Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 4
nhữ dương quận chúa ( 1 )..

❊ ❊ ❊

Rửa mặt xong, được Mân Côi phục vụ, Tống Ngâm Tuyết uống một ít cháo loãng. Sau khi ăn một ít điểm tâm nhỏ tinh xảo, nàng chậm rãi quan sát một loạt thiếu nữ đứng trong phòng.“Mân Côi, các nàng là. . . . . .” Tống Ngâm Tuyết nghi hoặc lên tiếng.Nghe vậy, Mân Côi mỉm cười ngọt ngào nói: “Quận chúa, các nàng đều là nha hoàn thân cận của ngài! Quận chúa quên rồi sao? Nàng này là Mẫu Đơn, nàng ta là Thủy Tiên, nàng kia là Nguyệt Qúy ( hoa hồng), đó là Mạt Lỵ ( hoa nhài). . . . . .” Mân Côi nói một hơi thiệt nhiều tên, đều là một ít hoa cỏ gì đó. Tống Ngâm Tuyết nghĩ thầm, ai ya, vậy là muôn hoa đua thắm khoe hồng rồi! Vì vậy lập tức nghiêm túc đánh giá nguyên một đám hoa thơm cỏ lạ này.Con bà nó, không nhìn còn đỡ, nhìn rồi đúng là sợ hết hồn! Những nữ tử này đều mang tên nhưng loài hoa xinh đẹp, tại sao, tại sao mặt mũi lại xấu như vậy!Theo lý thuyết, quận chúa này đẹp như thiên tiên, nha hoàn thân cận của nàng sao lại kém xa đến vầy? Tuy nói không yêu cầu xinh đẹp, nhưng ít ra cũng dễ nhìn một chút chứ! Hãy nhìn bộ dáng đám “Như Hoa” trước mắt này, có chỗ nào được coi là xinh đẹp?Trời ạ! Không biết làm sao cô quận chúa chịu được những nha hoàn này, chẳng lẽ mắt mũi cô ta có vấn đề khiến thẩm mỹ lệch lạc?Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, đôi mắt hết dò xét bên này lại dò xét bên kia, sau đó ra hiệu Mân Côi tựa đầu tới bên cạnh, nhỏ giọng nói bên tai nàng ta: “Mân Côi này, mặt mũi những nha hoàn này quá ghê đi, ngươi có thể đổi vài người cho ta không?”“Đổi vài người? Tại sao phải đổi? Đây chính là những người mà năm đó quận chúa đã chọn kỹ năm lần bảy lượt mới được, cũng đã dùng các nàng đã rất nhiều năm, tại sao bây giờ lại phải thay đổi ạ?” Mân Côi khó hiểu nói.“Dùng rất nhiều năm? Lại còn do ta chọn lựa?” Vẻ mặt Tống Ngâm Tuyết đầy khiếp sợ, giống như nghe được một chuyện cười không thể tưởng tượng nổi. Miệng nàng há to đến nỗi có thể nhét lọt một quả trứng gà. “Mân Côi, ngươi không thấy là các nàng ấy quá xấu sao?” Bất đắc dĩ nói, bộ dạng giống như muốn bắc thang lên hỏi ông trời.Thấy vậy, Mân Côi vô cùng kinh ngạc đáp: “Quận chúa, không phải ngài thích nha hoàn xấu một chút sao? Nói là đi ở bên cạnh ngài, có thể càng phụ trợ thêm cho sự mỹ lệ cao quý của ngài, cũng giống như cái gì nhỉ. . . . . . A đúng rồi! Cũng giống như là lá xanh bên cạnh hoa hồng!”” Năm đó ngài nói dù là mỹ nữ, người khác nhìn lâu, cũng sẽ sinh ra cảm giác mệt mỏi chán ghét. Nhưng nếu như lúc này ở bên cạnh mình để một ít nữ tử tướng mạo xấu xí, như vậy hai loại đối lập khác biệt sẽ tạo hiệu quả đánh sâu vào thị giác, khiến cho ngài luôn luôn ở trên địa vị bất bại, càng xem càng đẹp, càng nhìn lâu càng mới mẻ. Vĩnh viễn là nữ thần xinh đẹp cao quý nhất trong suy nghĩ của mọi người. . . . . .”Mân Côi chậm rãi nói, thần sắc kích động khó hiểu. Tống Ngâm Tuyết nhìn thấy nàng ta như vậy, lại suy nghĩ mấy lời nàng nói, mồ hôi liền chảy giàn dụa đầy ót. “Thì ra là thế . . . . . .” Chậm rãi thở dài một hơi, nói thật, lúc này Tống Ngâm Tuyết không khỏi thừa nhận vị quận chúa trước kia có công lực thật cao thâm trên con đường nắm bắt mỹ cảm. Nhưng đồng thời, nàng ta cũng là một nữ tử quần áo lụa là xảo trá, bá đạo! Ngay cả loại phương pháp biến thái này cũng nghĩ ra được, tuy là trình độ nghiệp dư nhưng cũng có thể xem là người đầu tiên từ xưa đến nay. . . . . .Không muốn nói gì nữa chỉ gật gật đầu. Mân Côi thấy vậy cho rằng đấy là biểu hiện tán thành, vui vẻ hớn hở nói tiếp, “Quận chúa, ngài định xử lý người hại ngài trượt chân lần này như thế nào?”“A? Có người hại ta? Chẳng lẽ không phải ta tự ngã sao?”“Đương nhiên là không phải rồi!” Mân Côi uốn éo thân thể, hất khăn gấm lên tức giận nói:“Quận chúa cẩn thận như vậy, làm sao có thể vô duyên vô cớ té từ trên núi giả xuống được? Đều do con ả Lạt Bá hoa (loa kèn) kia, lúc ấy tiểu thư đang nhìn lén Thư Ly công tử tắm rửa, đang xem hăng say lại bị nàng ta gọi nên mới giật mình trợt chân một cái, cứ như vậy mà ngã xuống đất. . . . . .”Cái gì! Ta nhìn lén công tử tắm rửa gì cơ? Có lộn không đó!Tống Ngâm Tuyết giật mình hoảng sợ, lúc này, nàng cảm giác thế giới của nàng đã hoàn toàn rối loạn. Một quận chúa cao quý lại đi nhìn lén nam tử tắm rửa, lại còn bị người ta chộp ngay tại trận! Cô quận chú này có thể nói là nên vứt đi cho rồi!Đang lúc Tống Ngâm Tuyết cảm thấy xấu hổ không thôi vì hành vi của quận chúa, những lời giật gân lại vang lên lần nữa, “Quận chúa, ngài thấy chúng ta nên trừng phạt Mạt Lỵ hoa thế nào đây? Lần này nàng ta làm hại quận chúa mê man năm ngày, thiếu chút nữa không tỉnh lại được. Quận chúa ra tay nhất định phải hung ác một chút, không bằng như lần trước đối phó với Liên hoa (hoa sen), treo nàng ta lên dùng côn đánh chết.”Dùng, côn, đánh, chết. . . . . .Nuốt nước miếng đánh “ực” một cái, lòng còn sợ hãi, Tống Ngâm Tuyết khóc thét: con bà nó, tên Diêm Vương vô dụng, tìm cho ta cái thân phận trời ơi gì thế này! Đã háo sắc, lại còn coi mạng người như cỏ rác, rõ ràng là một đại sắc nữ độc ác bá đạo, loại người này khó trách bị ngã chết! Nếu nàng ta không chết, phỏng chừng trên đời này không còn thiên lý nữa.Tống Ngâm Tuyết nghiêng mắt nhìn Mân Côi lúc này đang tha thiết mong mỏi, nhìn vẻ mặt nịnh nọt của nàng, nghĩ thầm người này bình thường khẳng định không phải là chủ nhân tốt. Nhất định làm mưa làm gió đã lâu, nhìn dáng vẻ nàng ta đắc ý như vậy, trước kia chắc chắn là rất được kia quận chúa điêu ngoa kia yêu thích. Hừ, chỉ tiếc, bây giờ đã khác xưa, lúc này nàng ta vỗ mông ngựa**, chỉ sợ là vỗ vào trên vó ngựa rồi.( **ý chỉ việc nịnh hót.)“Thế nào quận chúa? Đề nghị của Mân Côi có được không?” Mân Côi thần thái sáng láng hỏi.Thấy vậy, nàng híp mắt, miễn cưỡng trả lời, “Trong lúc nhất thời bản quận chúa còn chưa nghĩ ra, chuyện này, chờ lúc khác hẵng bàn đi.”“Dạ! Quận chúa nhất định đang nghĩ tới phương pháp trừng phạt thú vị khác, cho nên cố ý dời lại để ngẫm nghĩ cho kỹ phải không ạ? Mân Côi hiểu mà quận chúa suy nghĩ kỹ một chút, Mân Côi mỏi mắt mong chờ!” Nịnh nọt che miệng, vẻ mặt cười khoa trương. Tống Ngâm Tuyết nhìn Mân Côi, đoán chừng nàng ta cho rằng mình sẽ nghĩ ra những phương pháp thật biến thái như trước kia liền khẽ thở dài một hơi. Trong lòng không ngừng buồn bã hô lớn: mụ nội nó rốt cuộc đây là cái kiểu quận chúa gì chứ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »