Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 38
chớ có chọc ta(1)..

❊ ❊ ❊

Gió phất trên bờ đê, xuân về hoa nở, lúc yến gáy đào hồng, bên cạnh rừng trúc rậm rạp, một đôi nam nữ tướng mạo xinh đẹp, lúc này đang vạn phần nhu tình nhìn nhau, hình ảnh lưu luyến, êm ái như mặt nước nhu hòa.

“Biểu ca. . . . . .” Một tiếng mềm giọng khẽ thốt, môi son hé mở, Kiều Mạt Nhi lúc này ôn nhu vô hạn chớp chớp mí mắt, thần sắc như nước mùa thu nhẹ nhìn qua Tử Sở trước mắt, khăn lụa trong tay không ngừng vặn vẹo, thẹn thùng mà lại ngây ngô nói: “Biểu ca, Mạt Nhi nhớ người.”

“Mạt nhi. . . . . .” Vừa nghe đến đó, Tử Sở nỗi lòng kích động, tiến lên một bước nắm chặt hai vai người yêu: “Mạt Nhi, biểu ca cũng nhớ muội. . . . . .”

“Biểu ca, ta. . . . . .” Quả nhiên là cao thủ diễn trò, khi đang nói chuyện, một giọt thanh lệ rơi trên gò má, tự nhiên mà rơi vào trên lưng bàn tay Tử Sở, phòng tuyến tâm lý của hắn ầm ầm sập đổ.

“Mạt Nhi. . . . . .” Kìm lòng không được, một tay kéo lấy Kiều mạt Nhi, quý trọng như trân bảo, Quân Tử Sở nhẹ nhàng giơ tay lên, chậm rãi lau đi nước mắt trên khóe mắt người yêu.

“Mạt Nhi, những ngày này khổ uội rồi.”

“Không khổ! Không khổ! Chỉ cần có thể nhìn thấy biểu ca, Mạt Nhi như thế nào cũng không khổ!” Lắc đầu, nâng mặt lên, nước mắt lại như đê vỡ tức thời chảy xuống. Thấy vậy, Quân Tử Sở liền thương tiếc vạn phần, tim co rút đau đớn: “Ngốc ạ, còn nói không khổ! Nước mắt chảy nhiều như vậy . . . . . .”

Yêu quý ôm lấy nàng, trên mặt Quân Tử Sở lộ vẻ nhu hòa cùng thâm tình, thấy vậy, đáy lòng Kiều Mạt Nhi cười thầm, nhưng biểu hiện ra lại càng thêm yêu kiều: “Biểu ca, Mạt Nhi muốn cùng biểu ca ở chung một chỗ, những chuyện khác, cái gì cũng không để ý!” Như là thề thốt, hoặc như là ám chỉ, Kiều Mạt Nhi lúc này, như hoa lê trong mưa, làm rung động lòng người!

Vừa nghe nàng tỏ thái độ như thế, Tử Sở làm sao còn còn kiềm chế nổi, trong nội tâm thỏa mãn vô hạn, vạn phần cảm động nói: “Mạt Nhi, muội đối đãi ta như thế, một ngày kia, ta nhất định cưới muội làm thê tử của ta!”

“Thê tử!” Thét kinh hãi một tiếng, trong mắt sáng ngời, nhưng mà lập tức mờ mịt xuống. Cúi đầu, trầm mặc không nói, không ngừng xoắn khăn lụa của mình, Kiều Mạt Nhi cố ý giả vờ vạn phần uể oải.

“Biểu ca, Mạt Nhi thật sự có thể làm thê tử của người sao? Biểu ca là hoàng tử thừa kế, từ nay về sau sẽ có rất nhiều nữ tử bên người. Hôm nay biểu ca si tình với Mạt Nhi chỉ là một phút xúc động thôi, vào một ngày khác, rất nhanh sẽ quên Mạt Nhi, đến lúc đó Mạt Nhi. . . . . .”

Cố tình ra vẻ đau lòng, rất có cảm giác đau thương như Đại Ngọc chôn hoa, Kiều Mạt Nhi lúc này nghiêng đầu qua một bên, nước mắt vẫn chảy.

(Myu: ta chú thích một chút Lâm Đại Ngọc là nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần. Nàng là người yếu ớt, đa sầu đa cảm.Một lần nàng nhìn thấy hoa rụng, cảm thương cho hoa và nghĩ đến tình cảnh côi cút của mình đã nhặt cánh hoa đem chôn và làm bài Táng hoa từ. Bộ nhớ tồi tàn của ta chỉ nhớ mỗi hai câu.

Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,

Sau này ta chết, ai là người chôn?

Để biết thêm chi tiết mời hỏi google ca ca)

Dưới thế công ôn nhu dối trá này, Tử Sở chưa có bất kỳ kinh nghiệm tình cảm gì sao nhịn được, hắn vừa lấy một tay nâng nhẹ gương mặt đầy nước mắt của Kiều Mạt Nhi, vừa ôn nhu an ủi: “Mạt nhi, chẳng lẽ cho đến hôm nay, ở trong lòng muội, ta là người có mới nới cũ như vậy sao? Muội yên tâm đi, đời này kiếp này, trong lòng của ta, vĩnh viễn cũng chỉ có một mình muội, cho dù ngày khác leo lên đại vị, nữ tử có thể cùng ta, cùng ta ở chung cười xem thiên hạ, cũng chỉ có mình muội!”

Lời hứa của Tử Sở vang lên bên tai Kiều Mạt Nhi, nghe vậy, trong lòng nàng đã sớm vui mừng đến nở hoa, vui thích thầm nghĩ: a, bản công chúa muốn chính là những lời này của ngươi!

Giống như cảm động giương mắt lên, nhìn thẳng Tử Sở lâm phong ngọc thụ trước mặt, thản nhiên cười nói: “Biểu ca, Mạt Nhi thật hạnh phúc. . . . . .”

Đem mặt vùi thật sâu vào trong ngực Tử Sở, trên mặt cười âm hiểm, khiến Cầm Tâm đứng không xa cắn răng ngà, vẻ mặt phẫn nộ không thôi.

“Biểu ca, ở đây, thiệt thòi cho người rồi. . . . . .” Săn sóc ôn nhu lấy tay nhẹ vỗ về khuôn mặt tuấn tú của Tử Sở, thoả mãn nhìn hắn sau khi nghe được một từ “Thiệt thòi”, thân thể rõ ràng thoáng cái cứng ngắc lại, trong nội tâm không ngừng âm thầm đắc ý : oán hận sâu như vậy ? Ha ha! Tống Ngâm Tuyết a Tống Ngâm Tuyết, xem ngươi làm sao có thể đấu qua ta!

“Biểu ca, Mạt Nhi vừa nghe đến huynh bị Đại Tụng quốc chủ thưởng cho Tống Ngâm Tuyết này làm phu quân, liền lập tức cầu khẩn phụ hoàng cho phép muội đến đây! Mạt Nhi biết biểu ca trong lòng nhất định sẽ không dễ chịu, sợ trong lòng huynh buồn khổ, cho nên bất luận thế nào, đều muốn đến cùng huynh trò chuyện!”

Lời nói thẹn thùng,mặt đỏ bừng, nghe vậy, Tử Sở cảm động nắm tay của nàng, không ngừng nói: “Mạt Nhi, muội thật là săn sóc tinh tế! Ta đời này có thể lấy muội làm thê tử, thật sự là phúc phận đã tu mấy đời!”

“Biểu ca. . . . . .” Mặt đỏ lên, yêu kiều xấu hổ, Kiều Mạt Nhi lúc này cúi đầu xuống, một bộ dạng chim nhỏ nép vào người.

Thấy vậy, Tử Sở không khỏi trố mắt một phen, không tự chủ được thốt ra: “Mạt nhi, muội thật đẹp. . . . . .”

“Biểu ca, huynh không cần phải ghẹo ta! Ta biết rõ, kỳ thật ta lớn lên, cuối cùng cũng không bằng Tống Ngâm Tuyết. . . . . .” Bàn tay phủ lấy miệng Tử Sở mà nói, trong lòng lại không nghĩ như vậy, Kiều Mạt Nhi lúc này nhắc tới mỹ mạo của Tống Ngâm Tuyết, trong nội tâm ghen ghét đến nghiến răng nghiến lợi: nữ nhân chết tiệt, dám xinh đẹp hơn nàng! Một ngày nào đó, nàng muốn hủy gương mặt kênh kiệu của cô ta!

Căm giận nghĩ thầm, biểu lộ ôn nhu tựa trong ngực Tử Sở, lúc này Tử Sở vừa nghe nàng nói như vậy, tức giận mãnh liệt ngắt lời: “Chớ có nhắc tới nàng ta! Loại nữ nhân vô sỉ bỉ ổi, dơ bẩn không chịu nổi, sao có thể đánh đồng cùng Mạt Nhi băng thanh ngọc khiết, trong ngọc trắng ngà của ta! Nếu không phải ta hiện nay còn không thể về nước, ta đã sớm –”

Một câu cuối cùng, Tử Sở nhịn không nói, chuyển sang an ủi người yêu ôm trong ngực: “Mạt Nhi, từ nay về sau không cho phép muội còn nói mình như vậy, biết không? Trong lòng ta, muội vĩnh viễn là người đẹp nhất !”

“Biết ạ.” Nhẹ nhàng gật đầu, thuận theo hắn, Kiều Mạt Nhi lúc này ngẩng đầu, hai mắt nhìn thẳng phương xa, âm thầm đắc ý: đẹp nhất sao? Trong ngọc trắng ngà sao? Ha, đã như vầy, cứ một mực cho rằng như thế đi, ha ha. . . . . .

Thân ảnh hai người, gắt gao ôm nhau đứng một chỗ, ở trong khu rừng không phải rất bí mật này, thật lâu, thật lâu . . . . . .

“Quả nhiên là một đôi kim đồng ngọc nữ! Tuy nói là bất chính, không hợp lẽ, nhưng chỉ có ôm nhau, làm cho người ta không thể phỉ nhổ được !” Một câu cảm thán thốt ra, khiến Tống Ngâm Tuyết đang tản bộ trong vườn ngừng lại.

Chắp tay lắng nghe, đón gió mà đứng, rồi lại thêm một tiếng, làm cho nàng nghe xong không khỏi nhíu mày.”Đúng vậy a đúng a! Trời sinh một đôi như thế, chỉ có hai người kia mới có thể xứng với nhau! Không giống quận chúa chúng ta, ngoại trừ điêu ngoa ngang ngược kiêu ngạo, hủy nhân duyên người khác ra, chẳng được cái nết gì!”

“Hoàn toàn chính xác! Quận chúa chúng ta làm sao so với người ta a, quả thực một người là mây trên trời, một người là bùn trong đất, căn bản là không thể so sánh nổi!”

“Đó là chuyện đương nhiên, người ta nói thế nào cũng là công chúa, hành vi cử chỉ hào phóng hợp lễ! Không giống quận chúa chúng ta, nói ra đã cảm thấy dọa người!”

“Ai, ngươi nói xem, cùng là mệnh phú quý, tại sao hai người khác biệt lớn như vậy!” Không ngừng lắc đầu,châm chọc ồn ào, sau khi đám hạ nhân dần dần đi xa, Tống Ngâm Tuyết chậm rãi đi ra.

Mắt nhìn phía trước, nhếch khóe miệng, không nói lời nào, xoay người đi vào trong rừng.

Có đôi khi, có những thứ không nhìn còn đỡ, nhìn một cái liền không nhịn được nổi trận lôi đình. Ta nhổ vào! Đây chính là thứ bọn họ nói hào phóng hợp lễ? Là công nhiên cùng nam tử đã kết hôn ôm ấp cùng một chỗ, còn TMD hợp lễ cái rắm a!

Nhịn không được mãnh liệt liếc mắt khinh thường một cái, thiếu chút nữa tức đến thổ huyết, không nói gì xoay người muốn đi gấp, đang lúc này, nhận được ánh mắt khiêu khích Kiều Mạt Nhi từ cách đó không xa quăng tới.

Vừa thấy tình hình này, thân hình Tống Ngâm Tuyết dừng một chút, hít sâu một hơi, vẻ mặt sáng lạng nói nhỏ với chính mình: “Được rồi!Người ta đã muốn biểu diễn, ta đây sẽ tạm thời phụ họa a!”

“Nha, sáng sớm thế này, ta đang băn khoăn tại sao chim Hỉ Thước thì thầm kêu không ngừng? Thì ra là có việc mừng tới cửa!” Một câu bất âm bất dương truyền đến, Tống Ngâm Tuyết cố ý xoa đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm, ngáp dài đi ra.

Nghe vậy hai thân ảnh tách ra, đều tự để ý xiêm y của mình, trên mặt Kiều Mạt Nhi mơ hồ có chút đắc ý, đáy lòng thầm nói: quả nhiên là nha đầu ngốc nghếch, dễ dàng cắn câu như vậy? Hừ hừ, xem ta hôm nay chỉnh ngươi thế nào!(Myu:mơ đi cưng.)

“Ha ha! Thì ra là Ngâm Tuyết muội muội a, dậy sớm như vậy sao?”Cố ý sửa sang tóc mây hơi mất trật tự, Kiều Mạt Nhi cười cười mở miệng, trong mắt sóng ngầm dữ dội.

“Dạ, ngủ không được, ra ngoài tùy tiện đi dạo! Chính không khéo lại gặp được Tử Sở phu quân cùng công chúa, dưới tình cảnh sương còn đọng trên lá này tình chàng ý thiếp. . . . . .”

“Ha ha, muội muội hiểu lầm rồi! Ta cùng với biểu ca cũng là vừa rồi mới gặp nhau, sau đó trong mắt ta vô ý rơi hạt cát, biểu ca đang giúp ta thổi.” Ngọt ngào nói, nét mặt tươi cười như hoa, Kiều Mạt Nhi lúc này, còn cố ý khoe khoang hướng Tử Sở bên kia nhìn nhìn, vẻ mặt phơi phới.

“A, thì ra là như vậy!” Ý vị sâu xa nhìn thoáng qua, sau đó ra vẻ hiểu được gật đầu, giả bộ đau lòng nhìn Tử Sở bình tĩnh đứng một bên, cao ngạo hất đầu, thủy chung không muốn nói với nàng một câu, bi thương nói: “Tử Sở phu quân hình như không mưốn thấy ta!”

“Không phải không muốn, mà là khinh thường!” Một câu châm chọc lạnh lùng truyền đến, Tử Sở hừ lạnh một tiếng, con mắt thủy không thèm nhìn Tống Ngâm Tuyết.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết trong lòng mỉm cười, cố ý nhìn nhìn ánh mắt đắc ý của Kiều Mạt Nhi, lại nhìn Cầm Tâm lúc này đã chậm rãi tiếp cận, bắt đầu ra vẻ cay đắng nói: “Thì ra, là khinh thường. . . . . .”

Làm ra vẻ ngẩn ngơ, tiểu Ngâm Tuyết muốn làm chuyện xấu rồi ~~ hắc hắc. .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »