Các tướng lĩnh tại đây đều vô cùng quen thuộc với chiến hồn khôi lỗi.
Điểm mạnh chân chính của vật này không nằm ở sức mạnh, mà bởi chúng vô sinh vô mệnh, đao kiếm khó tổn hại.
Vô sinh vô mệnh, chúng chẳng biết mỏi mệt, không hề sợ hãi. Đao kiếm khó tổn hại, phòng ngự cực mạnh, bền bỉ trường tồn. Dù không linh hoạt, biến hóa khôn lường như Huyền Giả chân chính, nhưng đối phó thị ma trùng thì thừa sức, hiệu quả lại không tồi.
Chỉ có điều, như Vân Mộ đã nói, chiến hồn khôi lỗi không thể khống chế, đích thị là lưỡi dao hai mặt, không những đả thương địch thủ, mà còn dễ làm tổn thương chính mình.
Nhưng thời khắc này, Thập Nhị Liên thành còn lựa chọn nào khác ư? Bọn họ đã không còn đường lui, đây là cơ hội duy nhất để giãy giụa.
Vân Mộ hiểu rõ điểm này, Hổ Liệt cùng Thiên Thu Tầm cũng minh bạch điều đó, bởi vậy họ mới cảm thấy bất lực.
Trên chiến trường, biến hóa trong chớp mắt.
Hơn trăm tôn chiến hồn khôi lỗi xuất hiện, trắng trợn tàn sát thị ma trùng, khiến tình thế quân thủ thành từ nguy chuyển an. Không ít tướng sĩ chứng kiến cảnh tượng ấy, ai nấy tinh thần đại chấn, sĩ khí bỗng nhiên dâng cao.
Chỉ tiếc, trùng triều chẳng vì sự tàn sát của chiến hồn khôi lỗi mà lùi bước, lại càng điên cuồng phun trào... Song phương cục diện lần nữa lâm vào thế giằng co bất phân thắng bại.
Tình huống như lúc này, chỉ có thể kéo dài thời gian, họ chỉ hi vọng sắc trời mau sáng.
"Vân Mộ huynh đệ, còn chiến hồn khôi lỗi nào nữa không? Mau thả hết ra đi! Cứ tiếp tục thế này, e rằng các huynh đệ chẳng trụ được bao lâu."
Nghe thỉnh cầu của Hổ Liệt, Vân Mộ đắng chát lắc đầu: "Trước mắt, ta chỉ có thể truyền hoang thú chi hồn vào khôi lỗi cấp vũ khí, vả lại tinh lực một mình ta hữu hạn, hiện tại không cách nào tạo ra thêm khôi lỗi."
Trên thực tế, hơn trăm tôn chiến hồn khôi lỗi này vẫn là Vân Mộ liên tục ngày đêm không nghỉ mà tạo thành. Nếu không có tinh thần hồn lực siêu phàm, e rằng hắn đã thể lực hao kiệt mà ngã xuống.
"Nếu có thể siêu khống những chiến hồn khôi lỗi này tạo thành chiến trận thì hay biết mấy!" Hổ Liệt không khỏi tiếc hận, trong lòng lại vô cùng bất cam: "Vân Mộ, thật chẳng còn biện pháp nào khác ư?"
"Hoang thú chi hồn dã tính khó thuần, tại hạ cũng chưa nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn."
Vân Mộ cũng không nói lời quá tuyệt, dù sao hắn đối với chiến hồn khôi lỗi hiểu biết cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Lúc này, Thiên Thu Tầm đột nhiên thở dài nói: "Nếu những hoang thú chi hồn kia cũng khống chế tự nhiên như Huyền Linh thì hay biết mấy!"
"Huyền Linh!?"
Nghe lời Thiên Thu Tầm, Vân Mộ tâm thần khẽ động, trong óc bỗng lóe lên một tia linh quang.
Huyền Linh chính là vật tính mệnh du quan của Huyền Giả, mà chú hồn cho khôi lỗi là một việc vô cùng hung hiểm, bởi vậy Vân Mộ chưa từng nghĩ đến phương diện này.
Có đôi khi, người thông minh không phải là biết hết thảy, hiểu thấu mọi điều, làm được tất cả, mà là giỏi phát hiện, suy một ra ba, lắng nghe và tiếp thu ý kiến, suy nghĩ của người khác.
Vô ý chi ngôn của Thiên Thu Tầm, lại vì Vân Mộ mang đến một tia linh cảm.
Nếu có thể rót Huyền Linh vào khôi lỗi, thì Huyền Giả có thể thông qua ngự sử Huyền Linh mà khống chế chiến hồn khôi lỗi. Đương nhiên, có lẽ chiến hồn khôi lỗi ấy không nên gọi là "chiến hồn khôi lỗi", mà gọi "Huyền Linh khôi lỗi" sẽ thỏa đáng hơn.
Nghĩ đến đây, Vân Mộ lập tức vô cùng phấn chấn, nỗi phiền muộn tích tụ bấy lâu trong lòng liền quét sạch sành sanh.
"Vân Mộ huynh đệ?"
"Vân Mộ... ngươi sao thế?"
Thấy Vân Mộ kinh ngạc thất thần, Thiên Thu Tầm cùng Hổ Liệt trên mặt lộ vẻ lo lắng. Đặc biệt là Hổ Liệt, trong lòng có chút áy náy. Hắn biết Vân Mộ những ngày qua chịu áp lực cực lớn, có thể làm được đến bước này, đã bỏ ra rất nhiều, thúc ép quá gấp, ngược lại khiến Vân Mộ khó xử.
"Ách! Ta không sao..."
Vân Mộ hoàn hồn lại, vội vàng nói: "Vừa rồi Thiên lão ca ngược lại đã nhắc nhở ta, nếu hoang thú chi hồn không cách nào khống chế, vậy nếu có thể hoàn chỉnh rót Huyền Linh vào khôi lỗi, có lẽ sẽ thành công. Bất quá phương pháp này quá đỗi hung hiểm, Huyền Linh liên quan đến tính mạng Huyền Giả, cần phải cực kỳ cẩn trọng mới được..."
Ngừng một lát, Vân Mộ nhìn về phía trùng triều đen kịt phía trước, cau mày nói: "Vả lại, trùng triều mãnh liệt như thế, chúng ta chưa chắc có cơ hội. Vẫn là trước vượt qua nan quan trước mắt rồi hãy nói!"
"Trước mắt? Đúng vậy, nếu ngay cả trước mắt cũng không qua được, còn nói gì đến tương lai."
Hổ Liệt cùng Thiên Thu Tầm nhìn nhau cười khổ, nỗi lo lắng hiện rõ trên trán. Còn hai canh giờ nữa mới hừng đông, họ cũng chẳng biết liệu có thể tiếp tục chống đỡ hay không.
Sau một hồi, Hổ Liệt cùng Thiên Thu Tầm mang theo các tướng lĩnh lần nữa lao về phía chiến trường tường thành, còn Vân Mộ thì tìm một nơi hẻo lánh trống trải, lập tức suy nghĩ biện pháp rót Huyền Linh vào khôi lỗi, cũng dự định lấy Huyền Linh của mình ra để thử nghiệm.
Hơn trăm tôn chiến hồn khôi lỗi tựa như điên dại, giết tiến giết ra giữa trùng triều, chẳng biết mỏi mệt, không sợ sinh tử, vĩnh viễn không lùi bước.
Không chỉ phía Hổ Môn, các quân phủ thủ thành khác áp lực cũng giảm đi đáng kể.
Sáu vị Quân Thần nhìn thấy cảnh tượng như thế, tự nhiên vạn phần mừng rỡ, vội vàng phái người hỏi thăm tình huống.
Sau một hồi, tin tức về chiến hồn khôi lỗi từ phía Hổ Môn rất nhanh truyền đến trước mặt chư vị Quân Thần và tướng lĩnh. Họ tự nhiên biết chiến hồn khôi lỗi là gì, cũng minh bạch ý nghĩa của chúng đối với chiến tranh, chỉ là chưa từng nghĩ rằng chiến hồn khôi lỗi này lại có thể tái hiện trên đời, mà lại vào thời khắc mấu chốt như thế.
Chỉ có điều, khi biết chiến hồn khôi lỗi chính là do Vân Mộ tạo ra, không ít người dấy lên một vòng suy nghĩ phức tạp trong lòng.
Theo thời gian từng chút một trôi qua, chân trời nơi xa dần ửng vàng, như thể khói lửa tràn ngập trời cao, ngược lại khiến người ta có ảo giác bầu trời bị thiêu đốt.
Thương vong của Thập Nhị Liên thành dần gia tăng, hơn trăm tôn chiến hồn khôi lỗi đã bị hủy diệt một nửa, số còn lại cũng tàn phá không chịu nổi.
Đúng lúc này, bên ngoài nơi xa ánh lửa đại thịnh, tiếng hò hét rung trời, hơn trăm vạn đại quân tựa như một đạo Hỏa Xà xâm nhập vào trùng triều, chia cắt chúng làm hai... Trấn Nam Vương cuối cùng cũng lựa chọn xuất binh.
"Trấn Nam Vương quân, Sát Địch Trận Chiến, Công Vô Bất Khắc, Chiến Vô Bất Thắng!"
"Sát Địch Trận Chiến ——"
"Công Vô Bất Khắc ——"
"Chiến Vô Bất Thắng ——"
Nương theo từng tiếng quân hào vang dội, tướng sĩ trên tường thành vạn phần kinh hỉ. Đây là thân quân của Trấn Nam Vương, họ không ngờ quân đội Trấn Nam Vương lại đến cứu viện, đơn giản tựa như nằm mơ.
Chiến trường đột ngột biến hóa, lập tức kinh động mấy vị Quân Thần cùng chư vị thống soái.
Hổ Liệt cùng Thiên Thu Tầm chẳng những không cảm thấy vui mừng, ngược lại hừ lạnh một tiếng, trong mắt tràn đầy khinh thường.
"Ha ha, bọn chúng đến thật đúng lúc, thấy sắc trời sắp sáng, trùng triều cũng sắp lui, chúng lúc này mới tới, đơn giản là muốn bán cho chúng ta một nhân tình. Nếu không phải chúng ta còn thủ vững được, chúng chỉ sợ căn bản sẽ không hiện thân! Một đám tham sống sợ chết!"
"Những kẻ quyền quý này, nhờ phúc phận tổ tiên, đã quen thói sống an nhàn, chỉ biết chuyên mưu quyền mưu, căn bản không còn tâm tư kiên quyết tiến thủ như trước kia."
"Đúng vậy, Thập Nhị Liên thành chúng ta trước kia há chẳng phải cũng như thế. Nếu không phải lần đại nạn này, chỉ sợ còn đang nội đấu."
"Chúng ta là quân nhân, phụ trách chiến tranh. Những chuyện giao thiệp kia, dù sao có Quân Thần phủ gánh vác, mặc kệ nhiều như thế."
Nghe ngôn luận của Hổ Liệt và Thiên Thu Tầm, các tướng sĩ xung quanh giờ mới hiểu ra, tâm tình kích động ban đầu lập tức lãnh đạm đi vài phần.