Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 108

❊ ❊ ❊

Hiện nay thiên hạ thái bình, việc quản chế quặng sắt thô tuy đã nới lỏng hơn nhiều, nhưng giá cả vẫn luôn ở mức cao.

Nhưng sắt thô dùng trong nội bộ quan phủ lại rẻ hơn rất nhiều.

Thương nhân dân gian nếu có đường dây và quan hệ, cũng có thể mua được sắt thô giá rẻ.

Hoắc Kình ngồi trong khách điếm suy nghĩ suốt nửa canh giờ, cuối cùng vẫn cảm thấy nghề rèn sắt là thích hợp với mình nhất.

Nếu dùng một vài mối quan hệ trước đây, hắn cũng có thể mua được sắt thô với giá rẻ.

Mua được sắt thô giá rẻ, tất nhiên lợi nhuận cũng sẽ cao hơn rất nhiều.

Huyện Võ An là một huyện lớn, xung quanh còn có bảy tám trấn lân cận. Nếu việc làm ăn thuận lợi, kiếm được chắc chắn nhiều hơn ở một trấn nhỏ như Thanh Thủy.

Hoắc Kình đột nhiên có thêm gánh nặng nuôi gia đình, đầu óc cũng trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết.

Huyện Võ An có tổng cộng ba lò rèn.

Một là lò rèn của quan phủ, hai lò còn lại có quy mô gần tương đương với lò rèn của Hoắc Kình ở trấn Thanh Thủy.

Hoắc Kình đi xem cả ba lò rèn.

Vì hôm nay có mưa, lại là buổi chiều nên khách tới lò rèn cũng chỉ lác đác vài người.

Dù vậy vẫn tốt hơn ở trấn Thanh Thủy rất nhiều.

Ở trấn Thanh Thủy, cho dù thời tiết có đẹp đến đâu thì buổi chiều cũng chỉ có vài vị khách lẻ tẻ. Nếu gặp ngày mưa thì càng chẳng có một ai, bình thường đều phải dựa vào hai canh giờ buổi sáng để kiếm bạc.

Hơn nữa vì là trấn nhỏ nên đồ sắt cũng rẻ hơn trong huyện thành một chút.

Sau khi xem xong ba cửa tiệm, trời cũng đã tối.

Huyện Võ An có chợ đêm. Mưa vừa tạnh, những người bán hàng bận rộn lại nhanh nhẹn bày hàng ra.

Hoắc Kình đi ngang qua chợ đêm. Vì người quá đông nên chỉ có thể xuống ngựa, dắt ngựa đi bộ.

Đến khi trở về khách điếm thì đã quá cuối giờ Tuất.

Hắn rời đi khoảng hơn một canh giờ.

A Nguyên vì ngủ quá sớm nên đến giờ Tuất đã tỉnh lại. Thấy trong phòng tối đen như mực, gọi hai tiếng “Hoắc gia” mà không có ai đáp lời, lòng nàng lập tức hoảng hốt.

Ở nơi xa lạ thế này, chỉ có một mình nàng, xung quanh lại tối om, A Nguyên không khỏi sợ hãi nên ôm chặt chăn.

Thỉnh thoảng bên ngoài có người đi ngang qua, tiếng nói chuyện vọng vào cũng khiến nàng thấy thấp thỏm. Nàng vội sờ tới chỗ bạc bên cạnh gối rồi ôm thật chặt vào lòng.

Một nữ tử đơn độc ở bên ngoài vốn đã không an toàn.

Huống chi nàng còn mang theo một khoản tiền lớn như vậy.

Ban đầu chỉ là có chút bất an, nhưng vì số bạc này mà càng thêm bất an hơn.

A Nguyên không biết trước khi đi, Hoắc Kình đã đặc biệt khóa cửa từ bên ngoài.

Qua hơn nửa canh giờ, nàng mới nghe thấy tiếng mở khóa, lúc ấy mới biết khi rời đi Hoắc gia đã khóa cửa lại.

Ngoài hành lang có ánh nến. A Nguyên nhìn thấy bóng dáng cao lớn in trên cánh cửa, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là Hoắc gia. Sợi dây căng chặt trong lòng cuối cùng cũng được buông lỏng.

Hoắc Kình mở cửa bước vào, A Nguyên cũng từ trên giường ngồi dậy.

Dựa vào ánh sáng yếu ớt, nàng xỏ giày, giọng hơi run:

“Hoắc gia đi đâu vậy?”

Hoắc Kình đáp:

“Ta ra ngoài đi dạo một vòng, xem thử các lò rèn ở huyện Võ An.”

Nói rồi đóng cửa lại, đi tới bên bàn, dùng hỏa chiết tử mà khách điếm chuẩn bị sẵn để thắp đèn dầu.

Vừa mới quay người lại, A Nguyên đã đi tới phía sau hắn, nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy eo hắn.

Hương hoa quế nhàn nhạt lập tức tràn vào mũi Hoắc Kình.

Giọng A Nguyên mang theo chút tủi thân:

“Hoắc gia ra ngoài sao không nói với ta một tiếng, vừa rồi ta hơi sợ.”

Vì hai người ít khi thân mật, lại thêm Hoắc Kình đã ở chiến trường hơn mười năm nên cơ thể theo bản năng căng cứng trong thoáng chốc.

Nhưng vì là A Nguyên nên ngay sau đó hắn liền thả lỏng, vòng tay ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

“Thấy nàng ngủ say nên không nỡ gọi dậy. Lần sau nếu còn ra ngoài, ta sẽ nói với nàng một tiếng.”

Hắn đúng là quên mất lá gan của nàng cũng chỉ lớn hơn con thỏ một chút.

A Nguyên trong lòng hắn khẽ “vâng” một tiếng.

Có lẽ nàng cũng có chút tính khí nhỏ nên chỉ ôm người, không nói gì.

Hoắc Kình không còn cách nào khác, chỉ đành nhẹ nhàng vỗ vai nàng, giọng điệu dịu hơn:

“Ở huyện Võ An cũng chỉ có ba lò rèn. Ta đã đi xem thử, cho dù là thời tiết xấu như hôm nay thì khách vẫn không ngừng tới. Ta cũng đã suy nghĩ rồi, đợi thêm một thời gian nữa, ta sẽ lên huyện xem cửa tiệm. Đến lúc đó mới quyết định có chuyển tới huyện thành hay không.”

Lúc này A Nguyên mới buông tay, lùi lại một bước, ngẩng đầu hỏi:

“Nếu tiếp tục mở tiệm rèn, mà tiệm ở Thanh Thủy trấn cũng vẫn mở, vậy vẫn gọi là Hoắc Ký Thiết Phô sao?”

Hoắc Kình suy nghĩ một chút, trong lòng dần nảy ra ý tưởng:

“Vẫn gọi là Hoắc Ký Thiết Phô. Đến lúc đó ta định làm một ký hiệu riêng trên tất cả đồ sắt. Lâu dần biết đâu cũng có thể gây dựng được danh tiếng.”

Câu cuối cùng, Hoắc Kình nói nửa đùa nửa thật.

Có gây dựng được danh tiếng hay không còn chưa biết, kiếm được bạc trước mới là điều thiết thực nhất.

Hoắc Kình và A Nguyên nói chuyện về những dự định sau này.

Bất tri bất giác đã gần đến giờ Tý.

Đêm đã khuya, Hoắc Kình liền bảo nàng đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai còn phải lên đường đến thôn Tô Gia.

A Nguyên mới ngủ được hơn một canh giờ nên không quá buồn ngủ. Nàng nằm trên giường, nghiêng người nhìn bóng dáng mờ mờ sau tấm bình phong.

Hoắc Kình không tắt đèn dầu mà để nó sáng mãi.

Nằm thêm nửa canh giờ, Hoắc Kình cũng chưa ngủ được. Mùi hương thơm dịu kia thỉnh thoảng lại len vào chóp mũi.

Hoắc Kình nhớ lại dáng vẻ ăn diện của A Nguyên hôm nay, trong lòng có vài phần xao động.

Lúc trước khi ra ngoài, hắn đã phát hiện vẫn có người lần lượt vào ở, nên biết rõ khách điếm này vẫn còn phòng trống.

Chỉ e là Nghiêm Cẩn tuổi còn trẻ mà đầu óc chẳng mấy đứng đắn kia cố ý sai người nói rằng chỉ còn lại một gian phòng.

Dù biết vẫn còn phòng trống, Hoắc Kình vẫn rời khỏi khách điếm, đến lúc trở về cũng không bảo chưởng quầy mở thêm một gian nữa.

Ở một khách điếm người tốt kẻ xấu lẫn lộn như thế này, để A Nguyên một mình một phòng, hắn cũng không yên tâm.

Nằm hồi lâu, hắn cảm nhận được ánh mắt A Nguyên đang nhìn mình.

Hai bàn tay đặt bên hông hơi siết lại thành nắm đấm.

A Nguyên nhìn bóng dáng Hoắc gia thật lâu.

Cũng không biết có phải vì cảm thấy Hoắc gia ngày càng dung túng mình hơn hay không mà lá gan của nàng càng lúc càng lớn.

Nàng thử dò xét, nhỏ giọng gọi người bên ngoài:

“Hoắc gia...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »