiếu nữ đang yêu thầm một chàng trai, ông trời, cô đúng là một phụ nữ có phải không? Ông trời nhất định phải khiến cho các cô gái đều nhìn cô với anh mắt như thế sao?

Một cơn gió đêm thổi qua, thổi vào trong xe, Lãnh Tang Thanh vô thức mà rùng mình, vội vàng đóng cửa sổ lại, cổng chính của biệt thự từ từ mở ra, giống như có một quái thú đang từ từ há miệng, xe chạy tới trước, dừng lại sau đó người tài xế xuống xe mở cửa, cô vô thức mà nuốt nước bọt, làm tăng thêm sự can đảm. Mặc kệ, vừa rồi xảy ra chuyện gì, đã đồng ý với người ta thì nhất định phải làm được!

Lấy lại tinh thần, đi vào biệt thự, khó chịu mà lấy tay kéo kéo chiếc váy, lại bị một âm thanh cứng cáp hù sợ.

"Niếp tiên sinh chờ cô lâu rồi, xin đi theo tôi!"

Lãnh Tang Thanh thực sự bị dọa không ít, nhìn kỹ lại, thiếu chút nữa là thét to rồi.

Đối diện với cô không biết từ lúc nào xuất hiện một lão già, nhìn ông như vệ sĩ, thân thể có chút hơi khom nhưng đã được giấu kín bằng trang phục, dưới ánh trăng, mặt ông lộ vẻ nhợt nhạt, những vết nhăn đều trên cổ, bàn tay nhăn nheo làm động tác mời, cả người giống như là - người gác tháp chuông.

Cô cố kiềm nén suy nghĩ muốn thét chói tai của mình, sợ hãi mà gật đầu, may là lá gan của cô lớn, bằng không nếu đụng phải một người nhát gan nhất định sẽ cho rằng mình gặp ma, không phải bị hù cho khóc cũng sẽ bị ông ta làm cho ngốc luôn.

Lão già thản nhiên nhìn cô một cái, giống như đem cô giữ lại trong tầm mắt, không nói gì thêm, quay lưng dẫn đường...

Dọc đường đi, chỉ có tiếng xào xạc của gió thổi qua lá cây, bước chân của ông lão rất nhẹ, hầu như không nghe thấy tiếng động, dọc theo đường đi cực kì yên tĩnh, cũng không thấy bóng dáng của người hầu nào khác. Lãnh Tang Thanh vô thức mà nắm chặt chiếc váy, nhìn cô đi đến ngày càng gần biệt thự, tâm không khỏi bất an.

Đêm ở biệt thự giữa sườn núi, nam chủ nhân có khuôn mặt đặc biệt anh tuấn, thêm vào một ông lão quái dị, ngẫm lại cảm thấy thật đáng sợ...

Đi một mạch đã đến lầu ba rồi.

Cách bố trí của biệt thự rất kì lạ, hành lang vốn thông suốt nhưng lại giống như thế trận mê cung bát quái.

"Mời vào, Niếp tiên sinh đang chờ cô bên trong." Lão già quái dị đem cô đến trước cửa phòng, ngừng lại, sau khi nói những lời đó, giống như một người thần bí lập tức lui xuống, rời khỏi.

Ngoài hành lang, gần như được bao phủ toàn bộ bằng cửa sổ sát đất, những tấm thủy tinh to lớn độ cao lên tới mười thước rơi thẳng xuống đất, làm cho cảnh đêm bên ngoài càng thêm thần bí.

Lãnh Tang Thanh vẫn cảm thấy nơi này thật u ám, mặc dù cảnh vật xa hoa, cũng khiến cô có chút bất an.

Vươn tay, rốt cục cũng lấy đủ can đảm mà gõ cửa phòng,

"Vào đi!"

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên, mà giàu từ tính, khiến cho phụ nữ nghe xong không khỏi hiện lên hình ảnh trong tiểu thuyết.

Cửa phòng mở ra,

Lãnh Tang Thanh chỉ cảm thấy ánh sáng trong căn phòng rất u ám, trong lúc nhất thời đôi mắt không quen với ánh sáng ở đây, bên tai lần thứ hai vang lên âm thanh trầm thấp của người đàn ông,

"Ngồi đi!" Hai chữ ngắn gọn, lại giống như không hờn giận mà rất oai phong, khiến cho Lãnh Tang Thanh không khỏi nghĩ tới đại ca Lãnh Thiên Dục của mình.

Chớp chớp mắt, sau khi cố gắng thích ứng với ánh sáng trong phòng, mới quan sát toàn bộ thiết kế của căn phòng này. Đây rõ ràng là phòng sách, ba mặt tường vốn dĩ là cửa sổ sát đất xa hoa lại được thay thế bằng sách, tấm màn che nhẹ nhàng như vũ nữ xinh đẹp, mà một bên lại là bức tường sách, nối thẳng đến trần nhà, bàn gỗ màu đen lâu năm tản ra một mùi hương thơm dịu, sau bàn là một chiếc ghế da màu đen.

Phòng sách này quá lớn, cô tự nhận thấy mình quen với loại xa hoa ở chỗ này, nhưng không khó nhận ra một loại sợ hãi trước nay chưa từng có.

Giữa ánh sáng mờ mịt, cô cảm thấy trên người mình truyền đến một cảm giác vô cùng nóng, mẫn cảm nhìn lại, ở cách đó không xa chạm phải một đôi mắt sắc bén...

Tim, đột nhiên run rẩy, sau đó là đập thinh thịch.

Trên ghế sô pha đen là Niếp Ngân, ngồi ngay ngắn, bộ âu phục tối màu làm tôn lên vóc dáng cao ráo như những người mẫu phương tây, một chân anh gác lên chân kia, những vòng khói của điếu xì gà càng tôn lên vẻ cương nghị trên khuôn mặt anh, đôi mắt giống như con báo, mặt dù yên lặng nhưng lại toát lên một mùi nguy hiểm...

Trong lòng cô không khỏi cảm thấy lo sợ, rất lâu sau mới đi tới trước mặt anh, chưa nói hai lời, trực tiếp từ trong túi lấy ra tờ giấy, viết lên, sau đó "Ba" một tiếng đặt trước mặt anh,

"Đọc, đây là giấy ghi nợ của tôi, tôi tạm thời vẫn không có tiền, nhưng chỉ cần trong tay tôi có tiền nhất định sẽ trả cho anh, tôi đã kí tên rồi." Cô dè dặt mà nói một hơi.

"Tang Thanh?" Môi Niếp Ngân hơi cong lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy ghi nợ, nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng lắc đầu, "Tiểu nha đầu, tôi đưa cô tới đây không phải vì tiền."

Xem ra thời gian gần đây cô ở bên ngoài không nói mình là em gái của Lãnh Thiên Dục.

"Cái gì mà tiểu nha đầu, thật khó nghe, tôi đã tốt nghiệp đại học rồi!" Lãnh Tang Thanh nhíu mày, nghiêm túc mà giới thiệu một chút về tuổi của bản thân, cô không thể đã lớn như vậy mà còn bị gọi là một tiểu nha đầu, coi như đi vào quán bar, cũng không bị đuổi ra ngoài.

Niếp Ngân buồn cười mà nhíu mi, từ giọng nói lộ ra chút châm biếm, "Quả thực vẫn còn là một nhóc con." Ánh mắt rơi trên cơ thể cô, nhìn chiếc váy vừa đơn giản lại tinh tế, "Sau này đừng mặc đồ của con trai thật giống con nít, như vầy nhìn rất đẹp."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »