Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 44
dưới vách..

❊ ❊ ❊

Nàng đang cười? Đúng vậy, nàng đang cười!

Nét mặt tươi cười như gió mát trong nắng, cùng thân ảnh xinh đẹp phiêu dật, xen lẫn tơ máu, thẳng tắp đánh vào trong nội tâm Kỳ Nguyệt!

Trong lúc đó, giống như ý thức được cái gì! Kỳ Nguyệt mạnh mẽ tiến lên một bước, tựa hồ đã hiểu rõ hết thảy, chính là sau lưng có một cỗ lực hút cường đại mạnh mẽ kéo hắn trở về, sau một khắc, thân ảnh thon dài duyên dáng của Minh Tịnh liền ung dung nhảy xuống phía dưới.

Khi đang rơi, Tống Ngâm Tuyết nhẹ nhàng cười, cười vì chính mình, cũng là vì Kỳ Nguyệt!

Chuyện này, có thể thanh toán xong rồi sao! Nhắm mắt lại, như hoa rơi trong gió, duyên dáng giang hai cánh tay, tiếp tục tận hưởng quá trình không ngừng rơi xuống này.

Thiệt là! Đợi tí nữa nhìn thấy mình không biết Diêm Vương có kinh ngạc đến há miệng nhét lọt một quả trứng gà hay không? Mỉm cười, có chút trào phúng suy nghĩ, trong lúc đó một hồi bạch quang xẹt qua trong đầu, xen lẫn rất nhiều hình ảnh lạ lẫm và quen thuộc, từng màn tuôn qua trước mắt.

” Ngâm Tuyết của ta, từ nay về sau nương mất đi rồi, một mình con, nhất định phải dũng cảm. . . . . .”

Là ai? Là ai đang nói chuyện!

Một hồi đau lòng, không hiểu từ đâu tràn ra trong trái tim, trong mơ hồ, Tống Ngâm Tuyết tựa như nhìn thấy một gương mặt tuyệt mỹ, đang mỉm cười từ ái nhìn chính mình, miệng lúc mở lúc đóng, giống như là đang chậm rãi nói gì đó với mình. . . . . .

Cái gì? Ngươi đang nói cái gì?

Nghe không rõ từng chữ, đầu đau muốn nứt, chính là lúc Tống Ngâm Tuyết lâm vào trong bóng tối, nàng cảm giác được thân thể của mình nhẹ nhàng bị người ta ôm lấy, sau đó ngược gió nhảy lên. . . . . .

“Nương. . . . . . Nương. . . . . .” Bên cạnh một đầm nước, Tống Ngâm Tuyết thì thào lẩm bẩm, bên người, Minh Tịnh lẳng lặng nhìn nàng, biểu hiện trên mặt khó lường.

“Đừng đi – đừng đi –” hô to một câu, mạnh mẽ ngồi dậy, toàn thân kinh hoảng chưa bình tĩnh lại thở phì phò, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng tuôn rơi.

“Quận chúa mơ đến Vương Phi à.” Nhàn nhạt nói một câu, kéo tâm trí Tống Ngâm Tuyết về, nàng quay sang, ngẩng đầu nhìn hắn, nàng trầm giọng mở miệng nói: “Là ngươi cứu ta sao?”

“Ở đây còn ai có thể cứu quận chúa sao?” Mỉm cười, như gió mát thổi qua tàng cây, Minh Tịnh lúc này đưa tay nhẹ lau mồ hôi trên trán nàng, vẻ mặt bình tĩnh cùng thong dong nói: “Quận chúa, lần sau cũng không thể mạo hiểm như vậy.”

“Ta biết rồi!” Nhẹ đáp một tiếng, quay sang, tâm tình bắt đầu chậm rãi trầm xuống, nàng bây giờ, đã hoàn toàn có thể xác định, hình ảnh nhiều ngày qua quanh quẩn trong đầu mình rốt cuộc là cái gì rồi!

Nhữ Dương quận chúa, thì ra trí nhớ của ngươi thật sự vẫn còn tồn tại a!

Luôn thỉnh thoảng xuất hiện ở trước mắt, tuy lúc này mình vẫn không thể kế thừa toàn bộ trí nhớ của nàng ta, nhưng tối thiểu nhất thỉnh thoảng vẫn có chút mảnh nhỏ hình ảnh rời rạc, mình cũng không cần quá lo lắng . . . . . .

Nàng hiểu được, những thứ nàng biết hiện giờ chỉ là đỉnh của tảng băng trôi, đại bộ phận chuyện về Nhữ Dương quận chúa nàng vẫn nghĩ không ra, thỉnh thoảng chỉ có một chút hình ảnh mơ hồ lúc bé hầu hạ dưới gối cha mẹ ! Bất quá chuyện này, nàng không lo lắng, chỉ cần có mở đầu, nàng liền tin tưởng, sẽ có một ngày lộ ra tất cả chân tướng!

Nhẹ nâng đầu, khẽ lắc lắc, Tống Ngâm Tuyết nhìn nhìn làn váy mình bị người ta kéo lên, trong lòng cả kinh, quay đầu lại nhìn về phía Minh Tịnh;”Ngươi làm sao?”

“Vâng!” Hơi giương đôi mắt lên, quét qua bắp đùi lỏa lồ trắng nõn của Tống Ngâm Tuyết, Minh Tịnh lạnh nhạt nói: “Ta cần xác nhận quận chúa có bị thương không.”

“Xác nhận có bị thương không? Nói như vậy –” Mãnh liệt trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên Tống Ngâm Tuyết tức giận mặt đỏ lên: “Ngươi, dám thoát y phục của ta. . . . . .”

“Đương nhiên! Nếu không làm như thế, Minh Tịnh làm sao xác định miệng vết thương ở đâu?” Vẫn là một bộ dạng thong dong bình tĩnh. Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết cắn răng, vẻ mặt oán hận nói: “Ai cho phép ngươi làm như vậy? Ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân sao!”

” Thân thể của Quận chúa, Minh Tịnh sớm đã xem không dưới trăm lần, tại sao quận chúa còn để ý?” Một câu hỏi lại tùy ý, khiến Tống Ngâm Tuyết nghẹn họng ngay tại chỗ, trợn trừng con ngươi, mặt tràn đầy không vui, ráng nhịn lửa giận dâng lên trong lòng.

NND! Đây là TM cái kiểu hộ vệ gì! Xâm phạm người khác đã vậy còn bày ra bộ dáng đương nhiên như mây trôi nước chảy? Không đỡ nổi! Hắn rốt cuộc có biết hai chữ “xấu hổ” này viết như thế nào hay không a!

Cực kỳ buồn bực hít sâu một hơi, nghiêng đầu sang chỗ khác không thèm để ý tới. Thấy vậy, trong ánh mắt sáng như sao của Minh Tịnh lộ vẻ thâm ý, thẳng tắp nhìn dung nhan khuynh thành kia.

“Quận chúa trước kia, cũng sẽ không tức giận như vậy. . . . . .”

Trời ạ, lại nữa rồi! Lại là trước kia!

Bất đắc dĩ trợn trắng mắt, không kêu một tiếng bắt đầu sửa sang lại quần áo. Minh Tịnh đáng chết, rõ ràng dám ăn đậu hũ của nàng? Hừ, một ngày nào đó, nàng sẽ bắt hắn trả cả vốn lẫn lãi!

“A –” than nhẹ một tiếng, nàng bị đau khẽ nhíu lông mày, bụm lấy miệng vết thương được Minh Tịnh băng bó kỹ, ánh mắt Tống Ngâm Tuyết hướng về bắp đùi.

“Có thể là khi rơi xuống vô ý quẹt nên bị thương.” Không rõ lý do xuất hiện miệng vết thương, Minh Tịnh nhàn nhạt suy đoán nói, đưa tay nhẹ nhàng lấy tay nhỏ của Tống Ngâm Tuyết ra, lập tức đặt tay trên bắp chân trắng nõn cân xứng của nàng chậm rãi xoa.

“Cái miệng vết thương này không sâu, chỉ cần xử lý thỏa đáng, chắc là sẽ không lưu lại sẹo.” Chậm rãi nói, ngón tay nhu hòa ấn bốn phía tại chỗ máu ứ đọng trên miệng vết thương. Qủa thực, tuy đáy lòng Tống Ngâm Tuyết vẫn mâu thuẫn không muốn người khác đụng vào thân thể của mình, nhưng mà bây giờ, dưới thủ pháp xảo diệu của Minh Tịnh, khiến cảm giác đau đớn, rõ ràng chậm rãi tiêu tán đi.

“Quận chúa làm việc sao có thể lỗ mãng như thế? Vạn nhất Minh Tịnh cứu không kịp, hậu quả kia. . . . . .” Dừng lại một chút, chuyển động con mắt nhìn Tống Ngâm Tuyết, thấy vậy, ánh mắt Tống Ngâm Tuyết tối sầm lại, lập tức cúi đầu xuống: “Ta biết rồi, sẽ không có lần sau.”

Đúng vậy a, sẽ không còn lần sau nữa! Nàng cùng hắn, đã thanh toán xong . . . . . .

Tuy chưa nói tới chuyện phản bội, hơn nữa cũng có thể lường trước được kết quả như vậy, nhưng mà khi sự tình thật sự xảy ra, trong lòng của nàng, ít nhiều gì chung quy cũng cảm thấy có chút không thoải mái.

Minh Tịnh híp mắt lại, lẳng lặng nhìn Tống Ngâm Tuyết trước mắt, nhìn thần sắc nàng hơi uể oải nhưng mà vẫn ra vẻ quật cường, trong mắt có một loại cảm xúc không rõ đang chảy xuôi.

“Quận chúa, sắc trời không còn sớm, chúng ta cũng nên trở về.”Minh Tịnh ngẩng đầu nhìn trên vách núi, lại nhìn Tống Ngâm Tuyết bị thương, thấp giọng nói.

“Chính là cao như vậy, mà ta lại. . . . . .” Ngẩng đầu quan sát vách núi cao chót vót, rồi sau đó lại do dự nhìn cái chân bị thương, Tống Ngâm Tuyết cảm thấy bất đắc dĩ: ai, hôm trước còn giả bộ? Lần này thì tốt rồi, thật sự thành tên què rồi!

“Chuyện này không thành vấn đề.” Mỉm cười, như vì sao xóa tan đêm tối, giờ phút này, trên gương mặt tuấn lãng phi phàm của Minh Tịnh, chỉ có nhàn nhạt tự tin cùng xem thường.

Đứng dậy một cái, hai tay vòng qua ôm nàng, sau khi xác định hết thảy đã ổn thỏa, Minh Tịnh khẽ nhún một chân, thân thể thoáng cái nhảy lên trên, mượn lực các hòn đá gồ lên trên vách núi, vừa rất nhanh vừa ổn định chuẩn xác nhảy lên.

Khi hai người xuất hiện trên vách núi thì Kỳ Nguyệt còn đang trố mắt, thân thể vẫn không nhúc nhích nhìn dưới vách, hắn mạnh mẽ trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tin há hốc miệng, tim hắn, rõ ràng bắt đầu không chịu khống chế mà mãnh liệt co rút lại.

“Ngươi. . . . . .” Đứng lên, khiếp sợ nhìn hình bóng dựa trong ngực Minh Tịnh, tuyệt mỹ nhưng có chút lạnh lùng kia, hắn nhất thời không biết mở miệng như thế nào.

“Cái gì cũng không cần nói, hồi phủ thôi.” Nhàn nhạt liếc nhìn hắn, ngữ khí xa cách, tựa trong lòng Minh Tịnh, Tống Ngâm Tuyết thấp giọng nói.

Nghe vậy, Minh Tịnh không nói lời nào, nhảy lên, đi về phía trước. Sau lưng, Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm vào bóng lưng dần đi xa, trong nội tâm đột nhiên nổi lên một loại cảm giác khó hiểu đan xen giữa cay đắng cùng vui sướng.

Hắn cay đắng, là vì hoàn cảnh khó khắn mình sẽ phải đối mặt, mà vui sướng, là do một loại cảm giác mừng rỡ nhẹ nhàng, sau khi mất đi lại có được mà chính hắn cũng không hiểu rõ. . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »