Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7724 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 39
chớ có chọc ta ( 2 )..

❊ ❊ ❊

“Thì ra, là khinh thường. . . . . .” Giả bộ như vạn phần đau lòng khó chịu, Tống Ngâm Tuyết chua chát nói.

Nghe vậy, Kiều Mạt Nhi trong lòng ngọt như uống mật, thoải mái trực tiếp liếc mắt nhìn, vẻ mặt đắc ý.

Thấy vậy, trong lòng Tống Ngâm Tuyết hừ lạnh một tiếng, trên mặt lại giả vờ càng thêm thê lương. Chỉ thấy nàng không tự chủ được run rẩy hai chân, đi qua gương mặt mỉm cười của Kiều Mạt Nhi, từ từ đến trước mặt Tử Sở, sau đó vẻ mặt thâm tình nhìn, trong miệng còn không kềm được thì thào nói: “Phu quân, ta. . . . . .”

Vừa thấy nàng như thế, cho rằng nàng lại nổi máu háo sắc lên, Tử Sở cười lạnh một tiếng, mạnh mẽ hất tay áo lên, thanh cao nghiêng người, giương mắt nhìn về nơi khác.

Mấy động tác liên tiếp này, để lộ ra sự xem thường trong nội tâm Tử Sở đối với Tống Ngâm Tuyết. Thấy thế, trong lòng Kiều Mạt Nhi vui mừng như điên, thiếu chút nữa hoa chân múa tay vui sướng. Tốt, rất tốt! Không uổng công nàng một mình đến Đại Tụng, chính là muốn hiệu quả như vậy! Chỉ cần Tử Sở biểu ca bảo trì thái độ như vậy, mà chính mình lại thêm chút công phu, vị trí hoàng hậu này, lo gì không rơi vào trên người mình!

Vui sướng thầm nghĩ, biểu lộ tự nhiên biến đổi theo, thấy vậy, mắt to xinh đẹp tinh xảo của Tống Ngâm Tuyết dạo qua một vòng, trong nội tâm thầm nói: rất thích nhé? Đợi một chút ha, một chút nữa sẽ khiến cho ngươi vui quá hóa buồn!

Một bộ dạng khóc không ra nước mắt nhìn về phía Tử Sở, sau khi chống lại biểu lộ không thể lạnh lùng hơn của hắn, Tống Ngâm Tuyết xoay người nhìn nhìn Kiều Mạt Nhi một bên, sau đó ý vị sâu xa liếc mắt nhìn Cầm Tâm, tiếp tục mở miệng chậm rãi nói: “Phu quân, ta biết, người đây là đang chán ghét ta! Ở trong lòng người, có chỉ có một mình Mạt Nhi tỷ tỷ, ngoại trừ nàng ra, mặc kệ người khác đối với người có tốt, có quan tâm nhường nào, người cũng sẽ không thèm liếc mắt. . . . . .”

Rút khăn lụa ra, giả bộ xoa xoa khóe mắt, mặc dù không có nửa giọt nước mắt, nhưng bởi vì Tống Ngâm Tuyết hành động vô cùng tốt, cho nên mọi người ở đây lúc này đều cho rằng nàng đang thương tâm quá độ.

Kiều Mạt Nhi trong lòng vạn phần hưởng thụ nghe lời khen, kiêu ngạo đến cái đuôi sớm đã vểnh lên trời, mà Cầm Tâm lúc này, thì mặt đen lại, khi nghe câu “Mặc kệ người khác đối với người có tốt, có quan tâm nhường nào, người cũng sẽ không thèm liếc mắt” kia thì hận đến hàm răng cắn ra tiếng “Kèn kẹt”.

Đương nhiên, bởi vì khoảng cách hơi xa, tiếng “Kèn kẹt” này, ngoại trừ Tống Ngâm Tuyết thính lực cực kỳ nhạy cảm, hai người khác đều không chú ý.

Mỉm cười trong lòng, mặt Tống Ngâm Tuyết càng thêm giả bộ thương tâm, khăn lụa bắt đầu lau không ngừng.”Phu quân, ta thiệt tình đối tốt với người, người đừng không để ý tới ta mà!”

Những câu ném đá dấu tay, ám chỉ cảm tình của Cầm Tâm đối với Tử Sở, chỉ thấy vừa nghe vậy, tim Cầm Tâm liền co rút đau đớn, vẻ mặt si mê nhìn Tử Sở, mà Tử Sở, thì không thèm liếc mắt, tràn đầy chán ghét nói: “Ngươi? Ngươi không xứng! Ngoại trừ Mạt Nhi, bất luận nữ tử gì ở trong mắt ta chẳng qua đều là hoa tàn cây khô, khó coi muốn chết!”

Khá lắm hoa tàn cây khô, khó coi muốn chết! Thoả mãn nhìn gương mặt đen thùi lùi của Cầm Tâm trong nháy mắt biến thành trắng bệch, Tống Ngâm Tuyết khóc thét một tiếng nói: “Khó coi, khó coi. . . . . .”

Hồn bay phách lạc lui về phía sau, biểu lộ đau lòng làm cho Tử Sở không khỏi kinh ngạc trong lòng: quận chúa điêu ngoa này, từ trước đến nay xử thế với người ngoài đều là kênh kiệu ngang ngược, mà ngay cả khi tỏ tình với mình thì đều là một bộ dạng người khác thiếu nợ nàng vô cùng bá đạo! Vì sao hôm nay lại thương tâm như vậy? Đây rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng lẽ nàng. . . . . .

Trong mắt đầy phức tạp, nhìn biểu lộ cay đắng khổ sở của Tống Ngâm Tuyết, Tử Sở không khỏi quay đầu, tìm tòi nghiên cứu.

“Phu quân, ta không hy vọng xa vời người có thể yêu ta, ta chỉ cầu người có thể ở lại bên cạnh ta, để cho ta mỗi ngày đều nhìn thấy người, trông thấy người vui, thấy người buồn, như vậy, là đủ rồi. . . . . .”

Thâm tình chân thành!

Tống Ngâm Tuyết chân thành đến bản thân cũng nổi da gà đầy người! Con mắt cử động nhìn về phía Tử Sở, đáy mắt tất nhiên là một mảnh đau thương.

“Không có khả năng! Ngoại trừ Mạt Nhi, ai ta cũng không cần!” Lần nữa lạnh như băng mà cự tuyệt, vì hướng Kiều Mạt Nhi tỏ thái độ, cũng là vì chặt đứt suy nghĩ của Tống Ngâm Tuyết, Tử Sở lúc này mạnh mẽ quay lưng đi, không muốn nhìn hết thảy những chuyện làm hắn phiền lòng trước mắt nữa.

Vừa nghe lời nói quyết tuyệt kia, Cầm Tâm lảo đảo lui về phía sau một bước, mà Kiều Mạt Nhi đắm chìm trong vui sướng không phát hiện chuyện dị thường này, vẫn vui vẻ cười khẽ.

Ha! Vui vẻ cũng đã vui vẻ qua, lúc này nên thay đổi biểu lộ đi. . . . . . Thấy vậy, hai con mắt Tống Ngâm Tuyết híp lại, thầm nghĩ, lập tức khóc thét một tiếng, mạnh mẽ tiến lên mãnh liệt kéo Tử Sở lại: “Phu quân a, ta không muốn vậy –”

Nàng hành động đột ngột như vậy, ba người đều kinh ngạc nhảy dựng! Tử Sở vừa thấy người bình thường mình ghét nhất hiện tại còn níu cánh tay của mình, lúc này nhướng mày, bàn tay to vung mạnh lên, đem Tống Ngâm Tuyết quăng ra ngoài.

“A –” khoa trương hét thảm một tiếng, xem đúng thời cơ, Tống Ngâm Tuyết xoay người một cái, hung hăng đánh về phía Kiều Mạt Nhi đứng một bên còn chưa kịp phản ứng.

“A –” Khi Kiều Mạt Nhi cũng hét thảm một tiếng, Tống Ngâm Tuyết xuất ra công lực taekwondo thất đẳng của nàng, cả người nặng nề đặt nàng ta ở dưới thân, hơn nữa lúc lưng nàng ta kịch liệt cùng mặt đất tiếp xúc thân mật thì bản thân còn cố ý gõ gõ trên người nàng ta, lập tức gắt gao đè lên một lần nữa.

“Mạt Nhi!” Vừa thấy tình hình này, Tử Sở kinh hãi quát to một tiếng, vội vọt tới muốn kéo Tống Ngâm Tuyết ra. Lúc này, Tống Ngâm Tuyết đột nhiên giả bộ như rất tức giận hét lớn một tiếng, “Đừng đụng vào ta” , sau đó”Kiên cường” muốn tự mình giãy dụa đứng dậy.

“A, đau quá!” Lúc này vừa mới khởi động nửa thân thể, đột nhiên giả bộ như chân đau, tập hợp chân khí, lần thứ ba hung hăng đập vào thân thể Kiều Mạt Nhi.

“A –” lại hét thảm một tiếng, mắt thấy Kiều Mạt Nhi lúc này đau đến nhe răng nhếch miệng, một bộ muốn hôn mê, trong nội tâm Tử Sở mặc dù sốt ruột vạn phần, nhưng khổ nỗi là mình đẩy Tống Ngâm Tuyết, mà Tống Ngâm Tuyết lúc này lại nổi giận, chỉ đành đứng ở một bên tiếp tục nhìn.

“Đau quá a –” đầy bụng u oán trừng Tử Sở, “Thật vất vả” bò lên, Tống Ngâm Tuyết cau mày, “Giận hờn” nói. Mà dưới thân nàng, Khuynh Nhạc công chúa bị mấy lần đàn áp hung ác thì đã sớm lệ rơi đầy mặt, đau đến run rẩy nói không ra lời. . . . . .

“Phu quân ra tay thật là hung ác a. . . . . .” Chế nhạo nói, cố ý nhìn nhìn người trên mặt đất, Tống Ngâm Tuyết cảm thấy vui tươi hớn hở, nhưng mặt ngoài lại ra vẻ thật là đáng thương.

Nghe vậy, Tử Sở lập tức tiến lên, đau lòng nâng Kiều Mạt Nhi dậy, phát hiện nàng lúc này bởi vì bị nện quá tàn nhẫn, đã có chút đứng không nổi rồi, lập tức muốn ngồi xuống ôm nàng đi chạy chữa.

“Phu quân –” thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết bận bịu một bả tiến lên giữ chặt hắn, sau đó bộ dáng thành khẩn khuyên can nói: “Phu quân, Ngâm Tuyết biết người yêu mến Mạt Nhi tỷ tỷ! Chính là dưới tình huống thế nhân chú ý như vậy, lại đang ở trong Vương Phủ, cho dù người khẩn trương thế nào, dù sao cũng phải tránh hiềm nghi a. . . . . .”

Dùng phong kiến tục lệ đi áp chế hắn, nàng cũng không tin hắn thân là hoàng tử một quốc gia lại dám bốc đồng bất chấp tất cả!

Quả nhiên, sau khi nghe Tống Ngâm Tuyết nói, Tử Sở đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó ngừng lại suy tư, thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết nắm đúng thời cơ, lập tức mở miệng nói: “Cầm Tâm, Mạt Nhi tỷ tỷ đi đứng bất lợi, ngươi mau dìu nàng trở về đi!”

Cố ý đem bốn chữ “Đi đứng bất lợi” cắn vô cùng nặng, Tống Ngâm Tuyết trong lòng cười lạnh nhìn Cầm Tâm. Nghe vậy, Cầm Tâm phản ứng trước tiên là muốn cự tuyệt, nhưng nàng nhìn Kiều Mạt Nhi, lập tức nhớ tới mối hận trong lòng, lại thêm được Tống Ngâm Tuyết lúc nãy “Hảo tâm” nhắc nhở, vì vậy lần đầu tiên nhẹ gật đầu, ngoan ngoãn từ trong tay Tử Sở đỡ Kiều Mạt Nhi qua, sau đó mặt âm trầm chậm rãi đi thẳng về phía trước. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »