Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7669 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 33
công chúa giá lâm ( 1 )..

❊ ❊ ❊

ng Ngâm Tuyết không hề nghĩ lung tung nữa, chỉ một lòng chờ cái cô công chúa cao quý này tới!

Chiêng trống gõ vang, mùi thơm lan xa, cách đó không xa, một chiếc xe ngựa xa hoa vượt qua gấp trăm lần tưởng tượng của Tống Ngâm Tuyết chậm rãi chạy tới, cực kỳ giống tình cảnh từng chiếu trên TV.

Trợn trắng mắt, nàng nhìn thấy xe ngựa xa hoa kia bốn phía còn có mười kiếm khách tinh tráng, đi trước xe là một đám thị nữ không ngừng từ trong rổ nắm hoa tươi vung lên giữa không trung, Tống Ngâm Tuyết dám khẳng định: nữ tử này, tuyệt đối là kẻ kệch cỡm, lại giả bộ yêu kiều thùy mị!

Quả nhiên! Khi Tống Ngâm Tuyết mới vừa thầm nhận định Khuynh Nhạc công chúa này, trong xe ngựa xa hoa nhẹ nhàng truyền ra một câu nói mềm mại nũng nịu đến nỗi có thể chảy ra nước: ” Người phía trước, chính là Đại Tụng Quốc chủ Tống Vũ Thiên sao?”

“Đúng vậy!” Mỉm cười, tiến lên làm lễ, lúc này, Tống Ngâm Tuyết chỉ thấy rèm cừa hai bên xe ngựa kia chậm rãi bị kéo ra, bên trong một nữ tử ăn mặc rực rỡ, hào quang bức người chậm rãi đi xuống.

“Kiều Quốc Khuynh Nhạc công chúa Kiều Mạt Nhi, tham kiến Đại Tụng quốc chủ và các vị Vương gia!” Nhẹ nhàng hạ thấp người, rất là xảo diệu đem tư thái ưu mỹ nhất của mình biểu hiện ra trước mặt mọi người.

Lập tức Tống Ngâm Tuyết rõ ràng nghe được tiếng Lục hoàng tử Tống Vũ Kiệt bên người mãnh liệt nuốt nước miếng thì đáy lòng cười lạnh một hồi, sau đó giương mắt suồng sã dò xét người đi tới!

Khuôn mặt bầu bầu, lớn lên rất xinh đẹp tuyệt trần; một đôi mị nhãn tiêu hồn, khi chuyển động rất là câu dẫn người; cái mũi thẳng, miệng anh đào nhỏ nhắn, thêm vào trang điểm kỹ lưỡng cùng tư thái mềm mại, khiến Khuynh Nhạc công chúa này nhìn tổng thể rất là lộng lẫy, khiến người ta không thể rời mắt!

Nữ nhân này, tuyệt đối không phải người hiền lành gì! Dựa vào trực giác nhạy cảm của mình, trong lòng Tống Ngâm Tuyết thầm nhủ. Lúc này, Khuynh Nhạc công chúa Kiều Mạt Nhi đã tiếp kiến mọi người, cao ngạo tự tin đi tới hướng mình.

“Thánh Thượng, vị này chính là Nhữ Dương quận chúa trong truyền thuyết của Đại Tụng đó sao? Là thê tử Tam biểu ca Quân Tử Sở, Tống Ngâm Tuyết đó sao?” Mặt ngoài thì mỉm cười, nhưng đáy mắt tràn đầy xem thường, Kiều Mạt Nhi lúc này nâng bàn tay đẹp đẽ trắng nõn của nàng lên, chậm rãi hướng Tống Ngâm Tuyết hành lễ, “Tam biểu tẩu tử, Mạt Nhi có lễ!”

Phong tư thướt tha, cử chỉ đúng mực! Không thể phủ nhận, Kiều Mạt Nhi này xác thực là vưu vật thế gian khó được! Chỉ có điều đáng tiếc chính là, “Tướng tùy tâm sinh” , tướng mạo một người có được không, có đẹp hay không, chính thức phải phát ra từ nội tâm ! Như Khuynh Nhạc công chúa, chỉ cần người có tâm tư, vừa nhìn đã biết nàng là nữ tử giỏi về tính toán, đầy dẫy thủ đoạn, cho nên mặc dù nàng lớn lên dễ nhìn, nhưng ẩn dưới dung nhan xinh đẹp trước mặt của nàng, là nồng đậm tàn nhẫn cùng độc ác. . . . . .

” Đừng gọi nhanh như vậy, chức Tam biểu tẩu này ta đảm đương không nổi, nếu công chúa cao hứng, thì kêu ta Nhữ Dương, hoặc là Tống Ngâm Tuyết a!” Không để ý tới Kiều Mạt Nhi muốn lôi kéo làm quen, Tống Ngâm Tuyết chọn cách lảng tránh.

Nghe vậy, một cổ tức giận xẹt qua trên mặt Kiều Mạt Nhi, sau đó lại tản ra rất nhanh: “Ha ha, đã như vầy, ta gọi muội là Ngâm Tuyết muội muội nhé! Kỳ thật trước đây ta đã thấy, Ngâm Tuyết muội muội so với ta nhỏ hơn, mà ta lại luôn mồm bảo muội là Tam biểu tẩu, như vậy cảm thấy thật kỳ a, còn không bằng đơn giản gọi tỷ muội cho nó tự do!”

Ưu nhã dùng lưng bàn tay che môi anh đào, Kiều Mạt Nhi tươi cười kiều diễm như hoa, thẳng khiến Tống Vũ Kiệt một bên nhìn đến rớt hai tròng mắt ra ngoài, “Mạt Nhi là người rộng lượng, chớ so đo với Ngâm Tuyết!”

“Sẽ không Lục hoàng tử, Mạt Nhi biết Ngâm Tuyết muội muội tính tình ngay thẳng, là người cương liệt, bằng không nàng cũng sẽ không để ý cái nhìn của thế nhân, thoáng cái gả cho năm vị phu quân, quyết đoán như thế, thực làm cho Mạt Nhi ta theo không kịp!”

Che miệng cười nói, thầm trào phúng, lúc này Kiều Mạt Nhi vốn đã sớm nghe rằng đầu Tống Ngâm Tuyết chứa toàn rơm tác, nên cho rằng đối phương nghe không ra ý sâu xa trong lời nói của mình, đắc ý khinh khỉnh cười nhẹ.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết thầm mắng trong lòng, nhưng biểu hiện ra lại giả vờ điềm nhiên như không nói: “Tỷ tỷ đương nhiên không thể gả nhiều phu quân như vậy a, bởi vì Ngâm Tuyết xinh đẹp hơn tỷ tỷ nha, cho nên cần nhiều phu quân chăm sóc hơn một chút!”

Ngươi –

Ráng nén giận, khó chịu đến cực điểm! Kiều Mạt Nhi lúc này, vừa nghe Tống Ngâm Tuyết nói lớn lên xinh đẹp hơn mình, trong nội tâm liền nuốt không trôi cơn tức này! Từ nhỏ đến lớn, trong nước nàng luôn là người xinh đẹp nhất, không ai có thể ở trước mặt mình diễu võ dương oai, chính là vừa rồi, khi nàng lần đầu tiên trông thấy Tống Ngâm Tuyết thì nàng biết, cái vị trí đệ nhất mỹ nhân này của mình xem như giữ không nổi rồi!

Tuy Tống Ngâm Tuyết lúc này trang điểm đậm đặc, nhưng nàng có thể thấy được dung nhan tuyệt thế ẩn dưới lớp phấn son! Dung nhan này, thuần khiết, khuynh thành, nếu sau này bại lộ trước mắt thế nhân, còn không biết sẽ gây ra sóng gió như thế nào.

Ghen ghét, không cam lòng, đỏ mắt, nặng nề đầy dẫy trong lòng Kiều Mạt Nhi, lúc này nàng liếc mắt nhìn minh hoàng Tống Vũ Thiên một bên, sau đó đánh giá tình hình rồi chậm rãi tự tiến lên: “Thánh Thượng, Mạt Nhi mặt dày tiến đến quấy rầy, có bất tiện gì không a!”

“Yên tâm đi! Trẫm đã an bài xong xuôi rồi, trong thời gian công chúa ở lại Đại Tụng này, sẽ có Ngâm Tuyết chăm sóc việc ăn ở của công chúa !” Chậm rãi gật đầu, con mắt vẫn khép hờ, Tống Vũ Thiên biểu lộ vẻ mặt”Ngươi có thể yên tâm “.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết phẫn hận nghĩ: NND! Tiền cũng không phải do ngươi ra nhé? Nói nghe mới thoải mái làm sao! Buồn bực thở dài, đi theo sau đoàn người, Tống Ngâm Tuyết bắt đầu hướng về trong hoàng cung. . . . . .

Trên đại điện, ca múa mừng cảnh thái bình, vì Khuynh Nhạc công chúa đón gió tẩy trần*, Tống Vũ Thiên cố ý sai người an bài tiệc rượu và biểu diễn.

(*Đón gió tẩy trần: Chủ nhân mở một bữa tiệc đón tiếp khách từ phương xa đến.)

Ngồi trên sập, có chút buồn ngủ, Tống Ngâm Tuyết đỡ đầu, gật lên gật xuống. Gần đây vì mớ sổ sách mà hao tổn tinh thần, nàng đã liên tục thức đêm vài ngày rồi, giấc ngủ không đủ, cho nên ngồi một hồi, nàng bắt đầu muốn ngủ gật.

“Ngâm Tuyết muội muội không hài lòng với cầm kỹ của ta? Nếu là như vậy, đừng ngại đi lên diễn một khúc!” Trên điện, lời nói của Kiều Mạt Nhi truyền đến.

Thì ra lúc Tống Ngâm Tuyết ngủ gà ngủ gật, Kiều Mạt Nhi được Tống Vũ Thiên mời, trước mặt mọi người đàn một khúc《 Nguyệt xuất vân 》(Vầng trăng ra khỏi mây), khiến mọi người nhất trí khen ngợi. Vì vậy nàng dương dương đắc ý, chuẩn bị đứng dậy làm lễ, đúng lúc thấy được Tống Ngâm Tuyết đỡ đầu ngủ gà ngủ gật, một bộ dạng thiếu hào hứng, không khỏi khiến nàng rất là nổi giận.

“Muội muội, đã cảm thấy tỷ tỷ đàn không hay, sao không đi lên thử một lần ?” Có chút khiêu khích nói lại một lần, Kiều Mạt Nhi lúc này, cái cằm giơ lên giống như chim Khổng Tước, cao ngạo, không ai bì nổi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »