Vân Nương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn phải vịn vào tường. Sau khi hít thở vài hơi mới lo lắng nói:
“Nhưng ta sợ bà ta vẫn sẽ tìm A Nguyên gây phiền phức.”
Đây quả thật là một vấn đề.
Hoắc Kình đứng trong ngõ, nhìn thấy Hà lão thái bỏ chạy trong bộ dạng chật vật rồi mới xoay người rời đi, đến gặp Trịnh bộ khoái đã hẹn trước.
Hắn đưa một túi bạc nhỏ, cảm tạ:
“Làm phiền Trịnh bộ khoái rồi.”
Trịnh bộ khoái cười nói:
“Chuyện nhỏ thôi, nhưng Hà lão thái kia đã đắc tội gì với Hoắc lang quân vậy?”
Hoắc Kình thành thật đáp:
“Nhạc mẫu ta tái giá vào Hà gia, thê tử ta ở Hà gia thường xuyên bị Hà lão thái ức hiếp. Lần này bà cháu họ thay nhau tới tiệm gây chuyện, nên cần phải cảnh cáo một phen.”
Trịnh bộ khoái nghe vậy thì hiểu ra:
“Ta đi ngay đây.”
Dù Hà Dự là cử nhân, nhưng Trịnh bộ khoái cũng không phải tới bắt người, chỉ là cảnh cáo bằng lời nói, đương nhiên không cần lo Hà Dự trả thù.
Hà lão thái mặt đầy tức giận trở về nhà.
Hà Doanh Doanh thấy tổ mẫu trở về, vội tiến lên hỏi:
“Thế nào rồi ạ? A nãi có làm cho con tiện nha đầu đó chịu thiệt không?”
Hà lão thái tức tối nói:
“Chịu thiệt cái gì mà chịu thiệt! A nãi của cháu suýt nữa bị hai mụ đàn bà trong tiệm đó bắt nạt chết rồi!”
Hà Doanh Doanh trợn tròn mắt.
Còn chưa kịp truy hỏi thì cửa sân đã bị gõ vang.
Hai bà cháu nhìn nhau.
Hà Doanh Doanh lo lắng:
“Chẳng lẽ mụ đàn bà kia đuổi tới rồi?”
Trong lòng Hà lão thái đang đầy tức giận. Hiện giờ cũng chẳng có ai, không sợ mất mặt nữa.
Bà ta đảo mắt nhìn quanh sân, rồi thấy chiếc đòn gánh cạnh chum nước.
Cầm đòn gánh lên, bà ta hùng hổ lao ra ngoài.
Vừa mở cửa đã chửi:
“Ta đánh chết ngươi...”
Đòn gánh vừa vung lên thì đột nhiên bị người ta giữ lại.
Biểu cảm dữ tợn của bà ta khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa là một nam nhân mặc phục sức bộ khoái liền lập tức biến mất, cuống quýt buông đòn gánh trong tay.
“Sao… sao lại là quan... quan gia vậy?”
Giọng nói run lẩy bẩy.
Trịnh bộ khoái đen mặt ném mạnh đòn gánh xuống đất, trầm giọng hỏi:
“Có người tố cáo bà tới cửa tiệm người khác gây sự, có chuyện đó không?”
Hà lão thái nhớ tới chuyện ở tiệm thêu ban nãy.
Ngoài kinh ngạc ra, bà ta còn không thể tin được đối phương thật sự dám báo quan, trong lòng lập tức sinh ra hối hận.
Nhi tử bà ta tuy là cử nhân, nhưng bây giờ vẫn chưa làm quan!
Sao có thể hơn được huyện lệnh?
Hà Doanh Doanh nghe thấy tổ mẫu gọi hai tiếng “quan gia”, lập tức biết là gây họa rồi, vội vàng trốn vào phòng.
Hà lão thái sợ hãi, vội vàng phủ nhận:
“Đây… đây chắc chắn là hiểu lầm, ta không gây sự.”
Trịnh bộ khoái liếc nhìn cây đòn gánh dưới đất, giọng càng nặng hơn:
“Vậy vừa rồi bà đang làm gì?”
“Ta... ta tưởng là có... có trộm...”
Trịnh bộ khoái hừ lạnh:
“Nếu còn có người nói bà gây sự nữa, huyện lệnh đại nhân mặc kệ bà có là mẫu thân của cử nhân hay không, phạm tội thì vẫn bắt như thường, hiểu chưa!”
Hà lão thái gật đầu như giã tỏi:
“Hiểu… hiểu rồi!”
Sau khi nói xong những lời cảnh cáo, Trịnh bộ khoái cũng xoay người rời khỏi Hà gia.
Chỉ để lại Hà lão thái hối hận đến xanh cả ruột.
Trong phòng, Lý thị nhìn Hà lão thái ngoài cổng qua cửa sổ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra bà mẫu của bà sẽ không dám đi tìm A Nguyên gây phiền phức nữa.
Càng gần cuối năm, Kim Đô càng phồn hoa đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Nhân cơ hội này, Hà Dự đi khắp nơi kết giao, hy vọng có thể nhờ quan hệ tìm hiểu xem rốt cuộc mình đã đắc tội với Tuyên Vũ tướng quân ở chỗ nào.
Nhưng không hiểu vì sao, những quan viên trước đây còn muốn lôi kéo gã giờ lại không còn để mắt tới gã nữa.
Mà những thí sinh từng giao hảo với gã trước kia, chẳng biết từ đâu nghe được tin gã đắc tội với Tuyên Vũ tướng quân, người nào người nấy đều bắt đầu tránh mặt gã.
Mắt thấy sang xuân là tới kỳ điện thí rồi.
Giờ lại đắc tội với người ta, thậm chí rất có khả năng sẽ phải dừng bước tại đây.
Bảo gã làm sao cam tâm được.
Hà Dự sa sút tinh thần.
Một lần uống rượu mua vui ở thanh lâu, gã nghe thấy mấy tên công tử ăn chơi trong nhã gian bên cạnh nhắc tới chuyện khoa cử.
Theo phản xạ, Hà Dự ghé sát vào vách tường nghe lén cuộc trò chuyện bên kia.
Một số căn phòng trong thanh lâu có vách rỗng.
Mục đích là để thỏa mãn sở thích nghe lén của một số khách nhân.
Cho nên bên ngoài tuy ồn ào, nhưng ở trong phòng vẫn có thể nghe rõ cuộc nói chuyện bên cạnh.
Mơ hồ nghe được chuyện mua đề thi, trong lòng gã vô cùng chấn động.
Nhưng ngay sau đó lại nghĩ, nếu có thể một lần giành được vị trí trong tam giáp, thì ngay cả Tuyên Vũ tướng quân cũng không thể cản trở con đường làm quan của gã.
Trong lòng Hà Dự dần dần có tính toán.
Sau khi Hà lão thái và Hà Doanh Doanh mỗi người gây sự một lần, cả hai đều trở nên an phận.
Dù cảm thấy sự yên tĩnh này có chút kỳ lạ, nhưng A Nguyên cũng rất vui vẻ chấp nhận.
Mọi chuyện thuận lợi, tâm trạng tự nhiên cũng tốt hơn.
Cuối năm đã gần kề, A Nguyên mua rất nhiều đồ tết, chuẩn bị đón một năm mới thật tử tế.
Tiệm thêu tuy mới mở được vài tháng ngắn ngủi, nhưng cũng kiếm được một ít bạc.
Dù sau khi chia phần cho Hứa nương tử, lại trả công cho cô cô, cuối cùng số bạc đến tay A Nguyên chỉ còn vài lượng.
Nhưng như vậy cũng đã tốt hơn dự liệu rất nhiều.
Còn tiệm rèn của Hoắc gia thì lại kiếm được hơn hai mươi lượng bạc!
Có lẽ vì Nghiêm tiểu công tử và những người xung quanh hắn ra sức giới thiệu nên việc làm ăn luôn rất khá.
Đã kiếm được bạc, đương nhiên không thể bạc đãi mọi người.
Vì thế A Nguyên mua quà Tết cho tất cả những người ở tiệm thêu và tiệm rèn.
Nhà cô cô toàn là trẻ con, nên A Nguyên chủ yếu mua thức ăn.
Đối với Từ Văn và Hạ Bân thì là thịt cùng rượu.
Còn Hứa nương tử thì chủ yếu là các loại đồ khô để tiện đi thăm họ hàng.
Vì đây là năm đầu tiên A Nguyên và Hoắc gia gia cùng đón Tết, nên nàng vô cùng coi trọng.
Nơi ở tại huyện Võ An là một tiểu tam hợp viện.
Trước Tết, A Nguyên dẫn Đại Hoa và Nhị Hoa tới dọn dẹp.
Dọn ra được hai căn phòng.
Nàng dự định trong dịp năm mới sẽ để Hạ Bân và cô cô cùng mọi người ở lại đây vài ngày.
Từ Văn và Từ Võ đã trở về quê ăn Tết.
Còn Hạ Bân cô độc một mình nên không về.
A Nguyên biết được chuyện đó, liền bảo Hoắc Kình trở về trấn Thanh Thủy đón hắn lên huyện thành cùng đón năm mới.
Cô cô là người thân của nàng.
Còn Hạ Bân là huynh đệ của Hoắc gia gia.
Đều là những người tha hương nơi đất khách.
Nhưng tất cả đều là người một nhà.
Đêm ba mươi Tết, mọi người quây quần náo nhiệt cùng nhau ăn một bữa cơm tất niên, đốt pháo và thức đêm đón năm mới.
A Nguyên ôm một lò sưởi nhỏ, đồng thời ôm Tiểu Hoa ngồi dưới mái hiên, nhìn Hạ Bân dẫn theo Đại Hoa và Nhị Hoa đốt pháo.