Chúng nhân nào ngờ, Nhạc Trần chưa kịp cất lời thăm hỏi, đã lập tức ra tay.
Hà Thắng bị bất ngờ, chỉ đành né tránh phong mang.
Hà Thắng vừa lùi bước, thế công của Nhạc Trần càng thêm hung mãnh, tựa cô lang đơn độc giữa nghịch cảnh, chém giết không ngừng. Sát ý kiên quyết, một là sinh, hai là tử, không chút nào lưu đường lui.
Bất đắc dĩ, Hà Thắng đành bị động phòng thủ, chẳng dám nửa phần lơ là.
Chứng kiến cảnh tượng như vậy, quần chúng xung quanh đều kinh ngạc. Đặc biệt là Vân Chính Kỳ cùng Đỗ Viễn, từng rõ quá khứ Nhạc Trần, không ngờ chỉ hai năm ngắn ngủi, Nhạc Trần lại cường đại đến thế, có thể đối chọi Huyền Sư Chuyển Linh hậu kỳ.
"Dừng tay!" Bừng tỉnh, Vân Chính Kỳ cùng Đỗ Viễn liền đồng loạt xuất thủ, xông thẳng về phía Nhạc Trần.
"Cẩn thận!" Tiền Đa Đa phản ứng cực nhanh nhạy, thấy hai người Đỗ Vân đánh lén, lập tức theo sát sau lưng.
Trương Nhiên cùng đám người kinh hãi lo lắng, chẳng màng thực lực chênh lệch, kiên quyết xông lên trước. Chỉ tiếc, tranh đấu giữa Huyền Sư, bọn họ căn bản không thể nhúng tay vào, vừa đối mặt đã bị đánh bật trở lại.
Nhưng cảnh tượng kế tiếp lại khiến người ta trợn mắt hốc mồm, khó bề tin nổi.
Tiền Đa Đa bị Đỗ Viễn ngăn lại, chẳng kịp thời viện thủ. Nhạc Trần thì bị Hà Thắng cùng Vân Chính Kỳ trước sau giáp công, tựa hồ đang ở thế hạ phong. Bởi song phương đều đang dò xét, nên chưa dùng Huyền Linh chiến đấu.
Ngay lúc chúng nhân ngỡ Nhạc Trần khó bề chống đỡ, một luồng khí tức kinh khủng từ thể nội Nhạc Trần bạo phát, khiến lực lượng hắn trong nháy mắt tăng vọt.
"Oanh ——" Nhạc Trần tung một quyền, va chạm cánh tay Hà Thắng, cứng rắn đẩy lui đối phương, đoạn thác thân chuyển hướng sau lưng Vân Chính Kỳ.
Ngón tay như kiếm, hàn mang sâm sâm.
Bàn tay Vân Chính Kỳ vừa tiếp xúc kiếm chỉ của Nhạc Trần, một đạo hàn ý xuyên thấu lòng bàn tay, thẳng nhập tâm mạch, cơ hồ đông kết thân thể hắn.
"Phốc!" Một ngụm nghịch huyết vọt ra khỏi miệng, Vân Chính Kỳ bị đánh bay ra ngoài, ngã vật xuống đất, hiển lộ dị thường chật vật.
"Dừng tay ——" Hà Thắng vội vàng hô dừng, nhìn cánh tay đang run rẩy của mình, trong mắt tràn đầy kinh hãi... Lực lượng nặng nề như vậy, tuyệt nhiên không phải Huyền Sư phổ thông có thể sở hữu!
Xung quanh lặng ngắt như tờ, bị cảnh tượng trước mắt chấn động.
Hung quang trong mắt Nhạc Trần chợt tắt, không tiếp tục xuất thủ, chỉ lạnh lùng nhìn Hà Thắng cùng đám người.
Lúc này, Tiền Đa Đa cùng Đỗ Viễn cũng không hẹn mà cùng dừng lại, riêng rẽ thối lui.
"Vân huynh, thế nào? Ngươi không sao chứ?" Đỗ Viễn tiến lên đỡ Vân Chính Kỳ, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi sâu sắc. Nếu kẻ giao thủ với Nhạc Trần vừa rồi là hắn, chỉ sợ kẻ nằm xuống lúc này chính là hắn.
"Hừ!" Vân Chính Kỳ hừ lạnh một tiếng không đáp lời, bất quá sắc mặt lại vô cùng tái nhợt, trong mắt lộ ra sắc phẫn hận. Nghĩ hắn đường đường là một Huyền Sư, bình thường hô phong hoán vũ thành thói, hôm nay lại bị một thiếu niên một chiêu đánh ngã trên mặt đất, thử hỏi mặt mũi hắn còn đâu?
"Hà đại nhân..." Vân Chính Kỳ cùng Đỗ Viễn đứng sau lưng Hà Thắng, cùng Nhạc Trần và đám người đối chọi.
Hà Thắng mặt không đổi sắc phất tay áo, ra hiệu Đỗ Vân lui ra. Hắn hiểu tình huống lúc này, muốn dùng cường lực sợ rằng bất thành, dù sao hắn không chút nào nắm chắc có thể đối phó Nhạc Trần.
"Xin hỏi các hạ tôn tính đại danh là gì? Sư thừa chốn nào?"
Nghe Hà Thắng muốn tìm hiểu lai lịch, Nhạc Trần thần sắc đạm mạc đáp: "Ta tên Nhạc Trần, về phần lai lịch của ta, chắc hẳn Vân gia cùng Đỗ gia đều rõ tường tận, ngươi có thể hỏi bọn họ."
"Tốt! Chuyện hôm nay, tứ đại thế gia ta sẽ ghi nhớ, chúng ta sau này còn gặp lại." Hà Thắng không tiếp tục dây dưa, mang theo người hai nhà Đỗ Vân xám xịt rời đi nơi đây. Khi rời đi, hắn lại cố ý quay đầu nhìn lại, trong ánh mắt lóe lên một tia âm lãnh.
Nhạc Trần khẽ nhíu mày, biết rõ tương lai ắt hẳn phiền phức không ngớt.
"Ha ha ha! Lão Nhạc à, ngươi cuối cùng cũng trở về! Thật sự là quá tốt rồi!"
"Mau nói, ngươi đã dùng linh đan diệu dược gì, mới hai năm không gặp, lại trở nên lợi hại đến vậy!? Đúng vậy, đúng vậy!"
Đợi Hà Thắng cùng đám người rời đi, Trương Nhiên, Chu Đại Bàn và chúng nhân lập tức xúm lại, dùng sức ôm lấy Nhạc Trần.
Chuyện hôm nay, nếu Nhạc Trần không kịp thời trở về, chỉ sợ hậu quả cuối cùng thật khó nói, thiệt thòi khẳng định là Trương Nhiên cùng đám người.
"Ta... Ta trở về." Nhạc Trần hốc mắt ửng đỏ, thanh âm có chút phát run. Vốn hắn không giỏi ngôn từ, giữa lúc này không biết nên nói gì cho phải. Bất quá, cảm nhận được niềm vui sướng phát ra từ nội tâm của mọi người, trong lòng hắn dâng lên một luồng ấm áp.
"Nhạc Trần..." Vô Sách vẫn luôn đứng sau đám người, cho đến khi Trương Nhiên cùng đám người nói xong, mới bước đến trước mặt Nhạc Trần: "Nhạc Trần, ta... ta đã không cô phụ sự phó thác của ngươi, hiện tại xóm nghèo phát triển rất tốt."
Nói xong, Vô Sách nước mắt liền tuôn rơi. Không có ai biết, trong hai năm qua, hắn phải chịu áp lực cùng mâu thuẫn. Nếu không nhờ chút kiên trì cùng lời hứa với Nhạc Trần trong lòng, hắn chỉ sợ đã sớm từ bỏ, dù sao hắn hiểu rõ tính cách mình nhiều khiếm khuyết, thực sự không thích hợp bước ra tiền đài.
Giờ đây hắn đợi được Nhạc Trần trở về, hắn cuối cùng cũng cảm thấy mình đã làm được một việc hữu dụng.
"Vô Danh, cám ơn ngươi." Nhạc Trần vỗ vỗ vai Vô Sách, gọi tên cũ của đối phương.
Vô Sách thân thể khẽ run lên, lau nước mắt, tự giễu cười một tiếng: "Ta bây giờ gọi Vô Sách, tính toán không sai sót, Vô Sách."
"Ách! Vô Sách? Cái tên này nghe êm tai hơn nhiều." Nhạc Trần nhìn thấy Vô Sách biến hóa, từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng cho đối phương. Trong trí nhớ, cái thân ảnh mềm yếu sợ hãi kia đã dần dần mơ hồ.
"Từ Thiên Nhi cùng mọi người đâu rồi?" Nhạc Trần đột nhiên hỏi, tâm tư có chút phiêu hốt.
Vô Sách cười khổ lắc đầu nói: "Ngươi đi chưa bao lâu, Từ lão cha cùng Từ Thiên Nhi liền rời đi, cũng không nói là đi đâu."
"Đi rồi sao..." Nhạc Trần có chút thất thần, trong mắt hiện rõ vẻ thất vọng khó tả.
Ngay lúc này, một bên đột nhiên truyền đến tiếng kinh hô của Tiền Đa Đa.
Đám người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy Phạm Trọng Văn ngồi tại chỗ, được Tiền Đa Đa đỡ lấy, trông dị thường suy yếu, tựa hồ tùy lúc đều sẽ ngất đi.
Thấy tình cảnh này, đám người vội vàng vây lại.
"Vân Mộ trở về rồi sao?" Lão nhân nửa mở mắt, nói năng dị thường cố sức.
Trong lòng mọi người một trận chua xót, không biết nên đáp lời ra sao.
"Còn chưa có trở lại sao?" Lão nhân thở hổn hển, lại hỏi: "Tiểu tử kia chừng nào trở về?"
Tiền Đa Đa lập tức đáp lời: "Sắp rồi lão gia tử, hiện tại biên cảnh thú loạn, tin tức khó bề liên lạc, ta đã phái người đi đưa tin, để hắn lập tức gấp trở về."
"Biên cảnh cách nơi đây rất xa, xem ra bộ xương già này của ta khó bề chờ tới." Lão nhân thở dài một tiếng, trong lời nói lộ ra vẻ chìm lắng cùng tang thương.
Tiền Đa Đa sợ kích động lão nhân, cẩn thận khuyên nhủ: "Lão gia tử đừng nói lời ủ rũ, ngài càng già càng dẻo dai, tất nhiên có thể đợi được Vân Mộ trở về."
Tất cả mọi người rõ ràng, vị lão nhân trước mắt này cả đời không con cái, không nơi nương tựa, cho nên hắn thật lòng xem Vân Mộ như vãn bối của mình, hi vọng trước khi chết, có thể có hậu nhân đưa tiễn.
"Hắn thật có thể trở về sao?"
"Có thể, rất nhanh sẽ trở về, ngài hãy nghỉ ngơi cho tốt, chờ Vân Mộ trở về thăm ngài."
"Được, được, vậy ta nghỉ ngơi một lát, nghỉ ngơi một lát..."
Trong khi nói chuyện, lão nhân hai mắt khẽ nhắm lại, nặng nề chìm vào mê man, hô hấp dị thường yếu ớt.