Ngồi Hưởng Tám Chồng

Lượt đọc: 7673 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 6
cận vệ..

❊ ❊ ❊

Đang lúc Tống Ngâm Tuyết ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, quyết tâm hưởng thụ cuộc sống sâu gạo thoải mái sau này của Nhữ Dương quận chúa thì một nam tử được nha đầu lúc nãy dẫn đường, vội vàng nhấc chân bước vào cửa.“Quận chúa, ngài đã tỉnh.” Nam tử mở miệng.Tống Ngâm Tuyết nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt nàng là một nam tử đeo bảo kiếm, tướng mạo cực đẹp tĩnh lặng đứng đó. Dáng người thon dài cao ngất, caolớn mà phiêu dật. Gương mặt đẹp trai tràn đầy anh khí, dù chàng không cười, nhưng vẫn khiến người ta điên cuồng.Wow, đẹp trai siêu cấp nha, còn đẹp hơn ngôi sao trên TV gấp trăm lần!Tống Ngâm Tuyết chăm chú nhìn nam tử chằm chằm, không nháy mắt lấy một cái. Nàng rất ít khi háo sắc, nhưng lúc này trong lòng lại đột nhiên có cảm giác khác thường.Mày kiếm oai phong, đôi mắt sáng như sa, mũi cao thẳng, môi hơi mỏng , í?Sao lại cảm thấy hắn ta quen thuộc! Chờ một chút, nam tử trước mắt này, không phải là mỹ nam mà ngày đầu tiên mình xuyên không đến đã dịu dàng ôm mình nói“Không sao đâu “ đó sao?Hóa ra là hắn!Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Con người — có đôi khi rất kỳ quái, lúc bản thân yếu ớt nhất, thường sẽ sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại sâu sắc với người đối xử tử tế với mình.Nam tử này, là nam tử đầu tiên nàng gặp lúc xuyên không đến đây. Lúc ấy, hắn dùng hai tay ôm lấy nàng, cho nàng chút ấm áp trong bóng tối. Cho nên khi gặp lại hắn một lần nữa thì trong lòng Tống Ngâm Tuyết dâng lên một loại cảm giác rất quái.Không biết cảm giác kỳ quái này rốt cuộc là cái gì? Tống Ngâm Tuyết im lặng đánh giá nam tử trước mặt. Thấy vậy, trong mắt nam tử hiện lên vẻ chán ghét mơ hồ. Mà vẻ chán ghét lướt qua trong khoảnh khắc kia lại làm cho Tống Ngâm Tuyết nhớ tới sự thờ ơ và lạnh nhạt khi mình từng nhìn thấy khi sắp ngất đi.Ha! Thì ra đúng là có chuyện như vậy!Trong lòng lập tức rõ ràng, Tống Ngâm Tuyết hơi tổn thương. Nhưng nàng cũng không trách ai, chỉ trách bản thân thân thể này thật sự đáng để người ta căm hận!Tống Ngâm Tuyết buồn bực nhìn, thấy vậy, nam tử bình tĩnh tiến lên một bước hai tay ôm quyền hỏi: “Quận chúa, thân thể đã khá hơn chưa?” “Những chỗ khác đều ổn, chỉ là đầu đau kinh khủng, có một số việc nghĩ không –” vừa nghe câu hỏi của nam tử, Mân Côi muốn khoe khoang mình đã là người tâm phúc bên cạnh quận chúa, nên xen miệng dương dương tự đắc trả lời.Chỉ đáng tiếc là nàng ta còn chưa nói xong, đã bị Tống Ngâm Tuyết cao giọng cắt ngang, “Ặc, là như thế này, đầu ta đau dữ dội, có một số việc chỉ cần nghĩ tới thì trong lòng liền cảm thấy vô cùng đè nén khó chịu!”Ai ya, chút thủ đoạn này của nàng lừa gạt đồ ngốc như Mân Côi còn được. Nhưng nam tử tuấn mỹ trước mắt này, rõ ràng liếc qua cũng biết là người khôn khéo, ngộ nhỡ bị hắn nhìn ra manh mối gì, tưởng mình là kẻ giả mạo thì nguy, chuyện kia đã phiền toái muốn chết rồi! Đến lúc đó nàng cũng không thể gặp người nào cũng nói, mình là do Diêm Vương lão gia tự mình phái tới a! Nàng dám cam đoan, nếu như nàng mà nói ra những lời này, thì ngay cả Mân Côi cũng sẽ không tin!“Trong lòng bị đè nén?” Nam tử nghe vậy, tựa hồ hơi nghi ngờ. Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết tranh thủ thời gian tự biện bạch: “Chậc, có lẽ là do ta đập đầu, hơn nữa lại ngủ nhiều ngày quá cho nên nhất thời không khí còn chưa kịp lên não.”“Vâng, chuyện này cũng có khả năng! Phỏng chừng nghỉ ngơi một hai ngày sẽ ổn.” Nghe vậy nam tử gật gật đầu, như có điều gì suy nghĩ nói.Vừa nghe lời ấy, Tống Ngâm Tuyết thuận theo nói luôn miệng: “Đúng vậy, đúng! Không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt.”Nam tử mỉm cười, ngoài mặt giả bộ chân thành nhìn Nhữ Dương quận chúa có vẻ khang khác với lúc trước. Tuy cảm thấy hơi do dự, nhưng vẫn bình tĩnh nói: ” Hiện tại quận chúa đã không có gì đáng ngại nên thuộc hạ đến xin chỉ thị về Mạt Lỵ hoa, quận chúa có tính toán gì chăng?”Lại nữa rồi, tại sao mấy người mở miệng ngậm miệng đều hỏi chuyện này vậy? Chẳng lẽ Nhữ Dương quận chúa kia thật sự hung ác tàn bạo đến như vậy sao?Rõ ràng là chính cô ta làm bậy kia mà! Nhìn lén nam tử tắm rửa bị người khác phát hiện, Mạt Lỵ hoa dưới tình huống không biết bị dọa sợ nhảy dựng lên, sợ hãi kêu ra tiếng cũng là chuyện rất bình thường, cái đó sao lại hiểu thành làm hại nàng trượt chân ngã xuống ? Chuyện này căn bản là quận chúa kia tự mình gieo gió gặt bão, có thể trách aiđây? Chẳng lẽ tất cả những người này chẳng phân biệt được đúng sai sao? Tại sao mới mở miệng đều nói muốn trừng phạt?Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, thực ra nàng nào đâu biết rằng, kỳ thật cả phủ Nhữ Dương Vương, không aithật tâm muốn trừng phạt Mạt Lỵ hoa. Chỉ là bọn họ biết tính tình quận chúa, biết rõ một khi nàng tỉnh lại, nhất định việc đầu tiên chính là muốn báo thù, cho nên vì muốn thuận theo tính tình của nàng, mọi người đành phải giả bộ như không biết gì. “Xin quận chúa ra chỉ thị , phải xử trí Mạt Lỵ hoa như thế nào?” Thấy không có ai đáp lại, nam tử hỏi lại một lần nữa.Thấy vậy, Mân Côi nắm chặt thời cơ, khoe khoang địa vị được trọng dụng của mình ra lần nữa: “Quận chúa nói, lần này thiếu chút nữa Mạt Lỵ hoa hại chết quận chúa, quận chúa muốn nghĩ ra một phương pháp thật ngoan độc tra tấn ả, cho nên tạm thời không động đến ả!”Tống Ngâm Tuyết nhìn thấy khi Mân Côi đắc ý nói đến hai chữ “Ngoan độc” này thì trên mặt nam tử hiện lên vẻ chán ghét rất rõ ràng.Cảm thấy buồn bực, khẽ thở dài một hơi, Tống Ngâm Tuyết khẽ thì thầm: ai, Nhữ Dương quận chúa ơi Nhữ Dương quận chúa, trước kia cô đã làm những chuyện tốt gì mà mọi người vừa nói đế cô, đều chán ghét giống như thấy chữ ‘ béo phệ ’ vậy !“Đã như vầy, thuộc hạ tạm thời cáo lui, chờ quận chúa nghĩ ra phương pháp mới thì lại sai người đến thông báo!” Vẻ mặt bình tĩnh, xoay người đi ra, trước khi đi nam tử cũng không thèm liếc Tống Ngâm Tuyết lấy một cái.“Mân Côi, hắn là. . . . . .” Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết nghiêng người nhẹ giọng đặt câu hỏi.“Quận chúa, ngài quên a? Đó là Minh Tịnh công tử, là cận vệ của ngài mà!” Mân Côi kinh ngạc, nhỏ giọng đáp trả.“Cận vệ?” Đây là cái tình huống gì!“Đúng ạ! Minh Tịnh công tử là cận vệ thừa kế của quận chúa, từ rất sớm đã bắt đầu theo người! Đây là trách nhiệm của Minh gia bọn họ, cũng là số mệnh của bọn họ!”“Trách nhiệm? Số mệnh?” Không hiểu được, nghe vậy Tống Ngâm Tuyết nâng cằm lên,vẻ mặt như có điều suy nghĩ. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »