Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 10
tiếp xúc trực diện..

❊ ❊ ❊

Không hề do dự, Thư Ly đột nhiên đứng thẳng người, quay đầu ôm đàn muốn rời đi.“Đứng lại!”Mẹ nó ! Hắn chẳng nể mặt tí nào. Tống Ngâm Tuyết lên tiếng quát lớn. Sau khi nhìn thấy bóng lưng Thư Ly dừng lại, nàng híp mắt lại, cười xấu xa tiến lên.“Phu quân làm sao vậy ? Không đàn nữa à?” Tống Ngâm Tuyết vừa nhẹ nhàng nói vừa thoả mãn nhìn Thư Ly khi nghe tới từ “Phu quân” thì vẻ mặt đột nhiên cứng ngắc, trong lòng vui vẻ như hoa tươi nở rộ. Dù sao cuộc sống cũng không có gì thú vị, không bằng trước tiên chơi đùa với ngươi một chút!Đắc ý nghĩ, sờ cằm, Tống Ngâm Tuyết còn chưa đánh giá kỹ nên chậm rãi đánh giá Thư Ly bên cạnh một vòng, miệng không ngừng phát ra tiếng“Chậc chậc”.Cực phẩm, quả nhiên là cực phẩm! Mặc dù trước đây mình cũng đã từng gặp rất nhiều mỹ nam, nhưng rất ít người có loại khí chất thần tiên như Thư Ly đây.Cái đẹp của Thư Ly rất đặc biệt, phong nhã không nhiễm sự huyên náo của thế tục! Nhất là vừa rồi khi hắn chuyên chú trong tiếng đàn, sự tinh khiết cùng thanh sạch xuất phát từ nội tâm, đột nhiên khiến cho người ta như tiến nhập vào một giấc mơ tiên cảnh.Hèn chi quận chúa điêu ngoa kia lại cướp pháp trường vì hắn? Nam tử tốt đẹp như vậy, nếu đổi lại là mình nói không chừng cũng sẽ xúc động một phen. . . . . .Tống Ngâm Tuyết dương dương tự đắc nghĩ. Lúc này, Thư Ly đứng thẳng người, đôi mắt thẳng tắp nhìn phía trước, vô cùng lạnh lùng nói: “Có việc gì?”“Không có việc gì! Chỉ muốn đến thăm chàng thôi!” Đã quyết định trêu hắn một phen, sau khi Tống Ngâm Tuyết nghe Thư Ly lạnh lùng hỏi thì cợt nhả nói, “Phu quân à, nói hế nào người ta cũng vì ngắm cảnh chàng tắm rửa mà không cẩn thận trượt té. Bây giờ chàng thấy người ta không đi qua an ủi, lại xoay người bỏ chạy, chàng hành xử như thế bảo người làm vợ như thiếp đây sao mà chịu nổi?”Trêu tức bỡn cợt, đôi mắt to lưu chuyển. Nghe vậy, trên mặt Thư Ly hiện lên vẻ chán ghét cùng cực, ngữ khí vô cùng lạnh lùng khinh bỉ nói: “Không biết xấu hổ!”Một câu“Không biết xấu hổ”, làm cho Tống Ngâm Tuyết và Mân Côi sững sờ ngay tại chỗ.Mân Côi nghe vậy, tranh thủ thời gian cúi đầu xuống, trong lòng kêu khổ: xong rồi, quận chúa sắp nổi bão rồi! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Quận chúa mà nổi dóa, Vương Phủ cũng tanh bành mất thôi!Đang lúc Mân Côi khẩn trương không biết làm thế nào cho tốt thì Tống Ngâm Tuyết bình tĩnh nhìn Thư Ly. Nói thật, hiện tại quả thực nàng cũng hơi tức giận! Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn sống trong hào quang trên đỉnh thế giới, chưa bao giờ bị người ta chỉ trích sắc bén đến thế, cho nên về vấn đề mặt mũi thật sự nhịn không được. Nhưng Tống Ngâm Tuyết nàng là nhân vật bậc nào, dù cho không vui, nàng cũng sẽ không lộ rõ trên nét mặt. Phải biết rằng, sở trường của nàng chính là giả heo ăn cọp .Nheo mắt lại, chậm rãi đi tới phía trước, lúc chóp mũi hai người sắp đụng vào nhau, Tống Ngâm Tuyết bỗng nhiên cười sáng lạng nói: “Không biết xấu hổ? Đúng vậy, thiếp không biết xấu hổ! Thế thì sao? Không phải chàng vẫn là phu quân của thiếp đấy sao. . . . . .”“Cô –” nghe vậy quá chán nản! Thư Ly nhìn chằm chằm gương mặt cười sáng lạng khoa trương của Tống Ngâm Tuyết trước mắt. Mặc dù trên mặt đóng băng dày ba thước, nhưng đáy lòng nhưng lại hơi nghi hoặc. Kỳ quái! Nếu là trước kia, chỉ sợ vị Nhữ Dương quận chúa này sớm đã tức giận nhảy lên tới trời, làm sao còn có tâm tình ở đây khua môi múa mép với hắn? “Rốt cuộc cô có chuyện gì? Nếu như không có việc gì, tôi muốn đi vào!” Lạnh băng hỏi lại lần nữa, thân ảnh thon dài của Thư Ly đứng thẳng tắp. “Ai, thiếp đã nói rồi, chỉ muốn nhìn chàng một chút, tại sao chàng không tin?”Nghiêng đầu, nháy nháy mắt, bày ra bộ dạng tinh khiết thuần lương. Tống Ngâm Tuyết cười thầm trong lòng nhưng biểu hiện ra ngoài lại giả vờ không hiểu.“Phu quân, lần trước lúc người ta ngắm chàng tắm rửa, không cẩn thận bị nha đầu Lạt Bá hoa kia quấy rầy, hôm nay chúng ta tiếp tục được không?”“Cô!” Vừa nghe tới chuyện đó, trên mặt Thư Ly liền hiện lên vẻ xấu hổ và giận dữ. Sau khi hắn hung hăng trợn mắt liếc Tống Ngâm Tuyết thì không hề nói một lời, đi thẳng vào trong phòng. “Đợi một chút –” Tống Ngâm Tuyết xoay người, vội vàng gọi hắn lại, cười cười nói:“Phu quân, chàng bỏ đi như vậy sao, chẳng lẽ không sợ thiếp xử tử nha đầu Lạt Bá hoa của chàng ngay tại chỗ à?”” Xin mời Quận chúa tùy ý, xuống tay không cần lưu tình!” Lạnh lùng bỏ lại một câu, Thư Ly ôm đàn đi thẳng không hề quay đầu.Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết vui vẻ nói với theo: “Này, phu quân! Tốt xấu gì chàng cũng là do thiếp mạo hiểm cứu từ trên pháp trường về, chàng không ghi ơn báo đáp thì thôi, cũng không cần cả ngày trương ra khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng kia chứ! Chàng nên biết là nam nhân càng lạnh lùng, nữ nhân lại càng có dục vọng chinh phục đó!”Lời nói ngọt ngào và kiêu ngạo, Thư Ly nghe vậy sững sờ, nhưng ngay sau đó lại nhíu chặt lông mày, “Tôi chưa bao giờ cho là cô cứu tôi, chỉ có cô tự mình đa tình thôi!”Giọng nói quyết tuyệt lạnh lùng, không có chút cảm tình nào! Thư Ly nói đến đây, cũng không dừng lại đi thẳng vào phòng. Tống Ngâm Tuyết nhìn bóng lưng xuất trần như tiên kia, khóe miệng giương lên thành một đường cong duyên dáng: Thư Ly sao? Thú vị lắm. . . . . .Mỉm cười thần bí như đang tính toán cái gì. Tống Ngâm Tuyết vươn tay, vững vàng đón được một phiến lá theo gió nhẹ nhàng rơi xuống, nắm gọn trong lòng bàn tay, rồi xoay người rời đi.“Quận chúa. . . . . .” Mân Côi bên cạnh đã sớm choáng váng, sau khi nhìn thấy nàng rời khỏi, lập tức bước nhanh đuổi theo. Quận chúa hôm nay thật kỳ quái, còn không nổi giận. . . . . .“Quận chúa, những điều ngài vừa nói chính là sự thật sao?” Mân Côi vừa nói vừa đuổi theo.“Cái gì?”“Tử hình Lạt Bá hoa ngay tại chỗ!” Mân Côi nháy mắt mấy cái, nàng thích nhất là xem náo nhiệt .” Tử hình ngay tại chỗ sao? Đó cũng là một khả năng. . . . . .” Dừng bước, ngước mắt lên, Tống Ngâm Tuyết đầy thâm ý lẳng lặng nhìn trời.Quận chúa dường như không giống trước đây. . . . . .Phía sau, trong một góc tối, ánh mắt dò xét của Minh Tịnh thẳng tắp bắn về phía người nàng. . . . . . Từ cặp lông mày một mực nhíu chặt kia có thể thấy được, trong lòng hắn lúc này không được bình yên như mọi hôm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »