Niếp Môn

Lượt đọc: 6047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 79
chạy trối chết.

❊ ❊ ❊

Bị dây thừng trói lại tay chân, miệng cũng bị băng dán bịt lại, không thể kêu ra

tiếng, Tu Nguyệt bất lực nằm trên mặt đất, trong phòng còn có một người vạm

vỡ, phụ trách quan sát cô.

Cô xem liếc mắt nhìn Ngải Tư nhưng hắn vẫn hôn mê bất tỉnh, trên mặt hắn đều

là máu, hơi thở cực kỳ mỏng manh, có thể cảm giác được cả người hắn lạnh

cong.

Mà khi nghe thấy giọng nói của bác Niếp Tích, cô càng thêm kinh hoảng.

Sao bà ta cũng xuất hiện tại đậy? Chẳng lẽ bà ta và La Sâm cùng một ruột?

Tu Nguyệt cắm chặt khớp hàm, giờ phút này khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn sưng đỏ.

Cô ý thức được mọi chuyện đang rất nghiêm trọng, trong một nhà Niếp môn

Isabella có quyền lực rất lớn, bà ta vẫn duy trì lập trường công đạo riêng, nếu

Isabella và La Sâm cùng một ruột thì một nhà Niếp Tích sẽ lâm vào khốn

cảnh(hoàn cảnh khổ) vạn kiếp bất phục.

Nghĩ đến đây, cô giãy dụa muốn lao ra khỏi cửa, nhưng người đàn ông to lớn

kia, liền đem cô ấn trở về.

Isabella giới thiệu xong, mặt bình tĩnh tựa hồ muốn nói với La Sâm cái gì đó,

nhưng lại không có thể nói ra sau đó rầu rĩ đi lên lầu.

Nhưng hành động không tự nhiên này sao có thể qua mắt Cung Quý Dương,

hắn hơi hơi cười, trên mặt không biểu hiện gì.

Hắn biết lần này Niếp môn nhân cùng với hắn nói chuyện giao dịch, nếu là cùng

với chính phủ quốc làm giao dịch, hắn chưa bao giờ để ý quá nhiều, thậm chí

hắn còn lười ra mặt, nhưng lại làm giao dịch với người này, hắn phá lệ để tâm,

mấy thứ súng ống đạn dược đã cho người mua thì có thể chứng minh sẽ gặp

chuyện không hay, huống chi giao dịch lần này đối phương là Niếp môn nổi

tiếng.

“Thật có lỗi, mây ngày này Isabella vội vàng xử lý rất nhiều chuyện vụn vặt, thể

lực có chút cạn kiệt, có chỗ chậm trễ, Cung tiên sinh đừng để ý.” La Sâm quản

gia phát giác được ánh mắt Cung Quý Dương, tự mình vì Cung Quý Dương rót

một ly trà xanh, đánh lạc hướng sự chú ý của hắn.

“Ngài khách khí, có thể cùng đại danh Niếp môn lừng lẫy nói chuyện, tôi thực

vinh hạnh, chúng ta trở lại vấn đề, vì sao lại ở trong này nói chuyện? Lúc vừa

mới vào, tổng cộng năm, sáu người trong phòng, thật sự là phiền.” Cung Quý

Dương cố ý mở miệng nói một câu, tất nhiên hắn biết nguyên nhân là vì trận

đấu, người ngoài rất khó vào được khách sạn, mà ngồi ở đây nói chuyện sẽ

tránh được tai mắt của người ngoài, bất quá hắn vẫn cứ nói nhiều để nhìn phản

ứng của đối phương.

“A, đó là vì nơi này......” Niếp Nhân Nghĩa đang định mở miệng nói, nhưng

không chưa nói xong, liền bị La Sâm quản gia dùng ánh mắt ngặn lại.

La Sâm quản gia bình tĩnh cười cười, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt Cung

Quý Dương:“Cung tiên sinh, có một số việc ngài không nên biết thì tốt hơn,

chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi, đây là danh sách quân hỏa (vũ khí).”

La Sâm quản gia đem một văn kiện tới trước mặt Cung Quý Dương, văn hay

tranh đẹp, mặt trên miêu tả các loại yêu cầu, ước chừng có trăm trang.

Cung Quý Dương cầm lấy danh sách quân hỏa xem qua một chút, trong lòng

cười lạnh một tiếng, hắn chính là lão hồ li cần nhiều thứ thế này, muốn tấn công

một quốc gia sao, xem ra Niếp môn muốn làm một đại sự.

Tươi cười của hắn chưa giảm, ra vẻ thật sự đang xem danh sách, mà toàn

thân, xúc giác, thần kinh đang lưu ý đến một căn phòng khác.

Hắn biết vừa người Isabella vừa rồi rời đi là người trong gia tộc Niếp môn, lúc

trước hắn đã điều tra qua, nay gặp được người đàn ông Niếp Nhân Nghĩa này,

không nghi ngờ gì nữa bên ngoài mỗi người đều cho rằng thế lực Niếp môn là

nhân vật hắc bạch lưỡng đạo hô phong hoán vũ, nhưng hôm nay mọi thứ hoàn

toàn bị người khác điều khiển, tên hắn là La Sâm là một người xa lạ.

Mà ngay này hắn có thể thấy trên khóe mắt La Sâm có chút đỏ, tuy rằng hắn đã

che dấu bằng mọi biện pháp, nhưng Cung Quý Dương liếc mắt một cái vẫn

nhận thấy được.

Miệng hắn giương lên, đem danh sách để trên bàn:“Tất cả không có vấn đề,

bất quá cần thời gian.”

“Ha ha ha! Tôi thích Cung tiên sinh sảng khoái, cần bao lâu?” La Sâm quản gia

mở miệng rộng cười, một cỗ dữ tợn nháy mắt lộ ra.

“Nửa năm, bất quá phải nộp trước 90% tiền đặt cọc.” Cung Quý Dương cố ý

nói ra một thời gian rất dài, bởi vì hắn cần đủ thời gian để điều tra biết tất cả

mọi thứ, đối phương cũng không phải lợi dụng thứ quân hỏa này để kết giao

bằng hữu với mình.

“Giá tăng lên gấp đôi, tôi muốn ba tháng sau sẽ nhận được hàng.” Ngữ khí của

La Sâm quản gia hoàn toàn không phải đang thương lượng, căn bản chính là

mệnh lệnh.

Cung Quý Dương hơi hơi nhíu mi, vừa muốn mở miệng, đột nhiên một trận

tiếng chuông cảnh báo điếc tai vang lên, tất cả mọi người trong phòng đề cả

kinh, sau đó ngoài cửa dần dần chuyền tới những tiếng bước chân.

“Đi ra ngoài xem.” La Sâm phân phó Niếp Nhân Nghĩa một tiếng, Niếp Nhân

Nghĩa lập tức cẩn thận mở cửa, đi ra ngoài, giờ phút này Isabella cũng theo

trên lầu đi xuống dưới.

Chỉ chốc lát, Niếp Nhân Nghĩa liền vội vã chạy trở về, mặt kích động lớn tiếng

nói:“ Là chuông báo động khẩn cấp, nghe người bên ngoài nói là có sự cố.”

“Sự cố?” Đáy mắt La Sâm quản gia hiện lên một tia nghi hoặc.

Những người khác có chút kiềm chế không được, một gian cửa phòng mạnh

khác bị đẩy ra, người giám sát Tu Nguyệt cũng khẩn cấp chạy tới, cửa liền mở

ra.

Tu Nguyệt nhìn thấy thời cơ này, tất nhiên sẽ không bỏ qua cô dùng hết khí lực

toàn thân đứng lên, giống như một con thỏ nhỏ nhảy nhảy ra ngoài cửa, lấy đầu

vai dùng sức mở cửa, liều mạng mở cửa muốn ra ngoài.

“Bắt lấy cô ta!” La Sâm quản gia hét lớn một tiếng, một người đàn ông to lớn

thoải mái ôm lấy“Con thỏ nhỏ” này, đem cô túm trở về trong phòng.

Băng sơn!!!

Cung Quý Dương thấy mặt Tu Nguyệt, không khỏi ngẩn ra.

“Vì sao đem cô ấy bắt tới đây?”Isabella rõ ràng có chút kích động, đi tới chất

vấn La Sâm quản gia.

La Sâm quản gia không để ý đến cô, xoay người, biểu tình cực kỳ nghiêm túc

nhìn Cung Quý Dương:“Cung tiên sinh, đây là chuyện riêng của nhà chúng tôi,

ngài đừng để ý.”

Mọi thứ càng ngày càng phức tạp, cảnh này khiến Cung Quý Dương càng

ngày càng hưng phấn, tiếng cảnh báo vang lên cả tòa khách sạn vẫn như cũ

“Ong ong” gào thét, hắn mở to hai mắt, làm bộ đang hoảng sợ, hai tay ôm lấy

đầu, ngồi ở tại chỗ la lên.

“Trời ạ! Có chuyện xảy ra sao? Bằng hữu của ta bảo không được đi loạn!

Không được a! Con người của ta sợ nhất là chết!” Nói xong, hắn hét lên một

tiếng, liều mạng chạy ra ngoài cửa lớn.

“Cung tiên sinh! Cung tiên sinh!” La Sâm quản gia lớn tiếng hô, cũng không thể

ngăn cản Cung Quý Dương chạy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »