A Nguyên hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn cảm xúc, mặt không biểu cảm nói:
“Con không trộm bạc. Sở dĩ con đâm bị thương Hà Dự là vì ông ta bỏ thuốc bẩn vào nước con uống. Ông ta vào phòng con và muốn...”
“Chát!”
Một tiếng vang lên, lập tức cắt ngang lời A Nguyên.
Nghe thấy động tĩnh, Hoắc Kình bỗng nhiên đứng dậy bước vào phòng.
Vừa vào phòng đã thấy A Nguyên ôm lấy mặt mình. Cũng không biết là vì đau lòng hay vì đau đớn, đôi mắt không chỉ đỏ hoe mà còn phủ một tầng sương nước.
Sắc mặt Hoắc Kình trong nháy mắt tối sầm lại.
Hắn bước tới, kéo A Nguyên về bên cạnh mình.
Động tác dịu dàng kéo tay nàng xuống, nhìn thấy trên gò má trắng hồng mềm mại, chỉ cần véo nhẹ cũng để lại dấu vết, nay xuất hiện một dấu bàn tay chói mắt, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Hắn quay đầu nhìn về phía Lý thị.
Đôi mắt đen lạnh lẽo, không có lấy nửa phần ấm áp, lạnh đến mức khiến người ta cảm thấy sống lưng phát rét.
Lý thị vốn đang run lên vì tức giận, bị ánh mắt ấy dọa đến lùi lại một bước, trên mặt cũng lộ vẻ hoảng hốt.
Nhưng vừa nghĩ mình là sinh mẫu của A Nguyên, bà lại cảm thấy mình không sai.
Lập tức ngẩng cổ nói:
“Con cái làm sai, làm mẫu thân dạy dỗ cũng là thiên kinh địa nghĩa!”
A Nguyên hoàn toàn lạnh lòng với mẫu thân.
Lý thị cũng không còn sợ người đàn ông kia nữa, nhìn chằm chằm A Nguyên, phẫn nộ nói:
“Hà gia có đại ân với mẫu nữ chúng ta như vậy mà con không báo đáp, trái lại còn vu oan kế phụ con. Lòng dạ con sao lại độc ác đến thế hả?”
Hoắc Kình lạnh mặt, trầm giọng nói:
“Trượng phu của bà nói gì bà cũng tin, còn lời của nữ nhi do mình thân sinh thì một chữ cũng không tin.”
“Ta mặc kệ bà tin hay không tin, bà trở về nói với trượng phu của bà rằng, nếu các người dám tùy tiện bịa đặt chuyện của A Nguyên, bằng mọi giá, ta sẽ khiến trượng phu bà cả đời này cũng đừng mong tiếp tục đi trên con đường khoa cử nữa!”
Lý thị trợn to hai mắt.
Hà Dự và nhi tử chính là nhược điểm của bà.
Bị uy hiếp như vậy, sắc mặt bà lập tức thay đổi.
Vốn có thể coi lời này là nói dọa, nhưng vì nghe người ta nói người thợ rèn này không chỉ lập được công lao mà còn cứu được nhi tử của Tri huyện, rất có khả năng sẽ nói gì đó trước mặt Tri huyện.
Nghĩ tới đây, trong lòng Lý thị bắt đầu hoảng loạn.
Hoắc Kình quay sang nhìn A Nguyên, ôn giọng nói:
“Một lát nữa ta sẽ đi lấy ít nước giếng cho nàng chườm lên.”
A Nguyên lau đi nước mắt vì đau mà trào ra, gật đầu.
Nàng nhìn về phía Lý thị, lạnh nhạt nói:
“Mẫu thân, người đi đi, đừng tới tìm con nữa. Người là người của Hà gia, con không phải. Người cứ xem như chưa từng có nữ nhi bất hiếu là con.”
Nói xong câu đó, A Nguyên quay người, đưa lưng về phía sinh mẫu của mình.
Ban đầu vì sợ nữ nhi bị ép gả nên Lý thị mới bị trượng phu thuyết phục, tới đây lừa người đi, sau đó xem thử người thợ rèn có phải lương nhân hay không rồi mới quyết định có để A Nguyên ở lại trấn Thanh Thủy hay không.
Nhưng hiện giờ xem ra, nữ nhi thật sự đã bị người đàn ông này mê hoặc tâm trí, đến cả mẫu thân và đệ đệ ruột cũng không nhận nữa.
Nghĩ tới đây, trong lòng bà nổi lên một bụng tức giận.
Mang theo cơn giận ấy, bà lập tức lạnh mặt, nói lời cay nghiệt:
“Hôm nay con đã nói ra những lời như vậy, mong rằng sau này đừng hối hận.”
Rồi hít sâu một hơi, đưa tay về phía A Nguyên:
“Ba mươi lăm lượng bạc mà năm đó con lấy từ Hà gia, trả lại đây. Ta mang về trả cho lão thái thái. Sau này con sống thế nào, ta cũng không quản nữa.”
Nói cho cùng, mẫu thân vẫn chưa từng tin nàng.
A Nguyên không trộm bạc, càng không ngu ngốc đến mức đưa cho bọn họ một văn tiền nào.
Đưa lưng về phía Lý thị, A Nguyên lạnh giọng nói:
“Con không trộm, vì sao phải trả bạc?”
Hoắc Kình trầm mặc một lúc, sau đó quay người vươn tay lên nóc ttủy phục, lấy xuống một chiếc hộp gỗ có khóa.
A Nguyên thấy Hoắc gia lấy chiếc hộp đựng bạc ra, giật mình:
“Hoắc gia, chàng lấy hộp làm gì? Ta không trộm bạc, chàng không cần đưa cho bọn họ!”
Hoắc Kình lắc đầu:
“Sính lễ đưa cho mẫu thân nàng. Nhận số bạc này rồi, từ nay về sau không qua lại nữa.”
Hắn đưa tay ra, muốn A Nguyên đưa chìa khóa.
Chiếc hộp có khóa, nhưng chìa khóa lại ở trên người A Nguyên.
Lý thị đang nổi nóng nên tiếp tục ngẩng cổ nói:
“Hắn nói đúng. Nhận bạc rồi, từ nay về sau con và Hà gia không còn quan hệ gì nữa!”
Nghe được câu này, A Nguyên quay người lại, ánh mắt chăm chú nhìn mẫu thân.
Nàng vẫn luôn lo lắng vì còn có mẫu thân nên mình và Hà gia mãi mãi không thể cắt đứt quan hệ.
Giờ mẫu thân đã nói như vậy, nàng còn chần chừ điều gì nữa?
Im lặng một lúc, nàng nhìn Hoắc gia:
“Có thể mời Hứa tẩu tử và Hứa thợ mộc tới đây được không? Con muốn nhờ họ làm chứng.”
“Làm chứng chuyện gì?”
Hoắc Kình không yên tâm để nàng ở riêng với A Nương.
A Nguyên nhìn lại Lý thị, từng chữ từng chữ nói:
“Đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ.”
Lời này lọt vào tai Lý thị.
Bà lập tức trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn A Nguyên.
Mắt A Nguyên tuy vẫn còn đỏ, nhưng giọng nói lại vô cùng cứng rắn:
“Sau này Hà gia là Hà gia, Hoắc gia là Hoắc gia. Mẫu thân là người của Hà gia, con là người của Hoắc gia. Người và con từ nay không còn quan hệ gì nữa.”
Hiện giờ chỉ có mẫu thân ở đây, Hà Dự không có mặt, mọi chuyện mới dễ xử lý.
Nếu hôm nay mẫu thân trở về, chỉ sợ Hà Dự còn nghĩ ra cách khác để đối phó bọn họ.
Chỉ có thể ra tay trước mới chiếm được tiên cơ.
Đối với mẫu thân mà nói, cán cân trong lòng bà từ lâu đã nghiêng lệch rồi.
Nghiêng lệch đến mức nữ nhi là nàng trong lòng người làm mẫu thân ấy cũng chẳng còn bao nhiêu trọng lượng.
Chi bằng cứ như vậy đi.
Bà tiếp tục làm Hà gia phụ của bà, còn nàng sẽ là Hoắc gia phụ của mình.
Hoắc Kình lạnh lùng liếc Lý thị một cái.
Cho dù bà là sinh mẫu của A Nguyên, hắn vẫn không dành cho bà nửa phần sắc mặt tốt, lạnh giọng nói:
“Nếu bà còn dám tát A Nguyên thêm một cái nữa, ta sẽ tới khách điếm, trả lại Hà Dự mười cái tát.”
Nói xong, hắn xoay người bước ra khỏi phòng.
Lý thị bị hắn dọa đến khẽ lùi một bước, siết chặt hai bàn tay.
Trong phòng chỉ còn lại hai mẫu nữ.
Rất lâu sau, cơn giận của Lý thị cũng dịu đi phần nào.
Bà nhìn A Nguyên, cay đắng mở miệng:
“Con thật sự muốn làm tới mức này sao?”
A Nguyên lau đi chút ẩm ướt nơi khóe mắt, cười cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt:
“Con nay đã là Hoắc gia phụ, không cần lo ăn lo mặc, còn có một trượng phu yêu thương mình. Không cần làm hạ nhân nữa, càng không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống.”
“Con quay về Hà gia thì có ích gì cho con? Có ích gì cho Hà gia?”
“Hay là muốn bán con được giá cao, nếu không vì sao nhất định phải dùng kế lừa gạt đưa con trở về?”
“Rốt cuộc là vì cái gì?”