Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 117

❊ ❊ ❊

Hứa thợ mộc nói hôm nay là ngày họp chợ, có thể mua được một ít thỏ hun khói và gà rừng hun khói giá rẻ ở chợ.

Hoắc Kình bước tới hỏi giá gà rừng và thỏ hun khói.

Sơn dân đáp:

“Thỏ hun khói hai mươi lăm văn một con, gà rừng con nhỏ, tám văn một con.”

Gà nhà nuôi bình thường đều khoảng bảy tám văn một cân, một con ít nhất cũng vài cân. Gà rừng này nhìn chẳng biết có được một cân hay không, rõ ràng sơn dân này bán đắt rồi.

Nhưng Hoắc Kình không rành giá cả, đang định mua hết thì A Nguyên đã lên tiếng:

“Gà rừng con nhỏ, ít thịt, nhiều lắm chỉ dùng hầm canh. Gà nhà bình thường đều bảy tám văn một cân, con này còn chưa tới một cân, nhiều nhất chỉ đáng sáu văn một con. Còn thỏ hun khói nếu hai mươi văn một con thì chúng tôi sẽ mua hết.”

A Nguyên mạnh dạn trả giá khiến Hoắc Kình bên cạnh phải nhìn nàng bằng con mắt khác.

Lúc chưa thu lưu nàng và cả thời gian mới thu lưu nàng, nàng gặp ai cũng đề phòng, một câu cũng không dám nói nhiều. Bình thường ra ngoài cũng luôn cúi gằm đầu, giờ đây lại hoạt bát hơn không ít.

Ánh mắt rơi lên tiểu nương tử bên cạnh, Hoắc Kình cười cười, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày.

Sơn dân nhìn hai người rồi nghi ngờ hỏi:

“Thật sự muốn mua hết sao?”

A Nguyên gật đầu:

“Nói mua hết là mua hết, nhất định không lừa ông.”

Sơn dân tính toán một hồi rồi cuối cùng cũng đồng ý bán cho họ.

Trong lúc Hoắc Kình bỏ đồ vào sọt, những người khác thấy họ chi tiêu mạnh tay như vậy đều chen lấn, tranh nhau chào hàng.

“Mua lê nhà ta đi, vừa to vừa ngọt lại nhiều nước!”

“Mua trứng gà nhà ta đi, quả to lắm, ba văn hai quả!”

Một đám người vây kín hai người đến mức nước chảy không lọt.

Hoắc Kình cao lớn hơn tất cả mọi người trong chợ, mặt lạnh như băng che chắn A Nguyên phía sau lưng, sa sầm mặt quát trầm giọng:

“Tránh ra!”

Hoắc Kình tuy anh tuấn, nhưng lúc lạnh mặt, đôi mắt lạnh lẽo cùng giọng điệu âm trầm khiến đám người vây quanh sợ đến không dám chen lấn nữa, đồng loạt tránh ra một lối đi.

Hoắc Kình kéo A Nguyên đi ra khỏi đám đông.

Nếu không có Hoắc gia che chở, A Nguyên cảm thấy với thân hình nhỏ bé của mình chắc chắn sẽ bị vây đến không thoát nổi.

Ra ngoài rồi, Hoắc Kình lấy tờ giấy ghi những thứ cần mua ra, sau đó mua thêm một ít đặc sản miền núi.

Hôm nay là ngày họp chợ, hàng hóa đầy đủ. Mua một vòng xong, cả chiếc sọt lớn đã đầy ắp, còn có gà vịt cá, tổng cộng tiêu hơn một lượng bạc.

Đây đều là giá mà A Nguyên đã trả xuống được.

Còn gà vịt cá sau khi thương lượng giá xong thì bảo người bán giao thẳng tới tiệm rèn họ Hoắc. Thịt heo cũng đã đặt trước ở quầy thịt, ngày mai tới lấy.

Mua sắm gần xong, hai người cùng trở về tiệm rèn, đợi gà vịt cá được giao tới rồi thanh toán tiền.

A Nguyên trở lại sân tiếp tục may hỉ bào, còn Hoắc Kình mang theo mấy phần điểm tâm, rồi cùng Hứa thợ mộc đến nhà trấn trưởng mượn bàn ghế, bát đĩa dùng cho tiệc cưới.

Trong trấn, hễ ai muốn làm tiệc cưới đều đến nhà trấn trưởng mượn những thứ này rồi trả tiền.

Một bộ bàn ghế kèm bát đĩa chỉ mười văn tiền, nếu cần đưa tới tận nhà thì trả thêm hai mươi văn tiền xe ngựa.

Sau khi bàn ghế được đưa về, một số nam nhân trong ngõ cũng sang giúp khiêng xuống.

Hiện giờ thân phận của Hoắc Kình đã tăng giá không ít, khiến người ta muốn trèo kéo quan hệ là một chuyện. Mặt khác, hàng xóm láng giềng nếu nhà ai có việc vui thì mọi người đều chủ động tới giúp, để sau này nhà mình có việc cũng tiện nhờ người khác giúp lại.

Quan trọng nhất là họ vô cùng tò mò về Hoắc thợ rèn vốn luôn thần thần bí bí, càng tò mò về cái sân của hắn.

Bởi vậy, gần như cả ngõ đều tới giúp đỡ.

Khiêng bàn ghế xong, mọi người lại gọi tức phụ nhà mình tới giúp cắt giấy đỏ dán cửa, dán cửa sổ.

Lúc dán cửa sổ, mọi người mới phát hiện phòng của Hoắc thợ rèn thật sự trống trải, chẳng giống phòng tân hôn chút nào.

Hứa nương tử bèn đề nghị chuyển toàn bộ đồ đạc trong phòng A Nguyên sang phòng Hoắc thợ rèn.

A Nguyên cũng đồng ý. Nàng từ trong phòng đi ra, vì ngượng ngùng nên trốn vào bếp.

Hứa thợ mộc, Hoắc Kình cùng một tiểu đồ đệ vào phòng A Nguyên.

Ba người cùng chuyển những chiếc bàn, ghế và tủ mới đóng từ phòng A Nguyên sang phòng đối diện.

Nhìn cảnh chuyển đồ đạc, người trong ngõ ai nấy đều có tâm tư riêng.

Ai cũng nghĩ một nam một nữ đã sống chung dưới một mái nhà rồi, vậy mà lại không ở chung một phòng.

Tiệm rèn này ngày nào cũng đóng kín cổng sân, chẳng ai nhìn thấy họ ở chung phòng hay ngủ riêng phòng. Đã vậy hà tất còn phải giả bộ ở riêng?

Hay là Hoắc thợ rèn giả đứng đắn, căn bản chưa hề đụng tới tiểu nương tử kia?

Tóm lại đủ mọi suy nghĩ đều có.

Hoắc Kình hoàn toàn không quan tâm họ nghĩ gì.

Sau khi chuyển hết tủ vào, hắn suy nghĩ một lúc rồi chọn vị trí đặt những món đồ đó.

Căn phòng vốn trống trải lạnh lẽo lập tức có thêm cảm giác ấm cúng.

Hứa nương tử đi vào, dán chữ Hỷ lên tất cả đồ đạc.

Nhìn chiếc giường lớn đến cả chăn cũng không có, nàng chợt nhớ ra điều gì, kinh ngạc hỏi:

“Chưa mua chăn hỷ à?”

Hoắc Kình cũng sực nhớ ra, liền nói:

“Ta đi mua ngay.”

Nói rồi vội vàng đi ra ngoài.

Nửa canh giờ sau mới mua về một chiếc chăn hỷ màu đỏ.

Đại khái Hoắc Kình thật sự là người tiêu tiền khá mạnh tay. Người khác mua loại chăn bình thường không hoa văn, còn hắn thì hay rồi, lại mua hẳn chiếc chăn hỷ thêu uyên ương hí thủy.

Chủ yếu là lúc đi mua, Hoắc Kình vốn chẳng có mắt thẩm mỹ gì, chỉ cảm thấy đôi uyên ương đang vui đùa dưới nước này nhìn thuận mắt nhất.

Nhìn rất lâu, hắn bất giác liên tưởng đôi uyên ương ấy thành mình và A Nguyên. Yết hầu khẽ động, lập tức quyết định mua bộ chăn hỷ này.

Chiều tối, sau khi mọi người ăn cơm xong, Hoắc Kình đưa A Nguyên tới khách điếm trong trấn Thanh Thủy.

Khách điếm chỉ cách tiệm rèn một khắc đường, ngày mai sẽ có kiệu tới đón.

Dù sao nàng cũng chỉ là một nữ tử, Hoắc Kình không yên tâm, nên đã thuê luôn phòng bên trái, bên phải và phòng đối diện phòng A Nguyên trong một đêm, nhờ Hứa nương tử dẫn thêm vài phụ nhân tới ở cùng nàng.

Hứa nương tử tìm hai phụ nhân trẻ tuổi cùng tới khách điếm ở lại.

Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.

Chỉ còn chờ ngày mai đi đón tân nương mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »